200+ đề đọc hiểu Văn 8 | Luyện đề đọc hiểu lớp 8 80+ Đề đọc hiểu Hài kịch - Luyện đề đọc hiểu Văn 8

Đọc hiểu Bệnh sĩ (Lưu Quang Vũ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8


Tại trụ sở Liên hợp Xã, trong một buổi lễ trọng thể. Hưng (bối rối, sững sờ): Nhàn! Nhàn: Anh! (đăm đăm nhìn Hưng) (Ông Nha ra hiệu, mọi người lui dần, chỉ còn Hưng và Nhàn). Nhàn: Anh đã về... Hưng: Tôi… tôi...

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

BỆNH SĨ(1)

(Trích)

Tại trụ sở Liên hợp Xã, trong một buổi lễ trọng thể.

(Lược thuật: Trong lúc chờ lãnh đạo và quan khách đến dự lễ, người ta nghe những lời ca thán về sự đình trệ canh tác thời vụ, những đảo lộn trong sinh hoạt của xã viên trong Liên hợp Xã,... do cách huy động nhân lực, kinh phí vào việc tổ chức buổi lễ. Rồi ông Toản Nha cùng khách khứa xuất hiện trong tiếng vỗ tay, tiếng trống rền vang. Cảnh tượng sân khấu rất long trọng, nhộn nhịp. Đúng lúc Hưng - Thuyền trưởng tàu viễn dương, người yêu cô Nhân - kĩ sư chăn nuôi, con gái ông Toàn Nha xuất hiện, buổi lễ bắt đầu. Sau lời khai mạc của ông chủ tịch Toàn Nha, phát biểu của ông “nhà văn Chu Văn” là tiết mục hợp xướng bài Ngọn đuốc Hùng Tâm (hát theo điệu bài Diệt phát xít), tiết mục hợp ca bài Hùng Tâm viễn đường (hát, múa theo điệu Cây trúc xinh).

(Nhàn và Long xuất hiện, cô đứng lặng nhìn Hưng. Hưng cũng đã nhìn thấy Nhàn)

Hưng (bối rối, sững sờ): Nhàn!

Nhàn: Anh! (đăm đăm nhìn Hưng)

(Ông Nha ra hiệu, mọi người lui dần, chỉ còn Hưng và Nhàn).

Nhàn: Anh đã về...

Hưng: Tôi… tôi...

Nhàn: Mọi người đón anh thật trọng thể và trông anh cũng thật là anh rất ít viết thư cho Nhàn.

Hưng: Tôi... tôi muốn dành cho ngày ta gặp nhau.

Nhàn: Như ta đã hẹn lúc chia tay phải không?

Hưng: Đúng thế.

Nhàn: Hiện... anh ra sao?

Hưng: Như Nhân đã thấy đấy (trỏ bộ quần áo trên người mình)

Nhàn: Không phải bộ quần áo. Bộ quần áo chẳng nói lên điều gì… Nhàn muốn hỏi anh đã sống ra sao.

Hưng: Dù sao thì … cũng không đến nỗi. Không phải kẻ vô tích sự.

Nhàn: Thật chứ? Lấy gì làm bằng?

Hưng: Nhàn… Sao lại nói thế? Tôi đã học hỏi, đã làm việc, tôi tự thấy không hổ thẹn … tôi đã đổi khác nhiều.

Nhàn: Nhàn lại thấy anh không đổi khác gì lắm.

Hưng: Nhàn chưa biết đấy thôi. Tôi đã không còn là gã trai vụng về yếu đuối. Tôi đã trở thành … thủy thủ … dù sao cũng đã thành thủy thủ … đã biết bơi …. Bơi hàng mấy chục cây số mà không cần chuồn chuồn cắn rốn.

Nhàn: Bây giờ anh cũng đang bơi phải không?

Hưng: Kìa Nhàn.

Nhàn: Anh đã trở thành một người có danh vọng, một ông thuyền trưởng viễn dương giàu có sang trọng như mọi người thèm khát. Chúc mừng anh.

Hưng: (định mở va-li) Có quà cho Nhàn đây.

Nhàn: Không . Còn em chỉ là một cô gái bình thường, một cô kĩ sư chăn muối của xã. Công việc của em ở đây là tìm thuốc ăn thích hợp cho gà, vit, truyền giống và thụ tinh nhân tạo cho lợn. Em đã không thành Páp-lốp hay Mít-su-rin... em không xứng với anh.

Hưng: Kìa!

Nhàn: Em không phải xấu hổ về mình. Em đã không trở thành nữ bác học mà chỉ là cô kĩ sư chăn nuôi bình thường. Có sao đâu, miễn ta là người có ích. Là gỗ thật còn hơn là bạc giả. Em rất buồn.

Hưng: Vì sao?

Nhàn: Ở đây, mọi người không đổ sức vào làm việc, không được tổ chức tốt để làm việc, bị xô đẩy chạy theo những thứ hão huyền và làm khổ nhau vì những thứ đó. Ở đây, người ta sống bằng những cái giả, đổi mới giả, tiên tiến giả, và rất buồn là chính cha em là người có lỗi lớn về tình trạng đó. Còn anh, anh thì sao?

Hưng: Tôi nhớ Nhàn, nhớ lời hẹn với nhau, tôi về đây là để... Chú tôi bảo ngày hôm nay sẽ là lễ ăn hỏi của chúng ta.

Nhàn: Sao vội thế?

Hưng: Tôi mang quà cho Nhàn.

Nhàn: Những thứ sang trọng, những thứ đắt tiền... Không, Nhàn cần điều khác cơ. Điều gì thì anh hiểu đấy! Bây giờ... xin phép ông thuyền trưởng, em phải đi làm đây, phải cùng với các bạn thanh niên để làm những công việc hữu ích hơn là ở đây tâng bốc ông thuyền trưởng... Tạm biệt anh! (cô ra nhanh).

Hưng: Nhàn! (sững sờ) Thế là thế nào?

(Ông Nha, Sửu và Long ra)

Văn Sửu: (hát hát) Bác Nha ra đây. Có tin lạ lắm: chú Long vừa bảo tin chú ấy vừa gọi điện lên huyện, họ bảo rằng: nhà văn Chu Văn đang trên đường về xã ta.

Ông Nha: Sao? Nhà văn Chu Văn nào?

Long: Nhà văn Chu Văn đầu hói ấy, chắc ông ta nghe nói có một người tự xưng là Chu Văn ở đây, nên ông ta về để xem mặt.

Văn Sửu: Thế là thế nào hả bác?

Ông Nha: Số là thể này chú Sửu, ai ở trên tỉnh vừa xuất hiện một tên bịp giả danh là nhà văn Chu Văn, cái tên đầu hỏi ấy chính là nhà văn Chu Văn giả, trong khi nhà văn Chu Văn thật đang ở đây với chúng ta. Ông ấy đầu rồi?

Văn Sửu: Báo cáo bác, vừa chở lợn đi rồi, anh ấy hẹn mấy hôm nữa sẽ quay lại, còn giờ phải đưa lợn về để kịp tiếp đoàn nhà văn Lào.

Ông Nha: Tốt. Còn tên Chu Văn giả thì lại đang trên đường về đây. Ta phải vạch mặt hắn. Tôi chỉ thị: cử người chặn đường bắt giữ tên Chu Văn đầu hỏi, giao cho công an để họ xử lí tội bịp bạn.

Văn Sửu: Rõ.

Long: Kìa bố!

Ông Nha: (với Sửu) Ta đi thôi! (cùng Sửu ra nhanh).

Long: Thế đấy! Bố em không chịu nghe ai cả. Đi bảo bắt ông Chu Văn thật, còn thằng giả mạo thì đã kịp chuồn rồi, cái thằng khốn khiếp ấy!

Hưng: Ai?

Long: Tên bịp, tên lừa dối!

Hưng: Nhưng mà ai?

Long: Hắn ta. Tên giả mạo. Không phải nhà văn mà dám mạo tên Chu Văn. Em biết ngay mà. Một thằng chuyên đi lừa.

Hưng: Để làm gì?

Long: Để sĩ, nhưng cái chính là để kiếm lợi. Bây giờ ối kẻ như thế đấy.

Hưng: Không có khi là vì hoàn cảnh... vì bị ép... không muốn mà phải làm... Vì nếu là mình thì không được trọng, nên phải sắm vai … là của dởm, vì mọi người ưa của dởm hơn của thật.

Long: Đúng thế. Nhưng em thì không muốn mình như thế. Anh Hưng ạ, em rất quý anh. Anh là bạn thân, là người yêu của chị Nhàn em. Ở đây chỉ có anh là người em phục, em tin.

Hưng: Tin tôi?

Long: Vâng, anh là thuỷ thủ, là thuyền trưởng, là người đã đi nhiều, biết nhiều, đã vượt qua sóng to bão lớn hiểm nguy, và nhất là người trung thực. Em nói thật với anh điều này nhé.

Hưng: Điều gì?

Long: (tháo băng ở tay) Em chả bị đau tay đau tiếc gì cả. Em vờ thôi!

Hưng: Sao?

Long: Em không phải là học sinh nhạc viện, không phải là người kéo vĩ cầm. Bố em bắt em phải thi vào trường nghệ thuật nhưng em không có năng khiếu và cũng không thích nên em đã đi làm thợ. Em nói dối mọi người đấy, em hiện nay là thợ mộc ở xí nghiệp gỗ trên tỉnh, một thợ mộc loại cừ... Em vờ vịt xách cái hộp đàn cho ra vẻ thôi. (Mở hộp đàn vi-ô-lông ở trong là cưa bào, đồ lề của thợ mộc) Thế đấy! Em thù lão Văn Sửu vô cùng, chính nó xui bố em bắt em phải đi học đàn, em khổ quá! Khổ vô cùng! Lão Sửu xui bố em làm nhiều việc quái gở, bố em u mê nghe theo, không ai can được. Trong mỗi việc ấy, lão Sửu là kẻ kiếm lợi nhất. Cứ ba đồng chè chén đón khách, thì phải vào túi lão Sửu một... Cũng vì muốn tống cổ em đi cho khuất mắt mà lão xui bố em bắt em đi học đàn. Em sợ bố em. Nhưng em không chịu, từ bé em đã thích làm thợ mộc, có hoa tay thợ mộc...

Hưng: Làm người kéo đàn cũng thích chứ sao?

Long: Nhưng em không có tài. Ai giỏi làm gì thì phải để cho người ta làm việc đó. Làm thợ mộc mỗi tháng lương em hơn mười lăm ngàn. Lâu này chỉ vì sợ bố em mà em không dám nói thật. Mỗi lần về quê cứ phải xách cái hộp này... Mà phải nói một phần em cũng sĩ, em thấy chị em là nhà khoa học, anh là thuyền trưởng, còn em chỉ là thằng thợ mộc. Em sợ bọn con gái ở làng nó chê . Nhưng em không muốn như cái thằng còn giả vở là ông Chu Văn kia ... Em cứ mở cái hộp dụng cưa bào này để đây... Để lát nữa bố em và mọi người vào, em nói thật hết. Nên thế chứ anh nhỉ?

Hưng: Tôi … Tôi không biết.

Long: Giờ em chuồn đây (ra khuất).

(Ông Thình vào)

Ông Thình: Hưng, chuẩn bị đi... Lát nữa, sau là lễ rước đuốc từ phòng truyền thống về trụ sở, đúng ba giờ này sẽ là lễ ăn hỏi của cháu với Nhàn. Chú và bác Nha đã chuẩn bị hết rồi.

Lễ ăn hỏi tiến hành thật trang nghiêm trà ấm cúng. Ông Nha có mời cả các quan khách và phỏng viên chứng kiến... Quái, cô Nhàn đâu rồi, ông Nha đang tìm cô ấy.

Hưng: Nhàn... Nhàn vẫn không biết gì cả…

Ông Thình: Không biết gì?

Hưng: Cháu là kẻ mạo nhận, kẻ lừa gạt…

Ông Thình: Cái gì?

Hưng: Có kẻ giả mạo vì có người sùng bởi sự giả mạo, coi thường cái chân thật. Không! Cháu đã gặp Nhàn, đã nhìn thấy Nhàn, thấy gương mặt, đôi mắt cô ấy, cháu không thể... thà rằng cô ấy không yêu cháu còn hơn cháu lừa dối để có được lễ ăn hỏi này...

Ông Thình: Cháu nói sao?

Hưng: Cháu đi đây.

Ông Thình: Đi đâu?

Hưng: Đi về tàu.

Ông Thình: Ơ! Nhưng còn hai tiếng nữa là bắt đầu... Hưng!

Hưng: Không chú ạ, cháu không làm Vuốt-cô giả nữa, cháu sợ...

Ông Thình: Sợ gì?

Hưng: Sợ cô Nhàn thật. Sợ ông Chu Văn thật và sợ chính cả cháu thật, thằng Hưng thật nữa. Cháu về với con tàu thật của cháu đây. Mặc tất cả! (Anh chạy mất).

Ông Thình: Kìa, Hưng!

(Có tiếng ồn ào, bà Độp hớt hải chạy vào)

Bà Độp: Ông Thình ơi, bác Nha đâu?

Ông Thình: Có chuyện gì?

Bà Độp: Nguy quá! Lợn mượn về nhốt vào lớp học, nó lạ chuồng lạ đàn, cắn nhau lung tung. Đúng vào lúc đoàn tham quan đến thì nó phá tung cửa chuồng, tức là cửa lớp học mới làm tạm, chạy ùa ra, một con lợn to tức tối xông vào cắn đúng chân anh phóng viên truyền hình, khiến anh ấy rơi cả máy, chảy cả máu chân...

Ông Thình: Chết thật! Phải gọi bác Nha!

(Lần sau dìu anh phóng viên vào, anh thứ hai đi sau cầm máy)

Phóng viên A: (tập tễnh, xuýt xoa) Giời ơi, lợn gì mà dữ như hùm ấy.. chảy máu chân tôi rồi … khéo lớn dại thì chết.

Văn Sửu: Không sao đâu ạ, y tá xã sẽ băng cho anh ngay, có cả thuốc tiêm phòng dại.

Phóng viên A: Ôi giời, tiêm quanh rốn á? Chết tôi mất thôi!

(Ông Nha hấp tấp đi vào)

Ông Nha: Không sao, lợn rất lành mạnh, chúng tôi xin bảo đảm... Chúng tôi sẽ bồi thường ạ, sẽ rất chu đáo! Bà Độp, cho người bắt con lợn to ấy… giao cho các đồng chí truyền hình, lặng luôn các đồng chí ấy, để các đồng chí thịt bồi dưỡng cho đồng chí bị thương.

Phóng viên B: Thật ạ. Thế thì thật là …. Thôi cậu gắng chịu, bị chảy máu có tí mà cơ quan được cả con lợn, giá nó cần cả tớ có phải hay không?

(Anh Tị hớt hải chạy vào)

Anh Tị: Bác Nha ơi, anh Sửu ơi, cậu Đại… tức là võ sĩ Đại Dương, bị đấm bất tỉnh nhân sự.

Văn Sửu: Sao?

Anh Tị: Nằm thẳng cẳng giữa đài. Vừa khai mạc hội thi quyền Anh, theo lời anh, em đưa vô sĩ Đại Dương ra giữa bãi, gọi loa thạch đầu với thanh niên cả huyện. Thì có thẳng Tích còi ở xã Ca Thượng cạnh xứ ta, nở mới 14 tuổi, nhưng biết quyền Anh, nó học đấu trên tỉnh, thể là chỉ mươi phút, nó đấu thế nào mà thắng Đại như mình ngôn quay lơ. Em dội nước mãi mới tỉnh, mọi người xúm vào xem, nó khóc hu hu bảo rằng nó có biết quyền anh quyền em bao giờ, tại bảo Nha với chủ Sửu bắt nó.

Ông Nha: Chết thật (với Sửu) Tình hình này, phải bắt đầu lễ rước đuốc ngay cho khí thế!

Văn Sửu: Vâng, phương án rước đuốc là như thế này, đuốc sẽ do mười hai thành môn truyền tay nhau đưa từ nhà truyền thống xã, chạy quanh xã một vòng, băng qua cầu Cá, tiến vào thị trấn, dùng lại cho lệnh bác rồi sẽ tiến vào đây. Bác sẽ nhận ngọn đuốc trước lễ đài ngoài sân kia, chấm vào ngon duoc “Thắng lợi" đặt trong chiếc lư đồng trên thềm trụ sở đây. Mọi việc sẽ rất khớp rất đẹp, Em đi dự phỏng cả ô che nếu trời bỗng muốn, cả đuốc dự bị nếu đuốc chính bị gió tắt. Kia, đuốc đã về tới!

(Tiếng trống. Tiếng hộ "Ngọn đuốc truyền thống đã về tới trụ sở!” Tiếng trống to hơn)

Văn Sửu: (cao giọng) Thưa các vị đại biểu, đoàn nước đuốc đốt ngọn đuốc chấm từ bật lửa ga ở thêm nhà truyền thống đã về tới đây. Bác Nha sẽ đón nhận!... (với các phóng viên) Các đồng chí chụp ảnh cảnh đó cho! Sẽ là một cảnh rất có ý nghĩa.

Ông Nha: Anh Hưng đâu nhỉ? Tôi muốn cả tôi cả anh ấy cùng cầm ngọn đuốc.

Anh Tị: Anh Hưng vừa ở đây biển đâu rồi ấy ạ. Cả cô Nhàn cũng không thấy đâu.

Ông Nha: Hừ, đúng lúc cần thì lại.... Thôi, tôi cầm đuốc một mình vậy.

(Tiếng nhạc, tiếng trống. Trưng lên bài hát "Ngọn đuốc Hiếu Tìm “Hồng Tâm bên con đường đổi mới từ đây. Tiến bước hiên ngang cầm ngọn đuốc tiên phong". Những người rước đuốc xuất hiện. Người đi giữa giờ cao ngọn đuốc cháy đùng đùng. Họ bước đều đi vòng quanh sân khấu)

Văn Sửu: Mời bác ra ngoài kia. Lễ “nhận đuốc và châm đuốc" thắp vào ngọn lửa “Thắng lợi” sẽ tiến hành ngoài thềm kia. Mời các đồng chí!

(Ông Toàn Nha cùng những người rước đuốc trịnh trọng tiến ra hiện trong tiếng nhạc và tiếng trống cùng bài hát rầm rộ: “Hùng Tâm, Hùng Tâm vinh quang!")

ĐÈN TẮT

(Lưu Quang Vũ)

Chú thích:

(1) Nội dung vở kịch lấy bối cảnh ở một vùng làng quê nông thôn, kể về ông chủ tịch xã Toàn Nha và những xã viên của xã Hùng Tâm. Họ đều là những người dân hiền lành, chân chất, thật thà,... nhưng vì tính háo danh, tính “sĩ” mà ai cũng cố gắng phấn đấu cho mình có một cái mác thật sang trọng và hiện đại... Và từ căn bệnh đó mà xảy ra bao chuyện dở khóc, dở cười.

Nhân vật

- Ông Nha

- Cô Nhàn: Con gái ông Nha

- Long: Em trai Nhàn

- Ông Thình

- Hưng: Cháu ông Thình

- Văn Sửu

- Ông Độp: Tức Mạnh Tuấn

- Bà Độp: Vợ ông Độp

- 2 phóng viên truyền hình

- “Nhà văn”

- Anh Tỵ

- Võ sĩ Đại Dương

Câu 1

Xác định thể loại của văn bản trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào đặc điểm của văn bản như lời thoại, lời chỉ dẫn sân khấu, xung đột giữa các nhân vật và mục đích biểu đạt để xác định thể loại.

Lời giải chi tiết

Thể loại: hài kịch.

Giải thích:

Đoạn trích thuộc thể loại hài kịch vì được xây dựng chủ yếu bằng lời đối thoại, lời chỉ dẫn sân khấu và các tình huống gây cười nhằm phê phán căn bệnh sĩ diện, háo danh, chạy theo hình thức của các nhân vật.

Câu 2

Nêu tác dụng của dấu chấm lửng trong câu sau: “Hừ, đúng lúc cần thì lại.... Thôi, tôi cầm đuốc một mình vậy.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định công dụng của dấu chấm lửng trong ngữ cảnh của câu văn.

Lời giải chi tiết

Dấu chấm lửng thể hiện lời nói bỏ dở, sự ngập ngừng và tâm trạng bực bội, khó chịu của ông Nha khi Hưng và Nhàn đều không có mặt đúng lúc buổi lễ bắt đầu.

Giải thích:

Ông Nha đang định trách móc Hưng và Nhàn nhưng dừng lại giữa chừng rồi chuyển sang quyết định tự mình cầm đuốc. Dấu chấm lửng giúp diễn tả tâm trạng không hài lòng của ông đối với Hưng và Nhàn.

Câu 3

Nhận xét về tính cách, phẩm chất của nhân vật Hưng và nhân vật Nhàn trong văn bản trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Căn cứ vào lời nói, hành động và thái độ của nhân vật để nhận xét tính cách, phẩm chất.

Lời giải chi tiết

- Nhân vật Hưng: Là người trung thực, có lòng tự trọng, biết nhìn nhận sai lầm và dũng cảm từ bỏ sự giả dối để sống đúng với bản thân.

- Nhân vật Nhàn: Là người chân thành, giản dị, yêu lao động, sống có lí tưởng, coi trọng giá trị thật và phản đối lối sống háo danh, hình thức.

Giải thích:

Qua lời nói của Nhàn: "Miễn ta là người có ích. Là gỗ thật còn hơn là bạc giả.", tác giả khắc họa Nhàn là người sống trung thực, giản dị. Sau cuộc gặp với Nhàn, Hưng nhận ra sự giả tạo của bản thân và quyết định từ bỏ vai diễn "thuyền trưởng" để trở về với công việc thật của mình. Điều đó cho thấy anh biết sửa sai và lựa chọn lối sống trung thực.

Câu 4

Chỉ ra những xung đột kịch trong văn bản và nêu tác dụng của những xung đột đó trong việc tạo tiếng cười.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định các mâu thuẫn giữa các nhân vật, giữa cái thật và cái giả, từ đó phân tích tác dụng.

Lời giải chi tiết

- Những xung đột kịch trong đoạn trích gồm:

+ Xung đột giữa lối sống chân thật với bệnh sĩ diện, háo danh, chạy theo hình thức.

+ Xung đột giữa cái thật và cái giả: nhà văn thật - nhà văn giả; thuyền trưởng giả; nghệ sĩ giả; võ sĩ giả; những thành tích, danh hiệu và buổi lễ chỉ mang tính phô trương.

- Những xung đột ấy tạo nên hàng loạt tình huống trớ trêu, bất ngờ và hài hước, qua đó tạo tiếng cười châm biếm, phê phán sâu sắc căn bệnh sĩ diện và lối sống giả tạo.

Giải thích:

Tiếng cười của vở kịch được tạo ra từ sự đối lập giữa những gì nhân vật cố khoe khoang với sự thật phía sau. Người giả làm nhà văn, người giả làm võ sĩ, người giả làm nghệ sĩ... đều lần lượt bị lộ. Những tình huống ấy vừa gây cười vừa cho thấy hậu quả của việc chạy theo danh hão, hình thức mà xem nhẹ giá trị thật.

Câu 5

Văn bản đã gửi gắm đến em những thông điệp ý nghĩa nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Khái quát nội dung của văn bản, từ đó rút ra thông điệp và bài học.

Lời giải chi tiết

- Cần sống trung thực, biết trân trọng giá trị thật của bản thân, không chạy theo hư danh hay bệnh sĩ diện.

- Mỗi người nên khẳng định bản thân bằng năng lực, sự lao động và cống hiến thực sự, không bằng những danh hiệu hay vẻ hào nhoáng bên ngoài.

- Cần dũng cảm từ bỏ sự giả tạo, sống đúng với khả năng và phẩm chất của mình.

-...

Giải thích:

Đoạn trích xây dựng nhiều tình huống hài hước để phê phán căn bệnh sĩ diện, chạy theo hình thức của một số người. Qua các nhân vật như Nhàn, Long và Hưng, tác giả khẳng định rằng giá trị của con người nằm ở d sự trung thực, năng lực và những cống hiến cho xã hội.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
  • Đọc hiểu Chỉ tại cái tai (Hằng Ưng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Nhân vật: Hai ông bà vừa lấy nhau, cả hai đều bị điếc (Lược dẫn: Sau khi cưới, hai ông bà chỉ có thể nói chuyện bằng việc đoán ý nhau, nhưng vì không nghe được nên thường xuyên “ông nói gà bà nói vịt”. Vì bận việc không thể tham dự lễ cưới của hai người, con trai của bà tặng họ mỗi người một chiếc máy trợ thính. Đoạn trích dưới đây là cảnh hội thoại của hai người sau khi đeo máy trợ thính.)

  • Đọc hiểu Khôn ngoan chẳng lọ thật thà (Hứa Kế Siêu, Tư Bình Trung) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Nhân vật: Bà Mộc, ông Mộc, cô gái thu đồng nát. (Lược dẫn: Bà Mộc thường ngày hay tính toán chi li cốt để được lợi về mình. Hôm đó nghe thấy tiếng rao bán đồng nát, bà vội chạy ra.) Bà Mộc: Lại đây, lại đây... Vỏ hộp cũ có mua không?

  • Đọc hiểu Trăm đô của ai (Dương Lâm Trạch) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Nhân vật: Ông trí thức, anh thanh niên, bà dân buôn, anh cảnh sát (Lược dẫn: Ông trí thức nhân dịp được thưởng một trăm đô định ra chợ mua đồ về ăn mừng với vợ, vừa đến nơi tiền rơi khỏi túi, định cúi xuống nhặt thì một bà dân buôn và một anh thanh niên đi tới nhìn thấy.) Trí thức: À, tiền này là của tôi đánh rơi.

  • Đọc hiểu Ông Tây An Nam (Nam Xương) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    (Giới thiệu: Ông Tây An Nam được Nam Xương hoàn thành năm 1930, vở hài kịch kể về chuyện một anh khá giả tên là Cử Lân được cha là Cưu ông lo cho du học sang Pháp, khi đỗ đạt bằng Cử nhân trở về thì Lân làm như không biết tiếng Việt, khinh bỉ giống nòi, quyết nhập làng Tây. Anh không nhận cha mẹ, không về nhà mà ở thuê khách sạn vì ghê sợ sinh hoạt của người An Nam. Anh tuyên bố: “Tổ quốc tôi là Đại Pháp. Tôi người Đại Pháp”. Đoạn trích dưới đây kể lại việc Cử Lân về thăm nhà và mang theo một đ

  • Đọc hiểu Bệnh sĩ (Lưu Quang Vũ) | Luyện đề đọc hiểu Văn 8

    Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: THUỶ THỦ TÀU VIỄN DƯƠNG (*) (Bệnh sĩ, Lưu Quang Vũ) Đôi nét về hài kịch Bệnh sĩ

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 8 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 8 Chia Sẻ, Trao Đổi Tài Liệu Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...