200+ đề đọc hiểu Văn 8 | Luyện đề đọc hiểu lớp 8 80+ Đề đọc hiểu Hài kịch - Luyện đề đọc hiểu Văn 8

Đọc hiểu Khôn ngoan chẳng lọ thật thà (Hứa Kế Siêu, Tư Bình Trung) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8


Nhân vật: Bà Mộc, ông Mộc, cô gái thu đồng nát. (Lược dẫn: Bà Mộc thường ngày hay tính toán chi li cốt để được lợi về mình. Hôm đó nghe thấy tiếng rao bán đồng nát, bà vội chạy ra.) Bà Mộc: Lại đây, lại đây... Vỏ hộp cũ có mua không?

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

KHÔN NGOAN CHẲNG LỌ THẬT THÀ

Nhân vật: Bà Mộc, ông Mộc, cô gái thu đồng nát.

(Lược dẫn: Bà Mộc thường ngày hay tính toán chi li cốt để được lợi về mình. Hôm đó nghe thấy tiếng rao bán đồng nát, bà vội chạy ra.)

Bà Mộc: Lại đây, lại đây... Vỏ hộp cũ có mua không?

Cô gái: Có ạ!

Bà Mộc: Bao nhiêu một cân?

Có gái: Hai trăm rưỡi!

Bà Mộc: Sao? Có hai trăm rưỡi thôi à? Chị này chỉ được cái giá rẻ thôi. Năm trăm!

Cô gái: Cô ơi, giấy hộp cũ lấy đâu ra năm trăm một cân.

Bà Mộc: Chị đừng tưởng tôi không biết nhé, chỗ vỏ hộp các tông này rất cứng nhé, bên trên lại có in cả chữ nước ngoài nữa, loại hàng nhập khẩu đấy!

Cô gái: Cô ơi, giấy hộp cũ là giấy hộp cũ, ai người ta lại đi phân biệt hàng nội hàng ngoại, chỉ tính bằng cân thôi cô ạ.

Bà Mộc: Thôi được, mỗi người chịu bớt đi một chút: bốn trăm.

Cô gái: Cô cứ đi hỏi trạm thu mua xem. Họ chỉ mua của chúng cháu ba trăm đồng một cân. Cô cho cháu chút tiền lấy công làm lãi chứ ạ.

Bà Mộc: Tôi hiểu, tôi hiểu, cô cũng đang kiếm tiền làm giàu chứ gì.

Cô gái: Cháu chỉ chịu khó lao động để làm giàu thôi ạ.

Bà Mộc: Được rồi, được rồi, giả thêm đi nào?

Cô gái: Nhiều lắm chỉ có hai trăm tám thôi ạ. Cao nữa cháu xin chịu.

Bà Mộc: Ba trăm rưỡi được không?

Cô gái: Không được ạ.

Bà Mộc: Không được thì thôi.

(Có gái định quẩy gánh đi)

Bà Mộc: (quay lưng lại tính toán, tỏ ý trong đống hộp cũ có cả đôi giầy và hai viên đá nên không thiệt, bèn gọi) Này, quay lại đây.

Cô gái: Sao ạ?

Bà Mộc: Hai trăm tám thì hai trăm tám, cân đi.

Cô gái: Vâng! (Lấy cân để cân).

Bà Mộc: Này, cân của chị có đủ không đấy?

Cô gái: Cân nhà nước sao lại không đủ. Nếu cô không tin xin cứ đi cân lại (vừa nói vừa cân). Vừa đúng 9 cân.

Bà Mộc: Hừ! Sao lại chỉ có 9 cân? Cán cân chổng ngược lên thế này là không được, phải để lui lại, lui lại nữa (Đụng vào cán cân).

(Cái cân xiêu vẹo, suýt lật)

Cô gái: (vội vàng đỡ cán cân, để lộ ra bàn tay trái bị tật) Cô xem, cân ngang bằng thế này còn gì.

Bà Mộc: Để tôi cân, nhà chị lúng túng thế kia là không được rồi.

Cô gái: Vâng, cô cứ cân.

Bà Mộc: (cầm cân, cố kéo lui quả cân về phía sau, thấy cán cân chúi xuống, vội ngừng cân) Chín cân một lạng.

Cô gái: Thôi được, cứ coi là chín cân một lạng.

Bà Mộc: (tính toán) 9 cân mỗi cản hai trăm tám, vị chi là hai nghìn năm trăm hai mươi đồng, thêm một lạng hai mươi tám đồng là hai nghìn năm trăm bốn mươi tám đồng, đúng không?

Cô gái: Đúng. (Lấy tiền) Đây là ba nghìn đồng, bác trả lại tiền lẻ cho cháu.

Bà Mộc: (giả vờ tìm tiền lẻ) Ờ, trong túi tôi toàn tiền lớn...

Cô gái: (tìm tiền lẻ) Đây rồi, cháu có tiền lẻ, đủ năm trăm.

Bà Mộc: Tất cả là hai nghìn năm trăm bốn mươi tám đồng; còn thiếu bốn mươi tám đồng nữa.

Cô gái: Để cháu đi đổi tiền lẻ.

Bà Mộc: Thôi, vẽ chuyện! Có hơn bốn mươi tám đồng, đừng mất công. Cứ tính tròn là hai nghìn sáu đi!

Cô gái: Cô ơi, cháu chỉ kiếm thêm vài trăm thôi mà, lấy đâu ra để trả cô được.

Bà Mộc: Thôi được, thôi được, khỏi nói nhiều. Trước lạ sau quen! Còn đi lại nhiều lần, hả? (Vừa nói vừa đi về phía ngược với nhà mình)

Cô gái: Cô ơi, cô ơi, không được... (thấy Bà Mộc đã đi xa, lúng túng, rồi gánh quang gánh ra). (Bà Mộc lại vào).

Bà Mộc: (thấy cô gái đi xa, nói to) Gớm, cái đám nhà quê này, có vài trăm bạc mà cùng tính toán, cò kè, chi ly. May mà mình nhanh trí, tránh mặt đi, chứ mà về nhà ngay thì con bé biết cửa biết nhà, lại mò đến kêu ca, phàn nàn, rách việc. (Đắc ý cười hí hí).

(Lược một đoạn: Bà Mộc vừa vào nhà thì ông Mộc chạy ra hỏi tìm đôi giày cũ. Biết bà Mộc đã bán đôi giày đi, ông hoảng hốt nói trong đôi giày có giấy tám trăm nghìn tiền quỹ đen của mình. Hai vợ chồng cãi nhau một hồi rồi vội chạy ra ngoài cửa tìm cô gái thu đồng nát)

Bà Mộc: (mừng quá reo lên) Con bé, con bé, chính nó! (Ra vẻ, chỉ ông Mộc) Đây là ông xã, ông xã nhà tôi.

Ông Mộc: Chị, chị...

Cô gái: Cháu quay lại để trả lại đồ cho cô chú.

Ông Bà Mộc: (mừng rỡ) Trả lại đồ?

Cô gái: Cháu mua được thêm ở đằng kia một ít vỏ hộp giấy, định bỏ cùng một bó với của cô chú, khi tháo bó các tông ra thì thấy có đôi giầy. (Đưa đôi giầy) Cô chú xem, có phải của nhà ta không?

Ông Mộc: (xúc động) Đúng, đúng đôi này.

Bà Mộc: (vội giằng lấy, cho tay vào trong giầy) Ớ, ớ? Các thứ ở trong này đâu?

Cô gái: (Rút tiền trong túi) Trong giầy có tám trăm ngàn. Cô chú đếm đi, xem có đủ không?

Bà Mộc: (vội nhận tiền, đếm) Đủ, đủ tám trăm ngàn.

Ông Mộc: Đúng rồi, đúng số tiền này rồi.

Bà Mộc: Chị tốt thật, thế mà tôi cứ nghĩ chị đã bỏ trốn...

Cô gái: Không bao giờ cháu làm thế đâu ạ. Đồng tiền bất chính không thể tham được! Tham rồi sẽ có ngày mang tai mang họa!

Bà Mộc: Đúng, đúng, đúng thế! (nghĩ ra điều gì lấy mười nghìn đồng đưa cho cô gái) Cám ơn chị, số tiền mười nghìn này chúng tôi gọi là để cảm ơn chị.

Cô gái: Chỗ mười nghìn này cháu không dám nhận, những cái gì đáng nhận thì cháu sẽ nhận.

Ông Mộc: (không hiểu chuyện gì) Chuyện gì vậy?

Bà Mộc: Ta phải trả lại cho cô ấy hai trăm bảy mươi đồng.

Cô gái: Trừ đi các thứ nhét trong bó các tông chỉ còn lại đúng bẩy cân các tông, vị chỉ là một nghìn chín trăm sáu mươi đồng. Cháu đã đưa cô hai nghìn sáu trăm đồng, cô cho cháu xin lại sáu trăm bốn mươi đồng mới đúng.

Bà Mộc: Đúng đúng! Để tôi trả lại! (Vội lấy tiền, đưa cho cô gái, cảm động nắm chặt tay cô gái) Cám ơn cô, cô thật tốt bụng (Chợt nhận thấy tay cô gái đặc biệt) Tay cô...

Cô gái: Dạo nhỏ, cháu bị ngã vào lửa, tay bị bỏng nặng...

Bà Mộc: Thế mà cô còn chịu khó đi làm...

Cô gái: Cô ạ, làm được việc gì thì làm chứ ạ, dù sao cũng khỏi phải sống nhờ và người khác... À, còn thứ này của cô chú.

Cả hai vợ chồng: Cái gì nữa?

Cô gái: (lấy trong gánh ra hai hòn đá) Vật hoàn cố chủ, xin trả lại cô chú. (Ông Mộc ngỡ ra, cầm hai hòn đá)

Bà Mộc: (Ngượng nghịu) Cô..., tôi...

Ông Mộc: Nào, mời cô vào nhà tôi ăn bữa cơm cho vui nhé.

Cô gái: Không dám làm phiền cô chú, cháu còn phải đi thu mua các thứ. (Dọn quang gánh)

Ông Mộc: Cô đi đường cẩn thận.

Cô gái: Cảm ơn bác! (Gánh quang gánh đi)

(Khôn ngoan chẳng lọ thật thà, Hứa Kế Siêu, Tư Bình Trung, 19 hài kịch hay cực ngắn: “Đời cười”, NXB Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh)

Câu 1

Xác định phương thức biểu đạt chính trong văn bản.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định mục đích chính của đoạn văn: kể chuyện, miêu tả hay bày tỏ quan điểm.

Lời giải chi tiết

Phương thức biểu đạt chính: Tự sự.

Giải thích:

Văn bản kể lại câu chuyện mua bán đồng nát giữa bà Mộc và cô gái thu mua đồng nát.

Câu 2

Nêu tình huống của văn bản trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định sự việc trung tâm làm nảy sinh diễn biến của câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Tình huống của văn bản là: Bà Mộc bán giấy vụn cho cô gái thu mua đồng nát, tìm mọi cách tính toán để được lợi. Sau đó phát hiện trong đôi giày bán nhầm có tám trăm nghìn đồng nên vội đi tìm. Cô gái đã trung thực mang trả lại đầy đủ số tiền và đồ vật, khiến bà Mộc nhận ra sai lầm của mình.

Giải thích:

Toàn bộ diễn biến của câu chuyện xoay quanh việc mua bán đồng nát và sự kiện cô gái trả lại tiền, từ đó làm nổi bật sự đối lập giữa lòng tham của bà Mộc và đức tính trung thực của cô gái.

Câu 3

Xét theo mục đích nói, câu “ Đúng, đúng, đúng thế!” thuộc kiểu câu gì? Kiểu câu ấy có tác dụng gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Căn cứ vào mục đích nói của câu.

Lời giải chi tiết

- Kiểu câu: Câu cảm thán.

- Tác dụng: Bộc lộ sự đồng tình, thừa nhận và cảm xúc của bà Mộc trước lời nói đúng đắn của cô gái.

Giải thích:

Việc lặp lại từ "đúng" ba lần kết hợp với dấu chấm than giúp nhấn mạnh sự xúc động, xấu hổ và sự thức tỉnh của bà Mộc khi nhận ra tầm quan trọng của sự trung thực.

Câu 4

Nhận xét về nhân vật cô gái trong văn bản.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích lời nói, hành động và cách ứng xử của nhân vật.

Lời giải chi tiết

Cô gái là người trung thực, thật thà, chăm chỉ lao động, giàu lòng tự trọng và sống có nguyên tắc.

Giải thích:

Dù cuộc sống khó khăn, bị tật ở tay và làm nghề thu mua đồng nát, cô gái vẫn lao động lương thiện để kiếm sống. Khi phát hiện số tiền lớn trong đôi giày, cô chủ động mang trả lại cho chủ nhân và từ chối nhận khoản tiền thưởng không xứng đáng. Đồng thời, cô còn tính toán lại chính xác số tiền bà Mộc còn nợ mình. Những hành động đó cho thấy cô là người sống ngay thẳng, trung thực, không tham của người khác và luôn coi trọng những đồng tiền do lao động chân chính làm ra.

Câu 5

Trình bày những bài học về cách ứng xử mà văn bản gửi đến người đọc.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Khái quát nội dung văn bản để rút ra bài học.

Lời giải chi tiết

- Cần sống trung thực, thật thà, không tham lam những gì không thuộc về mình.

- Biết lao động chân chính, coi trọng giá trị do chính sức lao động tạo ra.

- Không nên ích kỉ, tính toán vụ lợi.

- Cần biết tự nhận ra và tự sửa chữa sai lầm.

Giải thích:

Qua sự đối lập giữa bà Mộc và cô gái thu mua đồng nát, tác giả khẳng định rằng sự trung thực và lòng tự trọng luôn đáng quý hơn sự khôn lỏi, tính toán hay vụ lợi. Thái độ sống chân thành của cô gái đã khiến bà Mộc thay đổi nhận thức và biết sửa chữa lỗi lầm của mình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
  • Đọc hiểu Trăm đô của ai (Dương Lâm Trạch) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Nhân vật: Ông trí thức, anh thanh niên, bà dân buôn, anh cảnh sát (Lược dẫn: Ông trí thức nhân dịp được thưởng một trăm đô định ra chợ mua đồ về ăn mừng với vợ, vừa đến nơi tiền rơi khỏi túi, định cúi xuống nhặt thì một bà dân buôn và một anh thanh niên đi tới nhìn thấy.) Trí thức: À, tiền này là của tôi đánh rơi.

  • Đọc hiểu Chỉ tại cái tai (Hằng Ưng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Nhân vật: Hai ông bà vừa lấy nhau, cả hai đều bị điếc (Lược dẫn: Sau khi cưới, hai ông bà chỉ có thể nói chuyện bằng việc đoán ý nhau, nhưng vì không nghe được nên thường xuyên “ông nói gà bà nói vịt”. Vì bận việc không thể tham dự lễ cưới của hai người, con trai của bà tặng họ mỗi người một chiếc máy trợ thính. Đoạn trích dưới đây là cảnh hội thoại của hai người sau khi đeo máy trợ thính.)

  • Đọc hiểu Bệnh sĩ (Lưu Quang Vũ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Tại trụ sở Liên hợp Xã, trong một buổi lễ trọng thể. Hưng (bối rối, sững sờ): Nhàn! Nhàn: Anh! (đăm đăm nhìn Hưng) (Ông Nha ra hiệu, mọi người lui dần, chỉ còn Hưng và Nhàn). Nhàn: Anh đã về... Hưng: Tôi… tôi...

  • Đọc hiểu Ông Tây An Nam (Nam Xương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    (Giới thiệu: Ông Tây An Nam được Nam Xương hoàn thành năm 1930, vở hài kịch kể về chuyện một anh khá giả tên là Cử Lân được cha là Cưu ông lo cho du học sang Pháp, khi đỗ đạt bằng Cử nhân trở về thì Lân làm như không biết tiếng Việt, khinh bỉ giống nòi, quyết nhập làng Tây. Anh không nhận cha mẹ, không về nhà mà ở thuê khách sạn vì ghê sợ sinh hoạt của người An Nam. Anh tuyên bố: “Tổ quốc tôi là Đại Pháp. Tôi người Đại Pháp”. Đoạn trích dưới đây kể lại việc Cử Lân về thăm nhà và mang theo một đ

  • Đọc hiểu Bệnh sĩ (Lưu Quang Vũ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: THUỶ THỦ TÀU VIỄN DƯƠNG (*) (Bệnh sĩ, Lưu Quang Vũ) Đôi nét về hài kịch Bệnh sĩ

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 8 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 8 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...