1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Đất nước đàn bầu (Lưu Quang Vũ) hay nhất


Lưu Quang Vũ không chỉ là một kịch tác gia lỗi lạc mà còn là một hồn thơ luôn đau đáu với những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương. Trong bài thơ "Đất nước đàn bầu", ông đã dẫn dắt người đọc đi dọc chiều dài lịch sử và không gian từ "lòng bà ấp ủ" đến những "chiến hào" rực lửa.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Lưu Quang Vũ không chỉ là một kịch tác gia lỗi lạc mà còn là một hồn thơ luôn đau đáu với những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương. Trong bài thơ "Đất nước đàn bầu", ông đã dẫn dắt người đọc đi dọc chiều dài lịch sử và không gian từ "lòng bà ấp ủ" đến những "chiến hào" rực lửa. Tác phẩm là một bản giao hưởng giữa âm thanh trầm mặc của tiếng đàn bầu và nhịp đập hối hả của một đất nước đang vươn mình, nơi tình yêu gia đình luôn hòa quyện sâu sắc với tình yêu Tổ quốc đại gia đình.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Tiếng đàn bầu từ lâu đã trở thành biểu tượng cho tâm hồn Việt – một âm thanh vừa mong nhớ, vừa cồn cào lại vừa bao la, và Lưu Quang Vũ đã khéo léo dùng chính hình tượng ấy để định danh cho Tổ quốc mình. Qua bài thơ "Đất nước đàn bầu", tác giả mở ra một thế giới đầy hoài niệm với hoa gạo hồng, cánh đồng cổ tích và những gương mặt thân quen của đồng đội. Tác phẩm không chỉ là lời tri ân dành cho bà, cho đất mẹ mà còn là niềm tin mãnh liệt vào một "đất nước ban mai" đang rực sáng sau những năm dài lửa cháy.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Tác giả Lưu Quang Vũ luôn biết cách chạm vào những sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất của dân tộc qua những vần thơ đầy sâu lắng và giàu sức gợi. Bài thơ "Đất nước đàn bầu" là một hành trình đi tìm lại bản sắc, nơi hình ảnh người bà têm trầu bên chõng nước hòa quyện vào màu áo quân trang xanh ngắt giữa chiến hào. Qua ngòi bút tài hoa, đất nước hiện lên thật gần gũi nhưng cũng thật kỳ vĩ, được soi sáng bởi "vầng thương yêu" và tiếng đàn bầu cồn cào những cơn khát khôn nguôi.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Có những thanh âm không chỉ để nghe mà còn để chạm vào hồn cốt của một dân tộc, đó chính là tiếng đàn bầu – sợi dây mỏng manh nhưng chứa đựng cả nghìn năm buồn vui của đất nước. Trong bài thơ "Đất nước đàn bầu", Lưu Quang Vũ đã mượn thanh âm cồn cào ấy để dệt nên một hành trình đi từ lời ru của bà đến những chiến hào rực lửa. Thi phẩm là bức tranh tuyệt đẹp về một Tổ quốc vừa dịu dàng trong sắc "ban mai xanh biếc", vừa kiên cường qua những năm tháng "lửa cháy" gian lao.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng câu hỏi tu từ:
Có bao giờ bạn tự hỏi, giữa những biến động dữ dội của lịch sử, điều gì đã giữ cho hồn cốt dân tộc mãi vẹn nguyên như thanh âm trầm bổng của tiếng đàn bầu? Với Lưu Quang Vũ, cội nguồn ấy bắt đầu từ "lòng bà ấp ủ" và hơi ấm của miếng trầu cay thơm ngát. Qua bài thơ "Đất nước đàn bầu", tác giả đã dệt nên một hành trình cảm xúc mãnh liệt, nơi tình yêu gia đình hòa quyện vào vận mệnh Tổ quốc, mở ra một không gian nghệ thuật vừa hoài niệm vừa rực rỡ ánh ban mai.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng phép đối lập:
Giữa âm thanh trầm mặc, sâu lắng của tiếng đàn bầu và nhịp bước "trùng điệp" của những đoàn quân ra trận, Lưu Quang Vũ đã dệt nên một bức tranh đất nước vừa dịu dàng vừa quyết liệt. Bài thơ "Đất nước đàn bầu" là sự giao thoa giữa nét tĩnh lặng nơi "chõng nước" của bà và sự chuyển động mạnh mẽ của một dân tộc đang "vượt biển gầm" để tìm về phía mặt trời. Chính sự đối lập ấy đã làm nổi bật vẻ đẹp của một Việt Nam kiên cường, luôn giữ vững bản sắc giữa bão giông lịch sử.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Tiếng đàn bầu của ta, cũng thanh là tiếng mẹ, cũng trầm là giọng cha..." Những câu hát ấy từ lâu đã trở thành định nghĩa về tâm hồn Việt, và trong thơ Lưu Quang Vũ, nó còn là nhịp đập của cả một dân tộc. Đến với bài thơ "Đất nước đàn bầu", ta không chỉ nghe thấy thanh âm cồn cào của nhạc cụ dân tộc, mà còn thấy cả một dải giang sơn hiện ra từ "lòng bà ấp ủ" đến những chiến hào rực lửa. Thi phẩm là bản giao hưởng giữa hoài niệm và khát vọng, nơi tình yêu gia đình và tình yêu Tổ quốc hòa quyện làm một dưới ánh ban mai rực rỡ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Người xưa kể lại rằng, tiếng đàn bầu vốn được cất lên từ sợi dây mảnh mai của lòng chung thủy và nỗi nhớ quê hương da diết. Trong thơ Lưu Quang Vũ, sợi dây ấy lại được bện chặt từ "lòng bà ấp ủ" và những năm tháng "lửa cháy" của dân tộc. Bài thơ "Đất nước đàn bầu" không chỉ là một tác phẩm hay, mà là hành trình của một người cháu đi dọc chiều dài đất nước, mang theo mùi trầu cay của bà vào tận chiến hào, để rồi nhận ra Tổ quốc chính là thanh âm cồn cào nhất, luôn rực sáng như ánh ban mai sau những ngày giông bão.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ trong văn học:
Nếu Nguyễn Khoa Điềm định nghĩa Đất Nước bằng những điều gần gũi như "miếng trầu bây giờ bà ăn", thì Lưu Quang Vũ lại cụ thể hóa hồn cốt ấy qua thanh âm của "Đất nước đàn bầu". Tác phẩm là sự giao thoa tuyệt đẹp giữa "câu hát cũ" từ lòng bà và nhịp bước của những đoàn quân ra trận. Qua ngòi bút tài hoa, tác giả không chỉ tri ân cội nguồn mà còn mở ra một tầm nhìn bao la, nơi Tổ quốc hiện lên vừa trầm mặc như tiếng đàn, vừa rực rỡ như một buổi sớm ban mai.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Giữa dòng chảy hối hả của toàn cầu hóa, khi những giá trị hiện đại dần lấn át truyền thống, người ta lại càng khao khát tìm về những thanh âm nguyên bản như tiếng đàn bầu để định vị bản sắc cá nhân. Bài thơ "Đất nước đàn bầu" của Lưu Quang Vũ chính là nhịp cầu nối liền hai thế giới ấy: một bên là "miếng trầu cay" bình dị của bà, một bên là "những chân trời vụt mở bao la" của thời đại mới. Qua những vần thơ đầy ám ảnh, tác giả khẳng định rằng chỉ khi bám rễ sâu vào "đất phù sa" cội nguồn, chúng ta mới có đủ sức mạnh để vươn mình ra biển lớn và đón lấy ánh ban mai rực rỡ của tương lai.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Qua những vần thơ vừa thực vừa mơ, Lưu Quang Vũ đã phác họa nên một diện mạo Tổ quốc đầy tự hào: vừa trầm mặc trong tiếng đàn bầu, vừa rực rỡ dưới ánh ban mai. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về sự tiếp nối giữa "miếng trầu cay" của bà và bước chân của những đoàn quân vẫn còn vang vọng mãi. Đó chính là bản tình ca bất diệt về một Việt Nam kiên cường, luôn giữ vững bản sắc dân tộc để vươn mình ra biển lớn.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Tóm lại, qua những vần thơ vừa thực vừa mơ, Lưu Quang Vũ đã phác họa nên một diện mạo Tổ quốc đầy tự hào: vừa trầm mặc trong tiếng đàn bầu, vừa rực rỡ dưới ánh ban mai. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về sự tiếp nối giữa "miếng trầu cay" của bà và bước chân của những đoàn quân vẫn còn vang vọng mãi. Đó chính là bản tình ca bất diệt về một Việt Nam kiên cường, luôn giữ vững bản sắc dân tộc để vươn mình ra biển lớn.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Khép lại bài thơ, hình ảnh "những chân trời vụt mở bao la" đã khẳng định tầm vóc của một dân tộc không bao giờ đứng yên trong gian khó. Lưu Quang Vũ đã thành công khi dùng thanh âm tiếng đàn bầu để định danh cho một đất nước đầy thăng trầm nhưng cũng đầy hy vọng. Tác phẩm mãi là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay hãy đi tiếp những con đường của cha ông bằng trái tim thấu cảm và bản lĩnh của người Việt hiện đại.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Màu đỏ của "hoa gạo hồng" hòa cùng màu máu đồng đội đã thấm sâu vào lòng đất mẹ, để rồi từ chính mảnh đất ấy, "tiếng trẻ con cười" lại rộn rã vang lên bên triền sông phù sa. Sự đối lập đầy nhân văn đó chính là lời khẳng định đanh thép nhất về sức sống bất diệt của một quốc gia đi qua lửa cháy để tìm về ánh sáng. Tác phẩm của Lưu Quang Vũ không chỉ là một nốt trầm mặc niệm mà còn là một tiếng reo vui, đưa ta đến với những chân trời "vụt mở bao la" của khát vọng và tự do.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng câu hỏi tu từ:
Phải chăng chính thanh âm cồn cào của tiếng đàn bầu và mùi trầu cay thơm ngát của bà đã dệt nên một sợi dây vô hình, gắn kết quá khứ rực lửa với một tương lai rực sáng ban mai? Khép lại tác phẩm của Lưu Quang Vũ, ta nhận ra đất nước không ở đâu xa mà hiện hữu ngay trong sự tiếp nối bền bỉ của những giá trị cội nguồn. Bài thơ mãi là một nốt lặng đầy kiêu hãnh, thôi thúc mỗi chúng ta sống sao cho xứng đáng với những chân trời "vụt mở bao la" mà cha ông đã gây dựng.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hát:
"Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu, nghe dịu nỗi đau của mẹ..." Chính cái "giọt đàn" ấy đã nuôi dưỡng tâm hồn người cháu đi qua những năm tháng lửa cháy để trở về với tiếng cười trẻ thơ bên triền sông phù sa. Lưu Quang Vũ đã khép lại bài thơ bằng một niềm tin mãnh liệt vào sự hồi sinh và sức sống bất diệt của dân tộc. Tác phẩm không chỉ là một nốt trầm mặc niệm, mà còn là bản tình ca hào sảng về một Việt Nam hiền hậu, kiên cường, luôn sẵn sàng vươn mình ra biển lớn cùng nhịp đập thời đại.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối lập:
Khép lại bài thơ, ta nhận ra một sự đối lập đầy cảm động: từ "lòng bà ấp ủ" nhỏ bé, người cháu đã vươn mình ra "những chân trời vụt mở bao la". Lưu Quang Vũ đã khéo léo đặt sự bình dị của miếng trầu cay bên cạnh sự dữ dội của biển gầm, để khẳng định một chân lý vĩnh hằng: chính những giá trị cội nguồn khiêm nhường nhất lại là bệ phóng đưa dân tộc vươn tới những đỉnh cao của thời đại mới.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
"Văn hóa là cái gì còn lại khi tất cả những cái khác đã bị quên đi." Đúng như lời danh ngôn ấy, bài thơ "Đất nước đàn bầu" của Lưu Quang Vũ chính là bản di chúc bằng thơ về những giá trị văn hóa bất biến của dân tộc. Dù đi qua "năm lửa cháy" hay những khi "biển gầm dữ dội", tiếng đàn bầu và mùi trầu cay của bà vẫn là sợi dây kết nối chúng ta với cội nguồn. Khép lại trang thơ, hình ảnh một "Đất nước ban mai" rực sáng hiện ra như một lời khẳng định: chỉ cần giữ vững hồn cốt quê hương, dân tộc ta sẽ mãi vươn xa trên mọi hành trình.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Dòng sông thơ ca Việt Nam luôn lấp lánh những kỷ niệm về bà, nhưng nếu Bằng Việt dừng chân bên "bếp lửa" chập chờn khói sương, thì Lưu Quang Vũ lại đưa hình ảnh người bà cùng miếng trầu cay vào tận chiến hào rực lửa. Kết thúc "Đất nước đàn bầu", sự tiếp nối giữa "câu hát cũ" và "câu hát mới" đã khẳng định một chân lý: tình yêu gia đình chính là bệ phóng vĩ đại nhất để con người vươn tới những chân trời "vụt mở bao la". Tác phẩm mãi là vầng sáng soi thấu cuộc đời, nhắc nhở chúng ta về sức sống bất diệt của nguồn cội.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Đi qua những trang thơ đầy "lửa cháy" và máu thấm vào đất chiến hào, ta càng thêm trân trọng tiếng trẻ con cười vang bên triền sông hòa bình hôm nay. Lưu Quang Vũ đã khéo léo biến những giá trị thực tế của sự hy sinh thành niềm tin vào sự hồi sinh mãnh liệt của dân tộc. Kết thúc bài thơ không chỉ là một nốt lặng cảm xúc, mà còn là lời thôi thúc mỗi chúng ta sống trách nhiệm hơn, biết yêu lấy những "gương mặt thân quen" chung quanh để cùng viết tiếp bản tình ca về một Việt Nam hiền hậu và kiên cường.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...