1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Đôi bàn tay mẹ (Trương Trọng Nghĩa) hay nhất


Nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã mang đến cho người đọc những cảm xúc nghẹn ngào qua bài thơ "Đôi bàn tay mẹ". Tác phẩm là sự kết hợp tinh tế giữa những chi tiết thực tế về cuộc sống lam lũ ở làng quê và vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của người mẹ.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã mang đến cho người đọc những cảm xúc nghẹn ngào qua bài thơ "Đôi bàn tay mẹ". Tác phẩm là sự kết hợp tinh tế giữa những chi tiết thực tế về cuộc sống lam lũ ở làng quê và vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của người mẹ. Bằng giọng thơ thủ thỉ, tâm tình, tác giả đã tôn vinh đôi bàn tay đầy vết chai sần nhưng lại là bệ phóng vững chắc, nuôi dưỡng cả về thể chất lẫn nhân cách cho những đứa con khôn lớn trưởng thành.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Trong thế giới thơ ca về mẹ, tác phẩm "Đôi bàn tay mẹ" của Trương Trọng Nghĩa vẫn luôn giữ một chỗ đứng riêng bằng những hình ảnh thân thuộc, vô cùng gần gũi. Bài thơ là hành trình khám phá thế giới của mẹ qua những mùi vị đặc trưng và những dấu vết thời gian trên đôi bàn tay gầy guộc. Qua đó, tác giả khẳng định tình mẫu tử thiêng liêng, cao quý, đồng thời ca ngợi sự hy sinh thầm lặng của người mẹ.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong thơ ca, hình ảnh người mẹ luôn là nguồn cảm hứng bất tận, nhưng với Trương Trọng Nghĩa trong bài thơ "Đôi bàn tay mẹ", vẻ đẹp ấy lại hiện lên chân thực qua những nhọc nhằn, lam lũ. Tác phẩm là một thước phim quay chậm về cuộc đời tảo tần của mẹ, nơi đôi bàn tay không chỉ nuôi con khôn lớn bằng khoai củ, cá tôm mà còn bằng cả những bài học đạo đức sáng trong. Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, bài thơ đã chạm đến trái tim người đọc về sự hy sinh vô điều kiện của tình mẫu tử.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Có những mùi hương không nằm trong nước hoa đắt tiền mà kết tinh từ cuộc đời lam lũ: đó là mùi bùn non nồng nàn, mùi khói rơm rạ quẩn quanh và cả mùi dầu phong thấp cay nồng mỗi đêm. Tất cả những mảnh ghép ký ức ấy đều hội tụ trên đôi bàn tay mẹ trong bài thơ cùng tên của tác giả Trương Trọng Nghĩa. Qua những vần thơ mộc mạc, tác giả đã mở ra một không gian kỷ niệm đầy xúc động, nơi đôi bàn tay thô ráp của mẹ trở thành bến đỗ bình yên nhất cho tâm hồn con giữa dòng đời hối hả.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Suốt một đời mẹ "chẳng đi đâu", chỉ quanh quẩn nơi xóm làng ruộng rẫy chật hẹp, nhưng tình thương mẹ dành cho các con lại mênh mông như biển hồ, chẳng hề có sự phân biệt "ngón vắn ngón dài". Nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã xây dựng một phép đối lập đầy sức gợi giữa thế giới nhỏ bé của mẹ và bầu trời tương lai rộng mở của con. Qua bài thơ Đôi bàn tay mẹ, ta nhận ra rằng đôi khi sự vĩ đại nhất lại nằm trong những điều giản đơn, mộc mạc và gần gũi nhất của cuộc đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Đã bao giờ bạn dừng lại để lắng nghe câu chuyện cuộc đời ẩn chứa sau đôi bàn tay của mẹ? Liệu có mùi hương nào ám ảnh và thân thuộc hơn mùi bùn non, mùi khói rơm rạ và cả mùi dầu phong thấp nồng nàn mỗi đêm trường? Trong bài thơ Đôi bàn tay mẹ, nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã dẫn dắt ta vào một miền ký ức đầy xúc động như thế. Qua những vần thơ mộc mạc, tác giả không chỉ khắc họa nỗi nhọc nhằn của một đời lam lũ mà còn tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng - thứ ánh sáng rạng ngời được thắp lên từ chính những gian khó, nhọc nhằn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Bàn tay mẹ bế chúng con, bàn tay mẹ chăm chúng con..." – những giai điệu quen thuộc ấy từ thuở nằm nôi dường như lại ngân vang khi ta đứng trước những vần thơ của Trương Trọng Nghĩa. Nhưng ở bài thơ Đôi bàn tay mẹ, hình ảnh ấy hiện lên trần trụi và xót xa hơn với "mùi bùn non", "mùi khét nắng" và những vết chai lồi lõm. Bằng ngôn ngữ mộc mạc, tác giả đã khắc họa một hành trình yêu thương đầy nhọc nhằn, nơi đôi bàn tay lấm lem phèn chua lại nuôi dưỡng những tâm hồn sạch trong, cao khiết.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn/ca dao…:
"Bàn tay ta làm nên tất cả / Có sức người sỏi đá cũng thành cơm", nhưng với người mẹ trong thơ tác giả Trương Trọng Nghĩa, đôi bàn tay ấy còn làm nên cả một thế giới tâm hồn cho con. Bài thơ Đôi bàn tay mẹ là bức chân dung chân thực về người phụ nữ Việt Nam với đôi bàn tay "lồi lõm như bờ ruộng tháng ba" và những ngón tay bám phèn, lấm lem mủ chuối. Qua những vần thơ mộc mạc, tác giả đã khẳng định một chân lý: chính sự lam lũ, nhọc nhằn của mẹ là bệ phóng vững chắc nhất để con bước vào đời với một nhân cách cao khiết.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Trong nhịp sống hiện đại, khi đôi bàn tay con người dần quen với bàn phím và máy móc, vẫn còn đó những đôi bàn tay lam lũ của những người mẹ nơi miền quê, bám đầy phèn chua và mủ chuối. Bài thơ Đôi bàn tay mẹ của Trương Trọng Nghĩa chính là một lát cắt chân thực về thực tại ấy. Qua hình ảnh đôi bàn tay "lồi lõm như bờ ruộng tháng ba", tác giả không chỉ gợi nhắc về nỗi nhọc nhằn của những người mẹ Việt Nam tần tảo mà còn tôn vinh một giá trị đạo đức cao đẹp: sự hy sinh thầm lặng để giữ cho tâm hồn các con luôn được "sạch trong" giữa dòng đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Văn học Việt Nam đã từng có một "Mẹ Suốt" chèo đò dưới mưa bom bão đạn, hay một người mẹ trong thơ Nguyễn Duy "ngồi gỡ rơm rạ quẩn quanh". Kế thừa mạch nguồn cảm xúc ấy, nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã khắc họa đôi bàn tay mẹ gắn liền với "ngón trỏ bám phèn", "ngón giữa lấm lem" đầy thực tế. Bài thơ Đôi bàn tay mẹ đã nâng tầm những chi tiết đời thường thành biểu tượng của đức hy sinh. Ở đó, vẻ ngoài khắc khổ, thô ráp không hề làm giảm đi sự cao quý, mà trái lại, nó càng làm ngời sáng một tâm hồn luôn dạy con biết giữ mình "sạch trong" giữa những bụi bặm của cuộc đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Khép lại bài thơ, dư âm về đôi bàn tay "lồi lõm như bờ ruộng" và mùi dầu phong thấp vẫn còn đọng lại đầy xót xa nhưng cũng thật ấm áp. Trương Trọng Nghĩa đã khẳng định một chân lý: chính sự tảo tần và những nhọc nhằn của mẹ đã dệt nên hình hài và tâm hồn cho con. Tác phẩm là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu sắc đối với mỗi chúng ta về việc trân trọng những hy sinh thầm lặng của người phụ nữ trong gia đình.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã thành công khi biến những chi tiết đời thường thành biểu tượng của đức hy sinh. “Đôi bàn tay mẹ” trong tác phẩm chính là bệ phóng vững chắc nhất, đưa con đi xa nhưng vẫn luôn nhắc nhở con về cội nguồn và lòng biết ơn. Bài thơ sẽ mãi còn vẹn nguyên giá trị, lay động trái tim của mọi thế hệ độc giả về một tình yêu vô điều kiện.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Bài thơ Đôi bàn tay mẹ khép lại nhưng dư âm về sự ấm áp và nỗi xót xa trước những nhọc nhằn của mẹ vẫn còn vẹn nguyên trong lòng độc giả. Tác giả đã khẳng định một chân lý giản đơn: tình mẫu tử là bệ phóng vĩ đại nhất đưa con đi xa giữa cuộc đời. Tác phẩm mãi là một nốt lặng đẹp đẽ, ca ngợi vẻ đẹp cao quý ẩn sau vẻ ngoài thô ráp, chai sần của người mẹ vùng thôn quê.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Hình ảnh đôi bàn tay "lồi lõm như bờ ruộng tháng ba" với những ngón tay bám phèn, lấm lem mủ chuối sẽ còn mãi ám ảnh tâm trí độc giả. Đó là những "vết sẹo" của tình yêu, là chứng tích của một đời mẹ hy sinh thầm lặng để đổi lấy cho con sự vẹn tròn, sạch trong. Trương Trọng Nghĩa đã thành công khi tạc vào lòng người đọc bức tượng đài về người mẹ bằng chính những vết chai sần thô ráp, nhưng lại có sức lay động hơn mọi mỹ từ bóng bẩy trên đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Suốt một đời mẹ chỉ "quanh quẩn xóm làng", chấp nhận một thế giới nhỏ hẹp bên ruộng rẫy để đôi bàn tay ấy trở thành bệ phóng đưa con vươn tới những chân trời xa rộng. Phép đối lập giữa không gian sống hạn hẹp của mẹ và khát vọng lớn lao của con đã tô đậm thêm sự vĩ đại của đức hy sinh. Bài thơ Đôi bàn tay mẹ không chỉ là lời tri ân, mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với đôi bàn tay đã vì ta mà bám phèn, chai sần suốt một đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Sau khi đi qua những vần thơ đầy ắp mùi bùn non và khói bếp của tác giả Trương Trọng Nghĩa, liệu mỗi chúng ta có phút giây nào dừng lại để nâng niu đôi bàn tay đã vì ta mà chai sần, bám phèn suốt một đời? Bài thơ Đôi bàn tay mẹ không chỉ là một bức chân dung về sự tảo tần, mà còn là một câu hỏi ngỏ chạm vào lương tâm của mỗi người con: Chúng ta đã sống sao cho xứng đáng với sự lấm lem và hy sinh thầm lặng ấy? Tác phẩm sẽ mãi là một nốt lặng nhắc nhở ta về giá trị của tình mẫu tử và lòng biết ơn sâu sắc.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Mẹ ơi, con mới xong việc, đã lâu con chưa gọi về. Nhà ta thế nào..." – giai điệu da diết ấy khiến ta chợt giật mình nhìn lại đôi bàn tay mẹ trong những dòng thơ của Trương Trọng Nghĩa. Có lẽ khi con bận rộn với thế giới ngoài kia, đôi bàn tay mẹ vẫn "ngón vắn ngón dài" âm thầm chắt chiu sự sạch trong cho con từ bùn lầy, phèn chua. Bài thơ khép lại với hình ảnh đầy dư ba, thôi thúc mỗi người con hãy trở về để nâng niu đôi bàn tay lấm lem ấy – đôi bàn tay đã đánh đổi cả thanh xuân để con có được hình hài và nhân cách hôm nay.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Có một chú chim nhỏ luôn tự hào về đôi cánh sải dài bay cao của mình mà quên mất rằng, để có những lần cất cánh ấy, chú đã được nuôi dưỡng từ một chiếc tổ rơm mộc mạc và đôi chân gầy guộc của chim mẹ. Bài thơ Đôi bàn tay mẹ cũng chính là câu chuyện về chiếc tổ rơm ấy. Nhà thơ Trương Trọng Nghĩa đã tạc vào tâm trí người đọc hình ảnh đôi bàn tay suốt đời "quanh quẩn xóm làng" để làm bệ phóng cho con bay xa. Khép lại trang thơ, ta nhận ra rằng mọi thành công của con hôm nay đều được bắt đầu từ những "ngón vắn ngón dài" chắt chiu và mùi dầu phong thấp nồng nàn mỗi đêm trường của mẹ.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Thực tế cuộc sống đôi khi khiến ta e ngại những vết bẩn, những mùi bùn non hay phèn chua bám trên da thịt. Thế nhưng, qua bài thơ Đôi bàn tay mẹ, ta nhận ra rằng chính sự "lấm lem" của mẹ lại là nguồn mạch tinh khiết nhất nuôi dưỡng nhân cách mỗi con người. Đôi bàn tay dính mủ chuối hay nồng mùi dầu phong thấp ấy chính là bệ phóng vững chãi đưa con bước ra thế giới. Tác phẩm của Trương Trọng Nghĩa đã tạc vào lòng người đọc một bài học thực tế sâu sắc: giá trị của một người không đo bằng sự sang trọng bên ngoài, mà đo bằng những hy sinh thầm lặng của đôi bàn tay đã vì họ mà lam lũ suốt đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
"Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con". Câu thơ của Chế Lan Viên như hòa quyện vào hình ảnh đôi bàn tay vuốt tóc "êm như ru" của nhà thơ Trương Trọng Nghĩa. Dù đôi tay ấy có "ngón vắn ngón dài", có bám phèn hay chai sần, thì đó vẫn là điểm tựa vững chãi nhất, là bệ phóng thiêng liêng đưa con vượt qua mọi bụi bặm của dòng đời.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...