Đọc hiểu Vũ Như Tô (Nguyễn Huy Tưởng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9>
LÊ TƯƠNG DỰC: (Cười gằn) Vũ Như Tô, mi không sợ chết sao? VŨ NHƯ TÔ: Tâu Hoàng thượng tiện nhân không sợ chết. LÊ TƯƠNG DỰC: Người ta ai không tham sinh úy tử: Mi nói không sợ chết hóa ra vọng ngôn sao! Sao trẫm triệu vào kinh, mi lại trốn?
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
VŨ NHƯ TÔ(1)
(Trích)
LÊ TƯƠNG DỰC: (Cười gằn) Vũ Như Tô, mi không sợ chết sao?
VŨ NHƯ TÔ: Tâu Hoàng thượng tiện nhân không sợ chết.
LÊ TƯƠNG DỰC: Người ta ai không tham sinh úy tử: Mi nói không sợ chết hóa ra vọng ngôn sao! Sao trẫm triệu vào kinh, mi lại trốn?
VŨ NHƯ TÔ: Tâu Hoàng thượng tiện nhân trốn đi để tránh cho triều đình một tội ác.
LÊ TƯƠNG DỰC: Trẫm sai cắt lưỡi mi đi bây giờ!
VŨ NHƯ TÔ: Lời thẳng thì hay trái tai. Xin Hoàng thượng cho phép tiện nhân được nói. Tiện nhân có bị cực hình cũng không oán hận.
LÊ TƯƠNG DỰC: Trẫm đã khoan thử cho mi nhiều lắm rồi.
VŨ NHƯ TÔ: Tâu Hoàng thượng, tiện nhân có tội gì mà Hoàng thượng phải khoan thứ? Tiện nhân không trộm cướp, không tham nhũng, không giết người, tiện nhân chỉ biết phụng dưỡng mẹ già, nuôi vợ, nuôi con. Đang yên ổn, bỗng dưng tiện nhân bị bắt, bị đóng gông tra xiềng rồi bị giải đi, ăn không được ăn, uống không được uống, nghỉ ở đâu cũng bị đem giam vào lao như những quân trọng phạm. Hỏi tiện nhân có tội gì?
LÊ TƯƠNG DỰC: Vua cần đến thì thần nhân phải xả thân làm việc kỳ đến chết thì thôi.
VŨ NHƯ TÔ: Nhưng xử đãi thế thì ai muốn trau dồi nghề nghiệp? Kính sĩ mới đắc sĩ...
LÊ TƯƠNG DỰC: Kính sĩ đắc sĩ, mi là sĩ đấy ư: Mi dám tự phụ là sĩ thảo nào mi không sợ chết.
VŨ NHƯ TÔ: Sĩ mà không có chân tài thì tiện nhân không bàn. Anh em tiện nhân còn có những nguyện vọng sâu xa hơn đối với nước. Hoàng thượng quá nhầm về chữ sĩ. Một ông quan trị dân, với một người thợ giỏi, xây những lâu đài tráng quan, điểm xuyết cho đất nước, tiện nhân chưa biết người nào mới đáng gọi là sĩ.
LÊ TƯƠNG DỰC: Trẫm rộng lượng nên mi mới được ăn nói rỗng càn. Chẳng qua là trẫm mến tài, người khác thì đã mất đâu.
VŨ NHƯ TÔ: Thân này tiện nhân đã cầm chắc là không được toàn. Nhưng trước khi chết tiện nhân cũng cố hết sức biện bạch mong Hoàng thượng đừng coi rẻ anh em tiện nhân, ngõ hầu con em theo gót sau này được mở mày mở mặt. Những ân huệ ấy tiện nhân không xin cho mình tiện nhân xin chịu chết mà xin cho lũ hậu tiến. Được biệt đãi, có địa vị thì những kẻ tài hoa mới xuất hiện, tranh nhau tô điểm nước non.
LÊ TƯƠNG DỰC: Đó là công việc của trẫm và các đại thần. Mi là một tên thợ không biết gì. Hãy nghe trẫm hỏi chuyện Cửu Trùng đài. Một năm nay không xây được, trẫm lấy làm phiền lắm. Đài phải có trăm nóc, cao mười trượng dài năm trăm trượng, mi có đủ tài xây được không?
VŨ NHƯ TÔ: Tiện nhân không thấy cái khó ở đâu cả. Tiện nhân tự xét, thực thừa sức xây Cửu trùng đài.
LÊ TƯƠNG DỰC: Mi định xây ra làm sao.
VŨ NHƯ TÔ: Điều tiện nhân xin lúc này, Hoàng thượng hãy chuẩn y cho đã.
LÊ TƯƠNG DỰC: Mi định bắt ép ta sao? Đầu mi chỉ một lệnh truyền là không còn trên cổ.
VŨ NHƯ TÔ: Tiện nhân đã coi rẻ đầu này. Nó rơi lúc nào là xong một kiếp. Tiện nhân nhắc đi nhắc lại nhiều lần như thế, Hoàng thượng đã quên rồi sao? Chỉ vì tiền đồ nước ta mà tiện nhân xin Hoàng thượng trọng đãi thợ. Hoàng thượng không được khinh rẻ họ, không được ức hiếp họ. (Mắt sáng lên, nét mặt quả quyết) Được thế thì tiện nhân mới chịu làm, mà xin Hoàng thượng biết cho, đài Cửu trùng, phi Vũ Như Tô này, không ai làm nổi.
LÊ TƯƠNG DỰC: (Lòng tự tin của Vũ làm cho vua kinh ngạc) Sợ mi chỉ là một kẻ đại ngôn.
(Lược: Lê Tương Dực ép Vũ Như Tô đưa bản vẽ và khống chế để lấy bản vẽ Cửu Trùng đài từ tay Vũ Như Tô)
LÊ TƯƠNG DỰC: (Dịu giọng nhìn bản đồ say sưa) Mi định không giúp trẫm sao?
VŨ NHƯ TÔ: Tiện nhân dám đâu tiếc sức? Cũng mong giúp Hoàng thượng xây cho nước ta một tòa lâu đài nguy nga, cùng với vũ trụ trường tồn. Chỉ xin Hoàng thượng hai điều: thứ nhất, đài phải xây theo đúng kiểu bản đồ này, không thay đổi một ly nào. Thứ hai: Hoàng thượng và triều đình phải trọng đãi công ngang sĩ. Sách Trung dung có dạy "Lai bách công giã". Hoàng thượng chắc còn nhớ đấy. Nước phú dân cường là nhờ ở đó. Hai điều đó không được, tiện nhân đành phí thân này.
(Lược: Vũ Như Tô yêu cầu ra điều kiện với vua Lê Tương Dực)
LÊ TƯƠNG DỰC: (Trầm ngâm) Sao mi cứ băn khoăn?...
VŨ NHƯ TÔ: Không băn khoăn sao được? Khi anh em tiện nhân, chỉ vì có chút tài năng, mà phải cực nhục như quân có tội, thì kẻ này không thể nào ăn ngon ngủ yên được. Chính tiện nhân đây, cổ đeo gông, tay mang xiềng xích, nhục quá trâu ngựa, Hoàng thượng xử đãi như thế mà không biết ngượng sao?
LÊ TƯƠNG DỰC: Được, hai điều mi xin, trẫm cho cả. Trẫm chịu mi vậy. Nhưng mi phải đem hết sức ra xây Cửu trùng đài cho trẫm.
VŨ NHƯ TÔ: Được, Hoàng thượng cho hai điều ấy, tiện nhân dám đâu không hết sức. Huống chi xây Cửu trùng đài, vì Hoàng thượng thì ít, mà vì tiện nhân thì nhiều. Đã làm xin cúc cung tận tụy. Hoàng thượng tuyển cho năm vạn thợ và phải giao cho tiện nhân toàn quyền làm việc, kẻ nào trái lệnh chém bêu đầu. Có thế thì đài mới xong được.
LÊ TƯƠNG DỰC: Bao giờ xong?
VŨ NHƯ TÔ: Độ năm năm. Hoàng thượng liệu có thể theo cho đến buổi hoàn thành không?
LÊ TƯƠNG DỰC: Sao lại không? Ngay bây giờ, trẫm sai ban hành đạo chiếu. Và ngày mai bắt đầu làm việc.
VŨ NHƯ TÔ: Xin phụng mệnh. Nhưng gông và xiềng xích này Hoàng thượng còn bắt tiện nhân đeo đến bao giờ?
LÊ TƯƠNG DỰC: (Ngần ngại) Tháo cho mi, nhưng mi đừng phụ lòng trẫm
VŨ NHƯ TÔ: (Nói to) Hoàng thượng coi tiện nhân là người thế nào? Đại trượng phu một nhời đã hứa, dẫu nhảy vào đống lửa cũng không từ.
LÊ TƯƠNG DỰC: Mi nên thành tâm giúp trẫm. Được, mi theo trẫm vào đây.
(Nguyễn Huy Tưởng, NXB Sân khấu Hà Nội, 2006)
Chú thích:
(1) Tóm tắt vở kịch: Vũ Như Tô, một kiến trúc sư thiên tài, bị hôn quân Lê Tương Dực bắt xây dựng Cửu Trùng Đài để làm nơi hưởng lạc, vui chơi với các cung nữ. Vốn là một nghệ sĩ chân chính, gắn bó với nhân dân, cho nên mặc dù bị Lê Tương Dực doạ giết, Vũ Như Tô vẫn ngang nhiên chửi mắng tên hôn quân và kiên quyết từ chối xây Cửu Trùng Đài - (hồi I).
Đan Thiềm, một cung nữ, đã thuyết phục Vũ Như Tô chấp nhận yêu cầu của Lê Tương Dực, lợi dụng quyền thế và tiền bạc của hắn, trổ hết tài năng để xây dựng cho đất nước một tòa lâu đài vĩ đại “bền như trăng sao”, có thể “tranh tinh xảo với hóa công” để cho dân ta nghìn thu còn hãnh diện. Theo lời khuyên, Vũ Như Tô đã thay đổi thái độ, chấp nhận xây Cửu Trùng Đài. Từ đó, ông dồn hết tâm trí và bằng mọi giá xây dựng toà đài sao cho thật hùng vĩ, tráng lệ.
Để xây dựng Cửu Trùng Đài, triều đình ra lệnh tăng thêm sưu thuế, bắt thêm thợ giỏi, tróc nã, hành hạ những người chống đối. Dân căm phẫn vua làm cho dân cùng, nước kiệt; thợ oán Vũ Như Tô bởi nhiều người chết vì tai nạn, vì ông cho chém những kẻ chạy trốn. Công cuộc xây dựng càng gần kề thành công thì mâu thuẫn giữa tập đoàn thống trị sống xa hoa, truỵ lạc với tầng lớp nhân dân nghèo khổ, giữa Vũ Như Tô với những người thợ lành nghề và người dân lao động mà ông hằng yêu mến càng căng thẳng, gay gắt (hồi II, III, IV). Lợi dụng tình hình rối ren và mâu thuẫn ấy, Quận công Trịnh Duy Sản, kẻ cầm đầu phe đối lập trong triều đình, đã dấy binh nổi loạn, lôi kéo thợ làm phản, giết Lê Tương Dực, Vũ Như Tô, Đan Thiềm. Cửu Trùng Đài bị chính những người thợ nổi loạn đập phá, thiêu huỷ (hồi V).
Đoạn trích trên nằm ở hồi I, Vũ Như Tô đã chấp nhận yêu cầu của Lê Tương Dực và đưa ra điều kiện với nhà vua
Xác định thể loại của văn bản trên.
Dựa vào đặc điểm hình thức của văn bản (lời thoại, chỉ dẫn sân khấu, nhân vật) và phần giới thiệu tác phẩm.
Văn bản thuộc thể loại bi kịch.
Giải thích:
Văn bản được trích từ vở Vũ Như Tô của Nguyễn Huy Tưởng. Đây là một vở bi kịch xoay quanh những xung đột gay gắt giữa các nhân vật. Đoạn trích thể hiện bi kịch của Vũ Như Tô, một nghệ sĩ có tài năng và khát vọng sáng tạo lớn nhưng rơi vào mâu thuẫn giữa lí tưởng nghệ thuật, với hiện thực xã hội, dẫn đến kết cục đau thương.
Chỉ ra các mâu thuẫn trong văn bản trên.
Xem lời giải
Vì sao Vũ Như Tô và Lê Tương Dực có quan điểm khác nhau về “kẻ sĩ”?
Xem lời giải
Chỉ ra tác dụng của việc sử dụng câu nghi vấn trong lời đối thoại của Vũ Như Tô: “Tâu Hoàng thượng, tiện nhân có tội gì mà Hoàng thượng phải khoan thứ? Tiện nhân không trộm cướp, không tham nhũng, không giết người, tiện nhân chỉ biết phụng dưỡng mẹ già, nuôi vợ, nuôi con. Đang yên ổn, bỗng dưng tiện nhân bị bắt, bị đóng gông tra xiềng rồi bị giải đi, ăn không được ăn, uống không được uống, nghỉ ở đâu cũng bị đem giam vào lao như những quân trọng phạm. Hỏi tiện nhân có tội gì?”
Xem lời giải
Em có đồng tình với quan điểm của Vũ Như Tô: “Sĩ mà không có chân tài thì tiện nhân không bàn” không? Vì sao?
Xem lời giải
- Đọc hiểu Măcbet (William Shakespeare) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Vua Lear (William Shakespeare) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Hồn Trương Ba, da hàng thịt (Lưu Quang Vũ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Măcbet (William Shakespeare) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Kim tiền (Vi Huyền Đắc) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Đọc hiểu Khai mạc lễ hội Tây Thiên | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Tưng bừng đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Lễ hội Đình làng Hải Châu (Nguyệt Ánh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Lễ hội Xương Giang hào khí ngút trời | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Cấu trúc và giải cấu trúc bản sắc văn hóa Hà Nội (Nguyễn Văn Chinh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Khai mạc lễ hội Tây Thiên | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Tưng bừng đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Lễ hội Đình làng Hải Châu (Nguyệt Ánh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Lễ hội Xương Giang hào khí ngút trời | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Cấu trúc và giải cấu trúc bản sắc văn hóa Hà Nội (Nguyễn Văn Chinh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9





Danh sách bình luận