1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Ngoại ơi! (Nguyễn Quang Thiều) hay nhất


Giữa những vần thơ hiện đại đầy trăn trở, bài thơ Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều hiện lên như một thước phim quay chậm, kết tinh từ nỗi đau xót nghẹn ngào của một người con xa quê trở về khi bóng ngoại đã khuất xa.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Giữa những vần thơ hiện đại đầy trăn trở, bài thơ Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều hiện lên như một thước phim quay chậm, kết tinh từ nỗi đau xót nghẹn ngào của một người con xa quê trở về khi bóng ngoại đã khuất xa. Tác phẩm không chỉ là lời tâm sự về những kỷ niệm tuổi thơ gắn liền với chiếc khăn vuông hay trái ổi giấu sau lưng còng, mà còn là bản tình ca buồn về một cuộc đời tần tảo, hy sinh thầm lặng. Bằng ngòi bút giàu sức gợi, nhà thơ đã tạc nên tượng đài người bà đức hạnh – người suốt đời chỉ biết chắt chiu "trái phúc" cho con cháu giữa nhịp sống vạn biến của cuộc đời.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

“Ngoại ơi!” là tiếng lòng đầy ám ảnh của Nguyễn Quang Thiều khi đối diện với sự trống vắng của thực tại và những mảnh ký ức vụn vỡ về người bà tần tảo. Tác phẩm không chỉ tái hiện một tuổi thơ đong đầy quà bánh trong chiếc khăn vuông mà còn khắc họa chân thực chân dung một người đàn bà quê suốt đời chắt chiu trái phúc cho con cháu. Bằng ngòi bút giàu sức gợi, nhà thơ đã biến nỗi đau mất mát thành một tượng đài bất tử về tình bà cháu thiêng liêng.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Bài thơ Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều là sự đan cài tinh tế giữa thực tại nghiệt ngã và quá khứ vẹn nguyên, nơi bóng hình ngoại vẫn hiển hiện trong từng kỷ vật đơn sơ nhất. Từ mái tóc xanh thắt chiếc thòng lọng đến ngọn đèn dầu thao thức đêm khuya, tác giả đã vẽ nên một cuộc đời đầy đức độ và lòng tự trọng của người bà làng quê Việt Nam. Bài thơ mở ra một hành trình trở về của tâm hồn, khẳng định tình yêu thương chính là bến đỗ bình yên nhất.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Ánh đèn dầu leo lét soi tỏ bóng người bà lọ mọ đếm từng đồng tiền xu trong đêm vắng là lát cắt đầy xúc động về một cuộc đời sống trọn vẹn với con cháu, gia đình. Hình ảnh ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi trong bài thơ Ngoại ơi, nơi Nguyễn Quang Thiều gửi gắm tình yêu thương và nỗi lòng biết ơn vô hạn dành cho người ngoại đã khuất, người đã thắt cả sợi tóc xanh cuối cùng để giữ lại cho cháu một tuổi thơ vẹn tròn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Hành trình trưởng thành của mỗi người là một chuỗi đối lập giữa sự nghiệt ngã của thời gian làm mưa thưa mái tóc và những ký ức tuổi thơ vẫn vẹn nguyên màu ráng trời mỡ gà. Trong bài thơ Ngoại ơi, Nguyễn Quang Thiều đã đặt cái tôi bôn ba tuổi trẻ bên cạnh hình ảnh người ngoại thắt sợi tóc xanh cuối cùng làm chiếc thòng lọng cho cháu bắt chuồn chuồn. Chính sự tương phản giữa thực tại trống vắng và quá khứ đong đầy ấy đã làm bật lên vẻ đẹp của một đời người, người suốt đời chỉ biết chắt chiu trái phúc cho con cháu dẫu bản thân phải chịu bao nhọc nhằn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Phải chăng hành trình lớn khôn của mỗi đứa con đều được dệt nên từ những lần vấp ngã nơi phố thị xa lạ và cả sự hối lỗi muộn màng khi nhận ra bóng hình thân yêu nhất đã tan vào ráng trời mỡ gà? Và phải chăng trên đời này, chỉ có ngoại mới sẵn lòng thắt cả sợi tóc xanh cuối cùng để giữ lại cho cháu một tuổi thơ vẹn tròn giữa muôn vàn trắc trở? Qua bài thơ Ngoại ơi, Nguyễn Quang Thiều không chỉ bày tỏ nỗi đau mất mát mà còn đặt ra những câu hỏi về giá trị của sự hiện diện, nhắc nhở chúng ta về một điểm tựa tinh thần vĩnh cửu chẳng bao giờ mất đi trong tâm hồn mỗi người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu chuyện ngắn:
Có một người đàn ông thành đạt trở về căn nhà cũ, bỗng đứng khựng lại trước mùi hương cau khô nồng đượm trên gác bếp, rồi bật khóc như một đứa trẻ khi nhận ra người giữ lửa cho mùi hương ấy đã không còn nữa. Khoảnh khắc thức tỉnh muộn màng đó cũng chính là nỗi lòng đầy ám ảnh mà Nguyễn Quang Thiều gửi gắm qua bài thơ Ngoại ơi. Tác phẩm dẫn dắt ta vào một thế giới ký ức vừa ngọt ngào với trái ổi, bọc quà, vừa đau xót trước sự nghiệt ngã của thời gian làm trống vắng bậc cửa hiên nhà.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng câu hát:
Dẫu lời hát nhắc nhớ "Mẹ già như chuối chín cây, gió lay mẹ rụng con phải mồ côi", nhưng nỗi đau ấy còn trở nên xót xa hơn gấp bội khi đứa cháu trong thơ Nguyễn Quang Thiều trở về lúc "ngoại không còn nữa ngồi bậc cửa". Bài thơ Ngoại ơi là một sự thức tỉnh muộn màng về quy luật nghiệt ngã của thời gian và vẻ đẹp của một đời cau mọc thẳng. Từ bọc quà trong chiếc khăn vuông đến sợi tóc xanh thắt chiếc thòng lọng, nhà thơ đã dẫn dắt ta vào một thế giới của lòng biết ơn, nơi tình yêu của ngoại vẫn luôn tỏa sáng dẫu người đã tan vào mây khói.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thức tế:
Giữa nhịp sống hối hả nơi phố thị, đôi khi niềm hạnh phúc của những đứa cháu xa nhà chỉ đơn giản là nhận được một túi quà quê chứa những thức quả vườn nhà, đong đầy sự chắt chiu của ngoại. Thực tế ấy cũng chính là mạch nguồn cảm xúc trong bài thơ Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều, khi tác giả đối diện với trái ổi, bọc cau còn treo trên gác bếp nhưng người bà tần tảo đã không còn nữa. Qua những vần thơ tự sự đầy ám ảnh, tác phẩm thức tỉnh ta về sự trân trọng đối với những bến đỗ bình yên trước khi thời gian kịp làm trống vắng hiên nhà.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Nếu Bằng Việt dùng hình ảnh bếp lửa chờn vờn sương sớm để đánh thức ký ức về người bà, thì Nguyễn Quang Thiều trong bài thơ Ngoại ơi lại chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh đời cau mọc thẳng và trái ổi giấu sau lưng còng. Cùng viết về tình bà cháu thiêng liêng, nhưng Ngoại ơi mang nỗi đau thắt lại của một sự trở về muộn màng, khi bọc cau vẫn treo trên gác bếp mà bóng dáng người xưa đã tan vào ráng trời mỡ gà. Qua những vần thơ tự sự đầy ám ảnh, tác giả đã tạc nên một tượng đài về đức hy sinh và lòng tự trọng cao quý của người bà.

Kết bài trực tiếp Mẫu 1

Khép lại những vần thơ tự sự đầy ám ảnh, Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều đã để lại trong lòng người đọc một khoảng lặng sâu sắc về tình thân và sự mất mát. Qua hình ảnh người bà tần tảo với cuộc đời cau mọc thẳng, tác giả không chỉ bày tỏ lòng biết ơn vô hạn mà còn thức tỉnh mỗi chúng ta về sự trân trọng những giá trị cội nguồn trước khi thời gian kịp mang đi tất cả. Bài thơ mãi là một nốt trầm nhân văn, khẳng định rằng dù bóng hình ngoại đã khuất, nhưng tình yêu thương và sự thiện lương của người vẫn luôn là trái phúc vĩnh cửu nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người cháu.

Kết bài trực tiếp Mẫu 2

Bằng ngôn ngữ thơ giàu sức gợi và những hình ảnh đời thường đến xót xa, Nguyễn Quang Thiều đã tạc nên một tượng đài bất tử về người ngoại trong tác phẩm “Ngoại ơi”. Bài thơ là hành trình đi từ nỗi đau của sự trở về muộn màng đến sự thấu hiểu sâu sắc về một cuộc đời suốt đời chỉ biết hy sinh thầm lặng cho con cháu. Dư âm của tác phẩm nhắc nhở chúng ta rằng, giữa dòng đời vạn biến, tình cảm gia đình chính là bến đỗ bình yên nhất, là điểm tựa tinh thần vững chãi giúp con người vượt qua mọi bão giông để sống trọn vẹn với lương tâm và lòng tự trọng.

Kết bài trực tiếp Mẫu 3

Tác phẩm Ngoại ơi không chỉ là một tiếng khóc tiễn biệt mà còn là lời khẳng định về sức sống mãnh liệt của những kỷ niệm tuổi thơ bên bóng hình người bà đức hạnh. Nguyễn Quang Thiều đã rất thành công khi biến những kỷ vật đơn sơ như bọc cau khô hay trái ổi sau lưng còng trở thành những biểu tượng thiêng liêng của tình mẫu tử, tình bà cháu. Khép lại trang thơ, người đọc nhận ra rằng vẻ đẹp của ngoại chính là vẻ đẹp của một tâm hồn thuần khiết, một đời gieo mầm thiện, để lại nguồn nhựa sống dạt dào cho những thế hệ mai sau tiếp bước trên hành trình làm người.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Bọc cau khô vẫn lẳng lặng treo nơi gác bếp như đợi chờ một mùa vụ không bao giờ đến nữa, trở thành minh chứng đau xót cho một tình yêu thương vô điều kiện. Qua bài thơ Ngoại ơi, Nguyễn Quang Thiều đã tái hiện nên một đời cau mọc thẳng, người suốt đời chắt chiu những gì tốt đẹp nhất cho con cháu dẫu bản thân phải chịu bao nhọc nhằn, đơn chiếc. Tác phẩm không chỉ là lời tiễn biệt mà còn là sợi dây kết nối chúng ta về với những giá trị cội nguồn, nơi lòng tự trọng và sự lương thiện của ngoại mãi là ánh sáng soi rọi mọi hành trình ta đi.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng câu hỏi tu từ:
Sau tất cả những bôn ba và mặc cả với cuộc đời, liệu có nơi nào bao dung và tĩnh lặng hơn hiên nhà của ngoại, nơi bọc cau khô vẫn lẳng lặng đợi chờ một mùa vụ chẳng bao giờ đến nữa? Phải chăng hình ảnh đời cau mọc thẳng trong thơ Nguyễn Quang Thiều chính là lời nhắc nhở chân thực nhất về một tình yêu vô điều kiện mà chúng ta đôi khi lỡ hẹn trong hành trình trưởng thành? Khép lại bài thơ Ngoại ơi, ta nhận ra rằng dù bóng hình người bà đã tan vào ráng trời mỡ gà, nhưng trái phúc mà người chắt chiu suốt đời sẽ mãi là nguồn nhựa sống âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn ta giữa bão giông.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng phép đối lập:
Trong khi thế gian ngoài kia luôn đòi hỏi con người phải mạnh mẽ và tỉnh táo, thì bài thơ Ngoại ơi của Nguyễn Quang Thiều lại đưa ta về với một bến đỗ bao dung, nơi ngoại sẵn sàng ôm lấy cả những yếu mềm và sự trở về muộn màng của đứa cháu. Sự đối lập giữa thực tại nghiệt ngã khi bóng ngoại đã khuất sau ráng trời mỡ gà và quá khứ đong đầy những trái ổi, bọc quà đã tạo nên một sức lay động mãnh liệt.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu chuyện ngắn:
Có người cháu trở về quê sau bao năm bôn ba, lén đặt vào tay ngoại một món quà xa xỉ nhưng rồi bàng hoàng nhận ra đôi bàn tay ấy giờ chỉ còn là ký ức trong màn mưa chiều nhạt nhòa. Nỗi hối lỗi muộn màng đó cũng chính là dư âm đau xót mà Nguyễn Quang Thiều để lại trong tác phẩm Ngoại ơi. Tác phẩm khép lại nhưng mở ra sự thức tỉnh về tình thân, nhắc nhở ta rằng giữa vạn vật đổi thay, chỉ có tấm lòng chắt chiu trái phúc của ngoại là bến đỗ bình yên nhất mà ta không bao giờ được phép lãng quên.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng câu hát:
"Ngoại ơi, giờ đây con về bên mái tranh xiêu, tìm đâu hình bóng ngoại hiền..." – lời ca ấy như một tiếng lòng đồng điệu với nỗi đau thắt lại của Nguyễn Quang Thiều khi đứng trước hiên nhà vắng bóng người bà. Bài thơ kết thúc nhưng lại mở ra một hành trình trở về tâm tưởng, nơi người ngoại hiện lên như một đời cau mọc thẳng, suốt đời chắt chiu trái phúc cho con cháu. Dẫu thời gian có tàn nhẫn mang ngoại đi xa, nhưng sự lương thiện và tình yêu thương ấy vẫn mãi là bến đỗ bình yên nhất che chở cho tâm hồn ta giữa bão giông cuộc đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Đọc Ngoại ơi, ta bỗng nhớ về những trang văn đầy chất thơ của Thạch Lam, nơi những người bà, người mẹ Việt Nam luôn hiện lên với vẻ đẹp lặng lẽ và bao dung như hơi thở của đất đai. Nguyễn Quang Thiều đã kế thừa mạch nguồn nhân văn ấy để viết nên một bài ca về sự thiện lương, hi sinh của ngoại. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về "ráng trời mỡ gà" và tình yêu vĩnh cửu của ngoại vẫn mãi lan tỏa, khẳng định một giá trị bất biến: dù ta có đi xa đến đâu, ngoại vẫn luôn là gốc rễ bền bỉ nhất nuôi dưỡng nhân cách ta thành người.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Hành trình lớn khôn của mỗi đứa con đôi khi là sự đánh đổi bằng những lần lỡ hẹn trở về để rồi phải đối diện với nỗi đau xót nghẹn ngào trước hiên nhà vắng bóng người thân. Nguyễn Quang Thiều đã chạm đến tận cùng góc khuất ấy trong tâm hồn mỗi người, nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những bọc quà quê, những cái nắm tay tần tảo khi còn có thể. Tác phẩm khép lại nhưng mở ra sự chiêm nghiệm: dù cuộc sống có đầy rẫy những mặc cả thiệt hơn, thì bến đỗ của ngoại vẫn luôn là nơi duy nhất trao đi tất cả mà không bao giờ đòi hỏi sự đáp đền.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...