1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Áo cũ (Lưu Quang Vũ) hay nhất


Lưu Quang Vũ không chỉ là một nhà soạn kịch tài năng mà còn là một hồn thơ giàu lòng trắc ẩn và sự nhạy cảm trước những giá trị nhân văn của cuộc sống. Bài thơ "Áo cũ" là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông viết về tình mẫu tử và sự trân trọng quá khứ.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Lưu Quang Vũ không chỉ là một nhà soạn kịch tài năng mà còn là một hồn thơ giàu lòng trắc ẩn và sự nhạy cảm trước những giá trị nhân văn của cuộc sống. Bài thơ "Áo cũ" là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông viết về tình mẫu tử và sự trân trọng quá khứ. Qua những vần thơ giản dị nhưng đầy ám ảnh về một manh áo sờn vai, tác giả đã khơi gợi trong lòng người đọc nỗi xúc động sâu sắc về sự tần tảo của người mẹ và bài học về lòng biết ơn đối với những điều bình dị đã cùng ta lớn lên theo năm tháng.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Trong dòng chảy của thi ca Việt Nam, hình ảnh chiếc áo thường gắn liền với bóng hình người mẹ, người bà tảo tần. Với bài thơ "Áo cũ", nhà thơ Lưu Quang Vũ đã mượn một kỷ vật tưởng chừng như nhỏ bé để nói lên những quy luật lớn lao của đời người: sự trưởng thành của con cái gắn liền với sự già đi của mẹ cha. Qua những chi tiết chân thực như "đường khâu tay mẹ vá" hay "màu bạc hai vai", bài thơ không chỉ là niềm thương xót cho một kỷ vật cũ kỹ mà còn là lời nhắc nhở chân thành về tình yêu thương và sự trân quý những giá trị tinh thần thiêng liêng trong gia đình.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong thế giới thơ của Lưu Quang Vũ, những điều bình dị nhất luôn ẩn chứa những triết lý nhân sinh sâu sắc, và bài thơ "Áo cũ" là một minh chứng điển hình. Mượn hình ảnh chiếc áo mỗi ngày một ngắn lại theo sự lớn khôn của con, nhà thơ đã khắc họa xúc động quy luật nghiệt ngã của thời gian: con càng trưởng thành thì mẹ càng già đi. Bài thơ là lời tự vấn đầy yêu thương của người con, đồng thời là lời kêu gọi hãy trân trọng những gì đã cùng ta gắn bó suốt năm tháng cuộc đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Có một quy luật lặng lẽ mà đau lòng của thời gian: khi vạt áo của con ngày một ngắn lại vì đôi vai con đã lớn phổng phao, cũng là lúc mái đầu mẹ thêm bạc và đôi chân mẹ thêm chậm chạp. Chiếc áo cũ sờn màu, bạc phếch nơi hai vai không chỉ là dấu tích của sự thiếu thốn, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành của đứa trẻ và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ già. Bài thơ "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ bắt đầu từ chính sự đối lập đầy xót xa ấy. Qua những dòng thơ mang đậm hơi thở tự sự, tác giả dẫn dắt ta trở về với những tháng ngày gian khó, để ta hiểu rằng mỗi đường khâu trên áo chính là một sợi dây tình cảm thắt chặt tâm hồn ta với cội nguồn yêu thương.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Thời gian có thể làm cho sợi chỉ "đứt sờn", làm cho màu áo "bạc hai vai", nhưng thời gian lại không thể làm phai nhòa tình yêu thương mà người mẹ gửi gắm trong từng đường khâu tay vá. Trong bài thơ "Áo cũ", Lưu Quang Vũ đã đặt sự tàn khốc của năm tháng trôi qua đối lập với sự bền bỉ của lòng hiếu thảo và sự trân quý kỷ niệm. Hình ảnh chiếc áo cũ vẫn được con "quý", vẫn được con "thương" dẫu nó đã không còn lành lặn chính là lời khẳng định đanh thép nhất: những gì đã cùng ta đi qua gian khó sẽ luôn có một chỗ đứng trang trọng nhất trong trái tim, nơi thời gian chẳng thể nào chạm tới.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Đã bao giờ bạn dừng lại trước một món đồ cũ sờn, định vứt bỏ nhưng rồi chợt khựng lại vì một mảnh ký ức vừa ùa về làm nhòe mắt? Giữa nhịp sống hối hả, nơi cái mới nhanh chóng thay thế cái cũ, liệu còn mấy ai biết trân trọng một manh áo bạc màu hai vai, đứt chỉ sờn kim? Bài thơ "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ chính là lời giải đáp đầy xúc động cho những trăn trở ấy. Qua hình ảnh chiếc áo vá tay của mẹ, nhà thơ không chỉ viết về một kỷ vật thời gian mà còn đặt ra câu hỏi lớn về lòng biết ơn và sự gắn bó với những gì đã cùng ta đi qua gian khó.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu chuyện ngắn:
Ngày xưa, khi cuộc sống còn nhiều gian khó, mỗi chiếc áo mới đều là một ước mơ xa xỉ. Đứa trẻ ngày ấy lớn nhanh như thổi, vạt áo năm trước năm nay đã ngắn đến thắt lưng. Người mẹ chẳng có tiền mua áo mới, chỉ biết tận dụng từng mảnh vải vụn, tỉ mẩn khâu thêm một đoạn gấu, vá lại chỗ sờn vai. Đứa con mặc chiếc áo vá ấy đi giữa bạn bè, đôi khi thấy ngượng ngùng, nhưng khi lớn lên mới hiểu rằng mỗi mũi kim ấy là một lời cầu nguyện, là sự chắt chiu từ sức lực và cả thanh xuân của mẹ. Câu chuyện về manh áo "đứt chỉ sờn màu" trong bài thơ Áo cũ của nhà thơ Lưu Quang Vũ không chỉ là chuyện về cái nghèo, mà là câu chuyện về một tình yêu vĩnh cửu, nơi cái cũ kỹ trở thành báu vật thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
"Kỷ niệm là ngăn kéo của tâm hồn, nơi ta cất giữ những báu vật mà thời gian không thể đánh cắp". Với Lưu Quang Vũ, ngăn kéo ấy không đựng vàng bạc lụa là, mà đựng một manh "Áo cũ" đã đứt chỉ sờn màu bạc phếch hai vai. Hình ảnh chiếc áo ngắn dần theo năm tháng lớn khôn của con chính là một "báu vật" của ký ức, nơi lưu giữ tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ già. Qua thi phẩm này, tác giả không chỉ viết về một kỷ vật, mà còn khơi gợi một triết lý sống cao đẹp: hãy biết trân trọng những gì bình dị nhất đã cùng ta đi qua giông bão cuộc đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Trong nhịp sống hối hả của thời đại "thời trang nhanh", nơi những bộ quần áo mới tinh khôi có thể dễ dàng được thay thế chỉ sau một cú chạm tay, liệu còn mấy ai đủ kiên nhẫn để giữ lại một manh áo cũ sờn vai? Thế nhưng, có những điều cũ kỹ lại mang giá trị vượt xa mọi thứ gấm vóc lụa là, bởi chúng đựng đầy ký ức và tình thương. Bài thơ "Áo cũ" của Lưu Quang Vũ chính là một khoảng lặng đầy xúc động như thế. Qua hình ảnh chiếc áo vá tay của mẹ, nhà thơ không chỉ viết về một kỷ vật thời gian mà còn đánh thức trong lòng mỗi chúng ta bài học về lòng hiếu thảo và sự trân trọng những giá trị bình dị đã nuôi ta khôn lớn.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Từ bao đời nay, hình ảnh người mẹ tần tảo bên manh áo cho con đã trở thành một biểu tượng bất hủ của tình mẫu tử trong tâm thức người Việt. Nếu ca dao xưa từng viết: "Mẹ già vá áo cho con / Răng long mắt kém nhân tình chẳng phai", thì đến với thơ hiện đại, Lưu Quang Vũ lại một lần nữa chạm vào sợi dây xúc động ấy qua bài thơ "Áo cũ". Vẫn là đôi mắt lòa, vẫn là những đường kim mũi chỉ nhọc nhằn, nhưng qua ngòi bút triết lý và giàu lòng trắc ẩn của mình, tác giả đã nâng tầm một kỷ vật sờn vai thành một "ngăn kéo ký ức" vô giá. Bài thơ là lời tự vấn đầy xót xa của người con khi nhận ra quy luật nghiệt ngã: mỗi bước chân trưởng thành của mình đều được đổi bằng thanh xuân và sức lực của mẹ.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Có những giá trị bình dị mà ta thường vô tình lãng quên giữa nhịp sống hối hả, để rồi khi nhìn lại mới thấy trân quý vô ngần. Qua bài thơ "Áo cũ", Lưu Quang Vũ đã nhắc nhở chúng ta rằng mỗi bước chân trưởng thành của con đều được dệt nên từ những sợi chỉ hao mòn sức lực của mẹ. Hình ảnh manh áo sờn vai không chỉ là kỷ vật của một thời gian khó mà còn là biểu tượng bất diệt của tình mẫu tử thiêng liêng. Khép lại trang thơ, bài học về lòng biết ơn và sự trân trọng những gì đã cùng ta đi qua năm tháng vẫn mãi là vầng sáng ấm áp soi rọi tâm hồn mỗi người con.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Nhà thơ Lưu Quang Vũ đã dùng những vần thơ mộc mạc nhất để nói lên những chân lý sâu sắc nhất về cuộc đời và tình người. Với "Áo cũ", ông không chỉ viết về một món đồ đã lỗi thời mà đang viết về sự hóa thân của tình yêu thương vào những điều nhỏ bé. Phép đối lập giữa vạt áo ngày một dài và bóng dáng mẹ ngày một gầy đi đã tạo nên một dư âm bi tráng, thôi thúc chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng của đấng sinh thành. Tác phẩm xứng đáng là một nốt lặng đầy nhân văn, hướng con người ta tìm về với cội nguồn yêu thương và những giá trị tinh thần vĩnh cửu.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Vượt qua mọi ranh giới của thời gian, chữ "thương" trong thơ Lưu Quang Vũ vẫn luôn đủ sức lay động những trái tim chai sạn nhất. "Áo cũ" không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà là lời cảnh tỉnh cho hiện tại về cách chúng ta “đối xử” với kỷ niệm và với chính mẹ cha mình. Hãy biết thương lấy những manh áo cũ để càng thêm thương lấy người mẹ đã tận tụy cả đời vì ta. Bài thơ khép lại nhưng tinh thần "uống nước nhớ nguồn" mà nó gửi gắm sẽ còn mãi xanh tươi, nhắc nhở chúng ta trân trọng từng phút giây còn được ở bên cạnh mẹ.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Khép lại bài thơ, hình ảnh đọng lại sâu đậm nhất trong lòng người đọc có lẽ là sợi chỉ trắng mỏng manh đang cố len qua lỗ kim nhỏ bé dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Sợi chỉ ấy không chỉ vá lại những vết sờn trên vai áo con, mà dường như đang dệt nên cả một dải thời gian thầm lặng, nơi màu bạc của vải áo hòa lẫn với màu tóc pha sương của mẹ, nhắc nhở chúng ta rằng, sự trưởng thành của mỗi đứa con đều được đánh đổi bằng chính thanh xuân và sức lực hao mòn của đấng sinh thành.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Khép lại những vần thơ đầy trăn trở của Lưu Quang Vũ, ta bàng hoàng nhận ra một quy luật đối lập nghiệt ngã của đời người: khi vạt áo của con ngày một dài thêm thì cũng là lúc bóng dáng mẹ ngày một gầy đi, khi đôi vai con ngày càng vững chãi thì đôi mắt mẹ lại ngày càng nhòa lệ. Sự trưởng thành của đứa con chính là tấm gương phản chiếu sự hao mòn sức lực của người mẹ già. Bằng cách đặt hai hình ảnh ấy cạnh nhau, tác giả không chỉ viết về một manh áo cũ sờn mà còn tạc nên một tượng đài về lòng hiếu thảo. Bài thơ nhắc nhở chúng ta rằng, đừng để đến khi áo đã quá chật mới nhận ra mẹ đã quá già, hãy biết thương lấy những manh áo cũ để càng thêm trân trọng người mẹ kính yêu của ta.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Giữa một thế giới luôn vội vã thay cũ đổi mới, liệu sự giàu sang của một con người có nằm ở những lớp lụa là mới mẻ hay nằm ở độ dày của những ký ức mà ta trân trọng giữ gìn? Tại sao một manh áo "đứt chỉ sờn màu" lại có thể khiến một tâm hồn trưởng thành phải "mắt cay cay" khi chạm tới? Lưu Quang Vũ đã dùng chính sự cũ kỹ của vật chất để đối lập với sự vẹn nguyên của tình thương, khẳng định một chân lý giản đơn: những gì đã cùng ta đi qua gian khó mới là báu vật thực sự của đời người. Sau tất cả, nếu không biết thương lấy những gì đã cùng ta sống qua năm tháng, liệu tâm hồn ta có thể tìm thấy bến đỗ bình yên nào khác ngoài tình mẹ bao la?

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc / Mẹ ru con thương con tha thiết" – những lời ca ấy dường như đã soi chiếu trọn vẹn nỗi lòng của người mẹ trong bài thơ "Áo cũ". Lưu Quang Vũ đã cụ thể hóa sự khó nhọc ấy bằng hình ảnh đôi mắt lòa không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim, bằng màu áo bạc phếch nơi hai vai gánh vác cả cuộc đời con. Kết thúc tác phẩm, hình ảnh chiếc áo mỗi ngày một ngắn lại chính là thước đo nghiệt ngã cho sự hao mòn sức lực của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng mở ra một chân lý giản đơn: hãy biết thương lấy những manh áo cũ để càng thêm thương lấy người mẹ kính yêu, bởi trên đời này, không có món quà nào quý giá bằng tình thương vô điều kiện của mẹ dành cho con.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Trong góc tủ cũ kỹ của một gia đình nọ, có một ngăn kéo nhỏ chưa bao giờ được dọn dẹp. Ở đó, người con trai đã trưởng thành tìm thấy một chiếc áo sơ mi bạc phếch hai vai, đôi chỗ còn vương những đường chỉ khâu tay vụng về nhưng ngay ngắn. Anh chợt nhớ về những đêm đông sương muối, mẹ ngồi bên ngọn đèn dầu mờ ảo, đôi mắt kèm nhèm cố xỏ sợi chỉ qua cây kim nhỏ để vá lại vai áo cho anh kịp buổi đến trường. Manh áo ấy không chỉ đựng những sợi vải đã mục, mà còn đựng cả một bầu trời kỷ niệm và tình thương vô bờ của mẹ. Câu chuyện nhỏ ấy chính là lời tâm sự của bài thơ "Áo cũ" – nơi Lưu Quang Vũ nhắc nhở chúng ta rằng: đôi khi, báu vật lớn nhất đời người lại nằm trong chính những điều cũ kỹ đã cùng ta khôn lớn.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Đọc những dòng thơ của Lưu Quang Vũ về "đường khâu tay mẹ vá", ta chợt nhớ đến những vần thơ đầy sâu lắng của Nguyễn Duy: "Ta đi trọn kiếp con người / Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru". Khoảng cách giữa "đường khâu" và "lời ru" dẫu xa xôi nhưng đều gặp nhau ở một bến đỗ: sự hy sinh vô điều kiện của người mẹ. Kết thúc bài thơ "Áo cũ", phép đối lập giữa sự trưởng thành của con và sự già nua của mẹ đã tạc nên một tượng đài về lòng hiếu thảo. Lưu Quang Vũ đã giúp chúng ta hiểu rằng, chiếc áo có thể cũ sờn theo năm tháng, nhưng tình thương và lòng biết ơn đối với mẹ thì cần phải luôn mới mẻ và vẹn nguyên trong trái tim mỗi người.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Bước ra từ những trang thơ đầy ám ảnh của Lưu Quang Vũ, ta chợt nhận ra bóng dáng của mẹ mình trong chính hình ảnh người mẹ "mắt lòa xâu chỉ" năm xưa. Thực tế cuộc sống hôm nay dẫu đã đủ đầy hơn, nhưng sự hy sinh của cha mẹ thì vẫn vẹn nguyên và thầm lặng như thế. Mỗi bước chân ta đi xa hơn, mỗi thành công ta gặt hái được đều được đổi bằng những nếp nhăn trên trán mẹ và những sợi tóc bạc trên đầu cha. Kết thúc bài thơ, thông điệp "biết thương lấy những manh áo cũ" không còn là chuyện của một thời gian khó, mà là bài học về sự tử tế và lòng biết ơn mà mỗi người trẻ cần mang theo trong hành trang trưởng thành của mình.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...