200+ đề đọc hiểu Văn 12 | Luyện đề đọc hiểu lớp 12 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 12

Đọc hiểu Bố tôi (Cao Thị Tỵ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 11


Ngoại kể rằng Mẹ tôi mất sớm vì một căn bệnh hiểm nghèo khi hai anh em tôi vẫn còn rất nhỏ, lúc đó em tôi mới một tuổi

Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

BỐ TÔI

Cao Thị Tỵ

“Ngoại kể rằng mẹ tôi mất sớm vì một căn bệnh hiểm nghèo khi hai anh em tôi vẫn còn rất nhỏ, lúc đó em tôi mới một tuổi, còn tôi mới lên ba, cú sốc quá lớn khiến bố tôi sầu não ủ ê đến hàng mấy năm trời vẫn chưa nguôi ngoai.

Hàng ngày ngoại trông nom chăm bẵm anh em chúng tôi để bố đi làm, nhưng cứ về đến nhà là bố lại ôm chúng tôi vào lòng vỗ về, chăm sóc cho chúng tôi từng miếng ăn giấc ngủ. Bố không biết ru hay và ngân nga trầm bổng như ngoại, nhưng giọng của bố trầm ấm, bố ru chúng tôi bằng những bài thơ. Và bài ru mà tôi thường xuyên nghe nhất đó là bài “Bầm ơi". Cứ mỗi lần bế chúng tôi lên võng hay lên giường là bố mở đầu bằng bài "Bầm ơi", cứ vậy bố đọc đi đọc lại bài “Bầm ơi" một lát là anh em tôi ngủ say, nhiều khi tôi thấy bố nghẹn ngào xúc động, nhất là những khi bố nhắc đến tên mẹ. Những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt bố. Thấy bố một mình cảnh gà trống nuôi con, vừa làm cha vừa làm mẹ quả là vất và. Anh em họ hàng khuyên bố tôi nên tìm mẹ mới cho chúng tôi nhưng bố nhất định không đồng ý.

[...]

Và bố cứ vậy, lo lắng chăm sóc, thường hay mua quà bánh cho chúng tôi mỗi khi bố đi đâu xa về, hàng ngày bố luôn đến đón tôi trước giờ, chưa bao giờ bố để tôi phải đứng trước cửa trường chờ đợi! Khi tôi lên cấp hai bổ mua cho tôi một cái xe đạp cũ, tôi vui vẻ cùng chúng bạn đi học, đi chơi... tôi đâu biết hàng ngày bố vất và làm đủ các nghề nặng nhọc như phụ hồ, đào ao, đào giếng... cho đến một hôm bố ngã bệnh. Bố sốt li bì mấy hôm không ăn uống được. Tôi vào bệnh viện thăm bố, thấy bố gầy sút xanh xao, tôi lo lắng và thương bố vô cùng, tôi nói với bố:

- Bố ạ. Con xin phép nghỉ học để chăm cho bố nhanh khỏe lại nhé!

Bố ân cần cầm tay tôi:

- Bố không sao đâu, con cứ lo học cho giỏi và bảo ban em cũng vậy là bố nhanh khỏe thôi.

Tôi ra về mà lòng bất an, chắc bố vất vả vì lo lắng cho chúng tôi nhiều quá nên mới để bệnh! Giá như mẹ tôi còn sống thì... Tôi phải làm sao để giúp đỡ cho bố bớt vất vả đây? Từ hôm đó tôi không vô tư học hành vui chơi như trước nữa, tôi nghĩ sẽ cố gắng tranh thủ sau thời gian học tập tìm kiếm thêm công việc làm để giúp đỡ gia đình, giúp đỡ cho bố bớt vất vả, ý định của tôi chưa kịp thực hiện thì không ngờ mấy hôm sau bố tôi qua đời! Tôi ân hận vô cùng. Bố ơi! Giá như con biết thương và giúp đỡ bố nhiều hơn

(Bố tôi - Cao Thị Tỵ, nguồn:https://datviethp.com/bo-toi)

Câu 1

Theo văn bản, hoàn cảnh gia đình của hai anh em nhân vật "tôi" có điều gì đặc biệt?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ nội dung văn bản.

- Chỉ ra các chi tiết thể hiện hoàn cảnh của hai anh em nhân vật “tôi”.

Lời giải chi tiết

Hoàn cảnh gia đình nhân vật "tôi": Mẹ mất sớm vì bệnh hiểm nghèo khi em mới 1 tuổi còn nhân vật “tôi” mới 3 tuổi. Bố rơi vào cảnh "gà trống nuôi con", một mình vất vả gánh vác việc chăm sóc, nuôi dạy hai con nhỏ.

Câu 2

Bố của nhân vật "tôi" thường hát ru các con bằng bài thơ nào? Chi tiết nào thể hiện cảm xúc của bố mỗi khi ru con?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ văn bản.

- Chi ra câu hát ru của người bố.

Lời giải chi tiết

- Bố thường ru các con bằng bài thơ "Bầm ơi".

- Chi tiết thể hiện cảm xúc của bố: Bố nghẹn ngào xúc động, nhất là khi nhắc đến tên người mẹ đã mất, và “những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mắt bố”.

Câu 3

Tại sao người bố nhất định không đồng ý tìm "mẹ mới" cho các con dù anh em họ hàng đã khuyên bảo?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ văn bản.

- Chỉ ra lí do của người bố.

Lời giải chi tiết

Việc người bố từ chối tìm "mẹ mới" xuất phát từ:

- Tình yêu thương sâu sắc và sự tri ân dành cho người vợ đã khuất. Bố vẫn luôn ghi nhớ, sầu não và tiếc thương mẹ của các con.

- Tình yêu thương con vô bờ bến. Bố lo lắng các con phải chịu tổn thương hoặc không nhận được tình thương trọn vẹn. Bố sẵn sàng chấp nhận vất vả, đóng cả hai vai trò "vừa làm cha vừa làm mẹ" để dồn toàn bộ tình cảm, sự chăm sóc cho hai đứa con.

Câu 4

Phân tích ngắn gọn ý nghĩa câu nói của người bố với con trong bệnh viện: “Bố không sao đâu, con cứ lo học cho giỏi và bảo ban em cũng vậy là bố nhanh khỏe thôi.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Giải nghĩa câu văn.

- Rút ra ý nghĩa tác giả muốn nhắn nhủ.

Lời giải chi tiết

- Câu nói thể hiện sự vị tha, giàu tình yêu thương và tinh thần trách nhiệm của người bố. Dù đang lâm bệnh nặng, gầy sút xanh xao, ông vẫn nén chịu đau đớn, không muốn con cái phải lo lắng hay dở dang việc học.

- Đối với người bố, sự chăm ngoan, học giỏi của các con chính là nguồn động lực tinh thần lớn nhất, là "liều thuốc" giúp ông có thêm sức mạnh vượt qua bệnh tật.

Câu 5

Tình cảm của nhân vật "tôi" dành cho bố có sự thay đổi như thế nào từ khi còn nhỏ đến khi bố ngã bệnh? Nhận xét về tình cảm ấy.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Chỉ ra tình cảm của nhân vật “tôi” dành cho bố.

- Nhận xét tình cảm ấy.

Lời giải chi tiết

- Khi còn nhỏ: Nhân vật "tôi" đón nhận sự chăm sóc của bố một cách vô tư, hồn nhiên đi học, đi chơi cùng bạn bè mà chưa thấu hiểu được những vất vả, nhọc nhằn (phụ hồ, đào ao, đào giếng...) của bố.

- Khi bố ngã bệnh: Nhân vật "tôi" giật mình nhận ra sự vất vả của cha, trào dâng niềm xót thương, lo lắng sâu sắc, muốn nghỉ học để chăm sóc bố và chủ động lên kế hoạch làm thêm giúp đỡ gia đình.

- Nhận xét: Đó là tình cảm hiếu thảo, chân thành và sự thức tỉnh muộn màng nhưng đầy nhân văn của một người con biết yêu thương, trân trọng đấng sinh thành.

Đoạn văn tham khảo:

Tình cảm của nhân vật "tôi" dành cho bố có sự chuyển biến sâu sắc, đi từ sự vô tư của một đứa trẻ đến sự thức tỉnh đầy xót xa khi nhận ra những hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Ban đầu, khi còn nhỏ, nhân vật "tôi" đón nhận tình yêu thương và sự chăm sóc chu đáo của bố như một lẽ tự nhiên. "Tôi" vô tư tận hưởng niềm vui giản dị khi được bố mua cho chiếc xe đạp cũ, hân hoan đi học, đi chơi cùng bạn bè mà không hề hay biết đằng sau đó là những giọt mồ hôi, là công việc phụ hồ, đào ao, đào giếng nặng nhọc mà bố phải gánh vác mỗi ngày. Sự thay đổi chỉ thật sự diễn ra khi biến cố ập đến người bố gục ngã vì ngã bệnh. Nhìn thấy bố nằm trên giường bệnh với dáng vẻ "gầy sút xanh xao", nhân vật "tôi" mới sực tỉnh. Giây phút ấy, trong lòng người con trào dâng niềm lo lắng, xót thương tột cùng và sự thấu hiểu muộn màng. Tình yêu thương ấy đã biến thành hành động cụ thể khi "tôi" chủ động xin nghỉ học để chăm bố, rồi tự dặn lòng không thể vô tư như trước mà quyết tâm kiếm việc làm thêm để sẻ chia gánh nặng gia đình. Có thể thấy, sự chuyển biến tình cảm của nhân vật "tôi" là một hành trình trưởng thành tâm lý rất tự nhiên và chân thật. Đó là tình cảm hiếu thảo, chân thành của một người con giàu tình nghĩa, biết nhìn nhận lại bản thân và luôn khao khát được đền đáp công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mình.

 


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 12 - Xem ngay

Group 2K8 ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...