1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con,… (Nguyễn Phong Việt) hay nhất


Trong cuộc đời mỗi con người, có một bến đỗ bình yên nhất mà dù đi xa đến đâu ta cũng luôn khao khát trở về, đó chính là vòng tay của mẹ. Qua bài thơ "Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con", tác giả Nguyễn Phong Việt đã khắc họa chân thực và đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng – một tình yêu không cần điều kiện, không cần mặc cả.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Trong cuộc đời mỗi con người, có một bến đỗ bình yên nhất mà dù đi xa đến đâu ta cũng luôn khao khát trở về, đó chính là vòng tay của mẹ. Qua bài thơ "Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con", tác giả Nguyễn Phong Việt đã khắc họa chân thực và đầy xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng – một tình yêu không cần điều kiện, không cần mặc cả. Bằng giọng thơ thủ thỉ như lời tâm tình, tác giả dẫn dắt ta đi qua những thăng trầm của sự trưởng thành, từ những lúc vấp ngã, ốm đau cho đến khi nhận ra mẹ chính là gốc rễ vững chãi nhất nuôi dưỡng tâm hồn ta giữa cuộc đời xa lạ.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Thế giới ngoài kia có thể đầy rẫy những đổi thay và xa lạ, nhưng có một hằng số vĩnh cửu chẳng bao giờ suy chuyển, đó là bóng dáng mẹ vẫn luôn đợi chờ. Đến với tác phẩm "Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con" của Nguyễn Phong Việt, người đọc không khỏi nghẹn ngào trước tấm lòng bao dung của người mẹ, người sẵn sàng đón nhận cả những dỗi hờn, từ chối của đứa con đang tuổi lớn. Bài thơ không chỉ là lời ca ngợi tình mẫu tử mà còn là sự thức tỉnh về cội nguồn, nhắc nhở chúng ta rằng dù con có "mỏi gối chồn chân" thì mẹ vẫn luôn là điểm tựa an yên nhất để con tựa vào.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Mọi sự trưởng thành trên đời đều bắt nguồn từ một điểm tựa vững chắc, và với mỗi đứa con, điểm tựa ấy chính là tình yêu thương của mẹ. Bài thơ "Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con" của Nguyễn Phong Việt đã sử dụng những hình ảnh so sánh giản dị nhưng đầy triết lý để nói về mối gắn kết giữa mẹ và con. Ví con như "chiếc lá" và mẹ như "thân cây", tác giả khẳng định một chân lý giản đơn: mẹ sinh ra con và luôn âm thầm vun trồng, lo lắng mà không cần bất cứ sự đáp đền nào. Qua đó, bài thơ chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng người đọc về giá trị của sự thấu hiểu và lòng vị tha của người mẹ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Trong tự nhiên, để một chiếc lá có thể xanh mướt đón nắng mai, sâu dưới lòng đất là những chùm rễ âm thầm chắt chiu nhựa sống để vun trồng. Con người chúng ta cũng vậy, mỗi bước chân trưởng thành đều được nuôi dưỡng từ một nguồn mạch yêu thương bền bỉ và tĩnh lặng. Mượn hình ảnh gốc rễ và chiếc lá, Nguyễn Phong Việt trong bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con đã dệt nên một bài ca cảm động về tình mẫu tử – một điểm tựa vĩnh cửu nơi ta không bao giờ phải mặc cả để được yêu thương.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Hành trình lớn khôn của một đứa trẻ giống như một chiếc lá mỏng manh luôn phải đối mặt với gió bão, trong khi mẹ lại âm thầm đóng vai trò là gốc rễ bền bỉ lo vun trồng dưới lòng đất sâu. Sự đối lập giữa vẻ ngoài đơn độc của con giữa cuộc đời và sự hiện diện âm thầm của mẹ đã tạo nên sức sống mãnh liệt cho bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con. Nguyễn Phong Việt đã dệt nên một bài ca cảm động, khẳng định rằng dù con có mỏi gối chồn chân thì gốc rễ tình mẹ vẫn luôn ở đó để nâng đỡ, chở che mà không bao giờ tính toán.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Giữa những va vấp và ồn ã của hành trình trưởng thành, đã bao giờ bạn tự hỏi đâu là nơi bình yên nhất để mình tựa vào khi mỏi gối chồn chân? Liệu có vòng tay nào luôn sẵn sàng mở rộng đón lấy ta ngay cả khi ta dỗi hờn, khóc quấy, hay thậm chí là tìm cách từ chối những ân cần? Bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con của Nguyễn Phong Việt chính là câu trả lời đầy bao dung cho những trăn trở ấy. Qua giọng thơ thủ thỉ, tác giả đã khơi gợi trong lòng mỗi người con một sự thức tỉnh về tình mẫu tử thiêng liêng – nơi mẹ không chỉ là gốc rễ vun trồng mà còn là bến đỗ tĩnh tại duy nhất chẳng bao giờ cần ta phải mặc cả để được yêu thương.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu hát:
“Bao ngày mẹ ngóng, bao ngày mẹ trông, bao ngày mẹ mong con chào đời”. Những lời ca tha thiết ấy gợi nhắc về một tình yêu khởi nguồn từ bản năng chở che vĩ đại của người phụ nữ. Với Nguyễn Phong Việt trong bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con, tình yêu ấy không chỉ dừng lại ở mong chờ mà còn là sự nhẫn nại thấu hiểu đến tận cùng. Dẫu con có vấp ngã, khóc quấy hay thậm chí là tìm cách từ chối những ân cần, mẹ vẫn tĩnh tại đứng đó như một gốc rễ âm thầm vun trồng cho chiếc lá là con.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Có một người con mỗi lần vấp ngã ngoài cuộc đời rộng lớn lại chọn cách thu mình vào góc tối, âm thầm từ chối mọi lời hỏi han của mẹ vì sự dỗi hờn và lòng kiêu hãnh của tuổi trẻ. Anh cứ ngỡ mình có thể tự chống chọi với thế giới xa lạ ngoài kia, cho đến một ngày mỏi gối chùn chân trở về, anh thấy mẹ vẫn lặng lẽ ngồi đó bên mâm cơm đã nguội, đôi mắt bao dung như chưa từng trách cứ những lần anh quay lưng. Câu chuyện về sự kiên nhẫn thầm lặng ấy chính là tiếng nói của bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con. Qua ngòi bút của Nguyễn Phong Việt, ta nhận ra một chân lý giản đơn: mẹ giống như gốc rễ âm thầm dưới lòng đất, chẳng cần con phải mặc cả hay làm bất cứ điều gì, mẹ vẫn luôn ở đó để vun trồng và ôm lấy chiếc lá là con sau mọi bão giông.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Văn học Việt Nam từng chứng kiến những lời ru tha thiết của Nguyễn Duy hay những nỗi niềm cơm áo trong thơ Lưu Quang Vũ, nhưng với Nguyễn Phong Việt, tình mẹ hiện lên qua những lát cắt tâm hồn đầy xót xa và chữa lành. Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con là một tiếng lòng đồng điệu với những đứa con đang mải mê chinh phục thế giới ngoài kia nhưng lại đôi lần chối từ sự ân cần của mẹ. Bằng cách đặt tình yêu thương đối lập với sự xa lạ của cuộc đời, nhà thơ đã khẳng định một chân lý giản đơn mà vĩnh cửu: mẹ chính là điểm tựa duy nhất không bao giờ bắt ta phải đánh đổi hay chứng minh giá trị bản thân để được yêu thương.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Giữa nhịp sống hối hả của thời đại số, nơi con người ta mải mê đo đếm giá trị bản thân bằng những thành tựu bên ngoài và những cuộc mặc cả đầy toan tính, bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con của Nguyễn Phong Việt hiện lên như một trạm dừng chân đầy an ủi. Có bao giờ chúng ta giật mình nhận ra mình đã quá khắt khe với sự ân cần của mẹ, coi những lời hỏi han là phiền phức hay thậm chí là tìm cách từ chối những quan tâm dịu dàng nhất? Tác phẩm không chỉ là một bài thơ, mà là tấm gương phản chiếu sự thật về những người trẻ đang mải miết chinh phục thế giới xa lạ ngoài kia nhưng lại đôi lần quên mất gốc rễ đang âm thầm vun trồng cho mình. Bằng giọng thơ thủ thỉ, tác giả đã chạm đến nỗi lòng của những đứa con từng vấp ngã, để ta hiểu rằng mẹ chính là bến đỗ duy nhất không bao giờ bắt ta phải chứng minh điều gì để được yêu thương.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Bằng cách ví mẹ như gốc rễ âm thầm vun trồng cho chiếc lá là con, bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con đã chạm đến những rung cảm chân thực nhất về tình mẫu tử thiêng liêng. Tác phẩm khẳng định một chân lý giản đơn rằng dù con có vấp ngã hay dỗi hờn, mẹ vẫn luôn ở đó để thấu hiểu và che chở mà không cần bất cứ điều kiện nào. Trân trọng bài thơ cũng chính là cách ta học cách yêu thương mẹ nhiều hơn, để mỗi khi mỏi gối chùn chân, ta luôn biết mình có một nơi chốn an yên nhất để quay về.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Khép lại những vần thơ đầy thấu cảm của Nguyễn Phong Việt, ta bàng hoàng nhận ra giữa cuộc đời đầy rẫy những cuộc mặc cả, chỉ có mẹ là bến đỗ duy nhất đón ta về mà không cần điều kiện. Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con không chỉ là một tựa đề, mà là lời khẳng định về một tình yêu vĩnh cửu, nơi gốc rễ tình mẹ âm thầm vun trồng để chiếc lá là con được xanh màu hy vọng. Bài thơ nhắc nhở ta rằng dù có mỏi gối chồn chân, chỉ cần quay về bên mẹ, mọi bão giông đều sẽ dừng lại sau cánh cửa.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Qua giọng thơ thủ thỉ như lời tự sự, bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con đã chạm đến góc khuất của sự trưởng thành, nơi những đứa con từng vấp ngã hay dỗi hờn chối từ sự ân cần. Tác phẩm của Nguyễn Phong Việt giúp ta hiểu rằng, sự bao dung của mẹ chính là gốc rễ bền bỉ nuôi dưỡng tâm hồn ta giữa thế giới xa lạ. Trân trọng bài thơ chính là học cách trân trọng hiện tại, để mỗi lần nhìn vào đôi mắt mẹ, ta thấy cả một bầu trời vị tha đang sẵn sàng ôm lấy mọi yếu mềm của mình.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Khi đôi chân ta mỏi nhừ vì những lần vấp ngã trên mặt đường gồ ghề của thực tế, thì bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con hiện lên như một dải đất mềm mại nhất sẵn sàng nâng đỡ mọi nỗi đau. Nguyễn Phong Việt đã chạm đến phần mềm yếu nhất của sự trưởng thành bằng cách vẽ nên hình ảnh gốc rễ âm thầm lo vun trồng, dẫu chiếc lá có đôi lần muốn rời xa hay khóc quấy vì những tổn thương xa lạ. Khép lại thi phẩm, ta hiểu rằng tình yêu của mẹ không phải là những gì ồn ào, mà là sự hiện diện tĩnh lặng và vĩnh cửu, sẵn sàng ôm lấy ta vào lòng ngay cả khi thế giới ngoài kia đã quay lưng từ bỏ.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Giữa một cuộc đời đầy rẫy những phép tính thiệt hơn và những cuộc mặc cả khắc nghiệt để đổi lấy sự công nhận, bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con hiện lên như một khoảng lặng thuần khiết nhất. Nguyễn Phong Việt đã vẽ nên một sự đối lập đầy xót xa giữa sự lạnh lẽo của thế giới xa lạ ngoài kia với hơi ấm tĩnh tại của mẹ nơi hiên nhà, giữa những dỗi hờn chối từ nhất thời của đứa con và lòng bao dung vĩnh cửu của người đàn bà lặng lẽ lo vun trồng gốc rễ. Khép lại trang thơ, dư âm còn sót lại không phải là những tổn thương của sự vấp ngã, mà là sự thức tỉnh muộn màng nhưng quý giá: trong khi thế gian bắt ta phải trưởng thành bằng những vết sẹo, thì mẹ chỉ cần ta trở về để được ôm vào lòng bằng tất cả sự dịu dàng không điều kiện.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Giữa thế giới đầy rẫy những cuộc mặc cả khắc nghiệt, liệu có nơi nào luôn sẵn lòng mở rộng vòng tay đón lấy ta mà không cần điều kiện như mẹ? Bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con của Nguyễn Phong Việt đã khép lại bằng một sự thức tỉnh, một lời nhắc nhở. Ta nhận ra rằng, dù chiếc lá có bay xa đến đâu hay từng dỗi hờn chối từ gốc rễ, thì mẹ vẫn luôn ở đó, tĩnh tại và vĩnh cửu, để vỗ về mọi vết trầy xước của đứa con sau những lần mỏi gối chồn chân.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
“Con nợ mẹ một lời xin lỗi, cho những lần con lỡ lầm sai”. Câu hát đầy day dứt này chính là nhịp cầu dẫn dắt ta thấu hiểu hơn về nỗi lòng của đứa con trong thi phẩm của Nguyễn Phong Việt. Bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con không chỉ ca ngợi sự hy sinh, mà còn là sự thấu cảm cho cả những lúc con ghét mẹ, khóc quấy vì những nông nổi tuổi trẻ. Tác phẩm như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về một bến trú ẩn an yên, nơi mọi vết sẹo của sự trưởng thành đều được khâu lành bằng tình yêu vô điều kiện mà không bao giờ cần ta phải trả giá.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Trong một buổi chiều muộn, đứa con tình cờ nhìn thấy bóng mẹ gầy guộc lặng lẽ lo vun trồng cho những mầm cây nhỏ trong vườn, y hệt cái cách bà đã âm thầm bảo vệ anh suốt những năm tháng khóc quấy dại khờ. Khoảnh khắc thức tỉnh ấy cũng chính là thông điệp sâu sắc mà Nguyễn Phong Việt gửi gắm qua bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con. Tác phẩm không chỉ là lời ca ngợi sự hy sinh, mà còn là sự thấu cảm cho cả những lần ta ghét mẹ vì những nông nổi trưởng thành. Dư âm của bài thơ khẳng định một chân lý giản đơn: dù cuộc đời có xa lạ đến đâu, ta vẫn luôn có một điểm tựa vĩnh cửu để quay về và được ôm lấy bằng tất cả sự dịu dàng.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Khác với nỗi lo âu về sự hữu hạn của đời người trong thơ Nguyễn Khoa Điềm, Nguyễn Phong Việt lại tìm thấy sự bất tử của tình mẹ qua hình ảnh gốc rễ bền bỉ lo vun trồng cho chiếc lá. Bài thơ Mẹ vẫn luôn ở đây để ôm con như một nốt trầm sâu lắng nối dài sợi dây tình cảm thiêng liêng từ ca dao đến thơ ca hiện đại, nhắc nhở ta rằng mẹ chính là bến trú ẩn an yên nhất giữa bão giông cuộc đời. Dư âm của bài thơ không chỉ nằm ở câu chữ, mà là sự thức tỉnh về một tình yêu không bao giờ biết mặc cả, nơi mẹ sẵn sàng gạt bỏ mọi dỗi hờn để ôm con vào lòng bằng tất cả sự dịu dàng nguyên bản.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Trong một thế giới mà chúng ta dễ dàng bật "chế độ máy bay" để ngắt kết nối với sự quan tâm của mẹ, bài thơ của Nguyễn Phong Việt hiện lên như một lời thức tỉnh. Thực tế, có những lúc ta mải mê mặc cả với xã hội để đổi lấy một vị trí xa lạ, mà quên mất rằng mẹ chính là "trạm phát" yêu thương duy nhất không bao giờ tính phí hay đòi hỏi điều kiện. Khép lại trang thơ, hình ảnh gốc rễ âm thầm lo vun trồng dẫu chiếc lá có đôi lần dỗi hờn hay khóc quấy đã nhắc nhở ta rằng: giữa vạn người ngoài kia chỉ nhìn vào thành công của ta, chỉ có mẹ là người sẵn sàng ôm lấy cả những thất bại và sự yếu mềm nhất.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...