Tra cứu theo chữ cái bắt đầu
a - ă - â b c d - đ e - ê g h k l m n o - ô - ơ p q r s t u - ư v x y
Ca dao, tục ngữ bắt đầu bằng C
Con vua thì lại làm vua, Con sãi ở chùa thì quét lá đa.
Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Có công mài sắt, có ngày nên kim
Có chí thì nên
Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư
Chồng em áo rách em thương, Chồng người áo gấm xông hương mặc người.
Cày đồng đang buổi ban trưa, Mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày.
Công cha như núi ngất trời, Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông.
Chuồn chuồn bay thấp thì mưa Bay cao thì nắng bay vừa thì râm.
Cứu vật, vật trả ơn, cứu nhân, nhân trả oán
Chẳng thơm cũng thể hoa nhài Dẫu không thanh lịch cũng người Tràng An
Chồng người đánh bắc dẹp đông, Chồng em ngồi bếp giương cung bắn mèo.
Con ơi nhớ lấy câu này, Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan.
Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo
Cơn đằng đông vừa trông vừa chạy, Cơn đằng nam vừa làm vừa chơi.
Chị ngã em nâng
Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng
Chim có tổ, người có tông
Cần cù bù thông minh.
Cây xanh thì lá cũng xanh Cha mẹ hiền lành để đức cho con.
Cây ngay không sợ chết đứng.
Cha mẹ đòi ăn cá thu, Gả con xuống biển mù mù tăm tăm.
Chớ đi ngày bảy, chớ về ngày ba
Con người có cố có ông, Như cây có cội, như sông có nguồn.
Cha mẹ giàu thì con thong thả, Cha mẹ nghèo, con cực đã gian nan.
Con hơn cha là nhà có phúc
Cha mẹ sinh con trời sinh tính
Có nuôi con mới biết lòng cha mẹ.
Con sâu làm rầu nồi canh.
Chia ngọt sẻ bùi
Còn cha gót đỏ như son Đến khi cha thác, gót con đen sì
Chim quyên ăn trái nhãn lồng, Thia lia quen chậu, vợ chồng quen hơi.
Chọn bạn mà chơi, chọn nơi mà ở
Chồng giận thì vợ bớt lời Cơm sôi lửa nhỏ một lời không chê
Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà
Có cha có mẹ thì hơn, Không cha không mẹ như đờn đứt dây.
Cầm vàng mà lội qua sông Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng.
Cha mẹ giàu con có, cha mẹ khó con không
Chăn kia nửa đắp nửa hờ, Gối kia nửa đợi, nửa chờ duyên em.
Chết vinh còn hơn sống nhục.
Chuồng gà hướng Đông, cái lông chẳng còn
Cười người chớ có cười lâu Cười người hôm trước hôm sau người cười.
Cá chậu chim lồng.
Cái nết đánh chết cái đẹp
Cây có cội, nước có nguồn.
Chiều chiều ra đứng bờ mương, Bên tình bên hiếu, biết thương bên nào.
Chim khôn kêu tiếng rảnh rang Người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe.
Chim khôn lựa nhánh lựa cành, Gái khôn lựa chốn trai lành gửi thân.
Có làm mới có miếng ăn Không dưng ai dễ mang phần đến cho
Cá chuối đắm đuối vì con
Cau già quá lứa bán buôn, Em già quá lứa, có buồn không em?
Chồng cô, vợ cậu, chồng dì Trong ba người ấy chết thì không tang.
Của đời cha mẹ để cho, Làm không ăn có, của kho cũng rồi.
Cái răng cái tóc là góc con người.
Cao nhân tất hữu cao nhân trị
Cây khô chưa dễ mọc chồi, Bác mẹ chưa dễ ở đời với ta.
Chết giả mới biết dạ anh em
Chết trong còn hơn sống đục
Cơm cha áo mẹ ăn chơi, Bưng bát cơm người, đổ bát mồ hôi.
Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy Nghĩ sao cho bõ những ngày ước ao
Con dại cái mang
Con hát mẹ khen hay.
Cọp chết để da, người ta chết để tiếng
Chim đa đa đậu nhánh đa đa, Chồng gần không lấy, đi lấy chồng xa.
Có ơn phải sợ, có nợ phải trả
Có trăng, phụ đèn.
Con lợn có béo cỗ lòng mới ngon
Cha chài, mẹ lưới, con câu Con trai tát nước, nàng dâu đi mò.
Chồng loan, vợ phượng.
Chữ thầy trong cõi người ta Dặm dài hoa nắng trời xa biển đầy
Con ơi nhớ lấy lời cha, Gió to sóng cả đừng qua sông Rừng.
Cá chẳng ăn câu thiệt là cá dại, Câu anh cầm, câu ngãi câu nhơn.
Cau già dao sắc lại non, nạ dòng trang điểm vẫn còn như xưa
Chị em dâu như bầu nước lã
Chị em trên kính dưới nhường Là nhà có phúc mới đường yên vui.
Chớp Đông nhay nháy, gà gáy thì mưa
Có cứng mới đứng được đầu gió
Có học mới biết, có đi mới đến
Con có cha như nhà có nóc
Còn duyên kén cá chọn canh, Hết duyên ếch đực cua kềnh cũng vơ.
Con không cha thì con trễ, cây không rễ thì cây hư
Con ơi con ngủ đi con, Con khóc làm mẹ héo hon tấc lòng.
Cứ trong đạo lý luân thường, Làm người phải giữ kỷ cương làm đầu
Cá mạnh vì nước.
Câu cá cá chẳng ăn mồi, Đừng câu mà mệt, đừng ngồi mà trưa.
Chanh chua chớ phụ, ngọt bòng chớ ham.
Chết đứng hơn sống quỳ
Chiều chiều mây phủ Sơn Trà, Sóng xô Cửa Đại, trời đà chuyển mưa.
Có cày có thóc, có học có chữ.
Cóc nghiến răng, đang nắng thì mưa
Con có cha mẹ đẻ, không ai ở lỗ nẻ mà lên.
Con không cha như nhà không nóc.
Con ơi ghi nhớ lời này Công cha, nghĩa mẹ, công thầy chớ quên
Cồng cộc bắt cá dưới bàu, Cho mẹ mày giàu, đám giỗ đầu heo.
Của mình thì giữ bo bo, Của người thì thả cho bò nó ăn.
Căn duyên chàng đó hỡi trời, Gió Nam phảng phất mát rồi lại không!
Cây cao mấy trượng cũng trèo, Đường xa mấy dặm cũng theo anh về.
Cha chết không lo bằng đỏ lò Tây Bắc
Cháu cậu mà lấy cháu cô, Thóc lúa đầy bồ giống má nhà ta.
Chiều chiều ngó ngược, ngó xuôi Ngó không thấy mẹ, ngùi ngùi nhớ thương.
Chờ chờ, đợi đợi, trông trông, Bao nhiêu chờ đợi mặn nồng bấy nhiêu
Có anh có chị mới hay, Không anh không chị như cây một mình.
Có chồng như ngựa có cương Chua cay cũng chịu, vui thương cũng nhờ.
Có con mà gả chồng gần Nửa đêm đốt đuốc mang phần cho cha.
Cô kia cắt cỏ một mình Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Con có mẹ như măng ấp bẹ
Con trâu là đầu cơ nghiệp
Công ai nấy nhớ, tội ai nấy chịu
Của chồng, công vợ.
Của Trời, Trời lại lấy đi Giương hai mắt ếch làm chi được Trời!
Cây oằn vì bởi trái sai, Xa em vì bởi ông mai ít lời.
Cây rau má, lá rau muống, cuống rau đay
Cha đánh chẳng lo bằng ăn no giã gạo
Cha sinh mẹ dưỡng
Chẳng chè, chẳng chén, sao say, Chẳng thương, chẳng nhớ, sao hay đi tìm?
Chẳng học lấy đâu biết chữ
Chèo mau cho thiếp gặp chàng, Hai ta hiệp lại cho thành một đôi.
Chú khi ni, mi khi khác.
Có chí làm quan, có gan làm giàu
Cơm là gạo, áo là tiền
Con học, thóc vay
Công cha nghĩa mẹ
Cha già tuổi đã đủ trăm, Chạnh lòng nhớ tới đằm đằm lụy sa.
Chàng về thiếp cũng xin theo, Qua sông nỉ nước, qua đèo nỉ non.
Chê tôm lại phải ăn tôm Chê rau muống héo lại ôm dưa già.
Chồng tiến thì vợ phải lùi, Chồng tiến vợ tiến thì dùi phải lưng.
Có thân phải khổ, có khổ mới nên thân
Cơm cha áo mẹ ai ơi, Chẳng ăn thua thiệt, chẳng chơi cũng hoài.
Con ai là chẳng giống cha, Cháu ai là chẳng giống bà giống ông.
Con cậu, cậy nuôi thầy cho, Cháu cậu, cậu bắt chăn bò, chăn trâu.
Con khó, có lòng.
Cái bống mặc xống ngang chân, Lấy chồng kẻ chợ cho gần xem voi.
Cháo húp vòng quanh
Chí lí như bí nấu thịt gà
Chiêm cứng ré mềm
Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.
Chớ dung kẻ gian, chớ oan người ngay
Chồng hòa, vợ thuận
Chớp thừng chớp chão, chẳng bão thì mưa
Có chồng mà chẳng có con Khác gì hoa nở trên non một mình.
Cỏ gà màu trắng, điềm nắng đã hết
Cơm cá chả chim
Cơm rau nước vối, dễ tiêu lại lành.
Con giàu một bó, con khó một nén
Cuộc đời như cảnh phù du, Sớm còn tối mất, công phu nhọc nhằn.
Cà Mau khỉ khọt trên bưng, Dưới sông sấu lội, trên rừng cọp um.
Cá tươi xem nang
Cần tái, cải nhừ
Cây ngay bóng thẳng, cây cong bóng vẹo
Cấy thưa thừa thóc, cấy dày cóc được ăn
Chim khôn chết mệt vì mồi, Người khôn chết mệt vì lời nhỏ to.
Có con không dạy để vậy mà nuôi
Có ta thì nói với ta, Không ta thời lại trăng hoa với người.
Con nuôi cha không bằng bà nuôi ông
Con ơi ham học chớ đùa Bữa mô ngày Tết thỉnh bùa thầy đeo
Công anh tháng đợi năm chờ Sao em rút chỉ lìa tơ cho đành?
Công em gánh gạch xây tường Mà em chẳng được thắp hương chùa này.
Cá bống kho tiêu, cá thiều kho ngọt
Cá chuôm cá mới ở đìa, Thấy em anh mới sớm khuya chốn này.
Cái cò lặn lội bờ sông, Muốn lấy vợ đẹp nhưng không có tiền.
Cam sành rã rượi bờ ao, Tưởng không anh hái có rào thì thôi.
Cắt dây bầu dây bí, Ai nỡ cắt dây chị, dây em.
Cây đa lá rụng đầy đình, Bao nhiêu lá rụng thương mình bấy nhiêu.
Cây kia ăn quả ai trồng Sông kia uống nước hỏi dòng từ đâu
Chăn lợn ba nằm không bằng chăn tằm một lứa
Chẳng nên, tình trước nghĩa sau, Có con, ta gả cho nhau, thiệt gì.
Chẳng yêu nhau được thì thôi Xin chàng đừng tẩy nước vôi mà nồng
Chị em một ruột cắt ra Chị không em có cũng là như không.
Chợ Dinh bán áo con trai, Triều Sơn bán nón, Mậu Tài bán kim.
Chồng khôn vợ được đi hài, Vợ khôn chồng được nhiều bài cậy trông.
Chớp đằng đông vừa trông vừa chạy Chớp đằng nam vừa làm vừa chơi
Chữ tín còn quý hơn vàng
Cỗ không rượu, kiệu không cụ
Con giữ cha, gà giữ ổ
Cũng thì con mẹ con cha, Cành cao vun xới, cành la bỏ liều.
Cần ăn cuống, muống ăn lá
Chàng ơi phụ thiếp làm chi, Thiếp như cơm nguội đỡ khi đói lòng.
Chớ chê em xấu em đen, Em như nước đục, đánh phèn lại trong.
Con tài, lo láo, lo kiêu, Con ngu thì lại lo sao kịp người
Của đời ông, ăn không cũng hết
Cầm như bác mẹ chẳng sinh, Thì em ra ở Vạn Ninh cho rồi!
Chắc rễ bền cây
Chó khôn tứ túc huyền đề, tai thì hơi cúp, đuôi thì cong cong
Có con đỡ gánh đỡ gồng, Con đi lấy chồng vai gánh tay mang.
Cổ Loa là đất đế kinh, Trông ra lại thấy tòa thành tiên xây.
Có tiền có hậu mới hay, Có trồng cây đức mức dày nền nhân
Cua tháng Tám, rạm tháng Tư, ếch tháng Ba, gà tháng Mười
Chiếm dụng lòng đường, khôn lường tai hoạ
Chín gang trâu cười, mười gang trâu khóc
Con ai người ấy xót.
Con lên ba, mẹ sa xương sườn
Của như non, ăn mòn cũng hết
Chạy xe trái luật, địa ngục chực chờ
Chớp đằng đông nước đồng tràn ngập Chớp đằng tây mua dây mà tát
Chở ẩu chở bừa, người ưa bị phạt
Chuồng lợn hướng Đông, thổ công hướng Bắc
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...