1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Khoảng trời hố bom (Lâm Thị Mỹ Dạ) hay nhất


Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những gương mặt nữ tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa những năm tháng ác liệt ấy, bà đã viết nên bài thơ "Khoảng trời hố bom" – một tác phẩm xúc động ca ngợi sự hy sinh anh dũng của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Lâm Thị Mỹ Dạ là một trong những gương mặt nữ tiêu biểu của thế hệ nhà thơ trẻ thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Giữa những năm tháng ác liệt ấy, bà đã viết nên bài thơ "Khoảng trời hố bom" – một tác phẩm xúc động ca ngợi sự hy sinh anh dũng của những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn. Qua hình ảnh "khoảng trời" nằm yên trong "đất sâu", nhà thơ không chỉ thể hiện niềm đau xót trước sự mất mát mà còn ngợi ca vẻ đẹp bất tử, tâm hồn trong sáng và tình yêu Tổ quốc cao cả của người con gái mở đường.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Trong nền văn học Việt Nam hiện đại, hình ảnh những cô gái mở đường đã trở thành một biểu tượng bất diệt cho chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Bài thơ "Khoảng trời hố bom" của tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ là một nốt nhạc trong trẻo nhưng đầy bi tráng ghi lại chiến công thầm lặng của một người con gái đã lấy thân mình đánh lạc hướng quân thù. Bằng lối viết giàu cảm xúc và những liên tưởng độc đáo, tác giả đã biến hố bom tàn khốc thành một "khoảng trời nhỏ", nơi tâm hồn người nữ anh hùng mãi tỏa sáng như những vì sao lung linh, dẫn lối cho những đoàn quân ra trận.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

"Khoảng trời, hố bom" là một trong những bài thơ hay nhất của Lâm Thị Mỹ Dạ, được sáng tác năm 1972 tại vùng trọng điểm đánh phá ác liệt của giặc Mỹ. Tác phẩm là lời ca ngợi sự hy sinh lẫm liệt của người con gái mở đường trên tuyến lửa Trường Sơn. Với những hình ảnh thơ giàu sức gợi và tấm lòng nhân hậu, nhà thơ đã khắc họa thành công vẻ đẹp tâm hồn cao đẹp, sự hóa thân kỳ diệu của người nữ anh hùng vào thiên nhiên, đất nước, từ đó tiếp thêm sức mạnh cho những người lính tiếp bước trên con đường chiến đấu dài lâu.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Giữa bóng đêm mù mịt của khói bom và lửa đạn trên tuyến lửa Trường Sơn, có những luồng sáng không bao giờ tắt, rực rỡ và lung linh như những vì sao trên trời cao. Đó không chỉ là ánh sáng của thiên nhiên mà là sự tỏa sáng từ tâm hồn của những cô gái thanh niên xung phong tuổi đôi mươi. Bài thơ "Khoảng trời hố bom" của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ bắt đầu từ một hố bom đau xót nhưng lại kết thúc bằng sự bất tử của ánh sáng. Tác phẩm là một tượng đài bằng ngôn từ, tạc nên hình tượng người nữ anh hùng đã đem tình yêu Tổ quốc thắp lên ngọn lửa, để rồi mãi mãi hóa thân vào "khoảng trời" bình yên của dân tộc.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Giữa đại ngàn Trường Sơn mù mịt khói bom, hình ảnh người thiếu nữ thanh niên xung phong hiện lên thật nhỏ bé với "thịt da mềm mại, trắng trong". Vậy mà, ẩn chứa bên trong hình hài mỏng manh ấy lại là một ý chí sắt đá và một tình yêu Tổ quốc vĩ đại, sẵn sàng "hứng lấy luồng bom" để bảo vệ con đường cho đoàn xe ra trận. Sự tương phản giữa sự hữu hạn của đời người và sự vô hạn của lòng yêu nước đã được nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ thể hiện xúc động qua tác phẩm "Khoảng trời, hố bom". Người con gái ấy đã hóa thân vào đất đá, vào nước trời để trở thành một "vầng dương thao thức", soi sáng cho những bước chân hành quân của thế hệ mai sau.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu cái chết có phải là dấu chấm hết, hay đó là khởi đầu cho một sự hóa thân vĩnh cửu vào hồn thiêng sông núi? Đứng trước hố bom tàn khốc trên tuyến đường Trường Sơn khói lửa, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã không chỉ nhìn thấy nỗi đau, mà còn thấy cả một "khoảng trời" ngời sáng tâm hồn người thiếu nữ. Bài thơ "Khoảng trời, hố bom" chính là lời giải đáp đầy xúc động cho câu hỏi về tầm vóc của sự hy sinh. Qua hình ảnh người thiếu nữ mở đường lấy thân mình che chở cho những đoàn xe, tác giả đã tạc nên một tượng đài bất tử, nơi cái chết đã hóa thành mây trắng, thành vầng dương soi sáng bước chân của cả một thế hệ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu chuyện ngắn:
Người ta vẫn thường kể lại rằng, trên những con đường mòn Trường Sơn năm ấy, có những đêm tối mịt mù không một ánh đèn, các chiến sĩ lái xe chỉ biết nhìn vào những "cọc tiêu sống" – là những cô gái thanh niên xung phong trong trang phục trắng – để định hướng qua vùng trọng điểm. Có một cô gái như thế, trong một đêm bom gầm pháo dội, đã vĩnh viễn nằm xuống để bảo vệ con đường. Nhưng lạ thay, từ nơi hố bom tàn khốc ấy, đồng đội không chỉ thấy đất đá khô khốc, mà thấy cả một khoảng trời xanh in bóng nước mưa trong vắt. Câu chuyện về sự hóa thân kỳ diệu ấy đã được nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ dệt nên thành những vần thơ bất hủ trong “Khoảng trời, hố bom”. Tác phẩm không chỉ kể về một cái chết, mà kể về cách một tâm hồn đã hóa thành mây trắng, thành vầng dương soi sáng cho cả một dân tộc.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
"Lòng dũng cảm không có nghĩa là không sợ hãi, mà là quyết định rằng có một điều gì đó quan trọng hơn nỗi sợ hãi." Với những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn, điều quan trọng hơn cả tính mạng chính là con đường cho đoàn xe ra trận. Trong bài thơ "Khoảng trời hố bom", nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã khắc họa chân thực và xúc động hình ảnh một người thiếu nữ đã "hứng lấy luồng bom" để cứu con đường khỏi “bị thương”. Bằng nghệ thuật liên tưởng độc đáo, nhà thơ đã chứng minh rằng khi một người ngã xuống vì lý tưởng cao đẹp, họ không nằm lại trong bóng tối của đất sâu, mà sẽ hóa thân thành "vầng dương thao thức" soi sáng bước chân cho bao thế hệ mai sau.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng liên hệ thực tế:
Ngày nay, khi chúng ta đi trên những con đường cao tốc bằng phẳng xuyên suốt dải đất hình chữ S, ít ai biết rằng dưới lớp nhựa đường ấy là mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Những hố bom tàn khốc năm xưa giờ đã xanh cỏ, nhưng trong tâm thức dân tộc, vẫn là những "khoảng trời" linh thiêng lưu giữ linh hồn của những người con gái mở đường. Bài thơ "Khoảng trời hố bom" của tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ chính là một nén tâm hương ghi lại cuộc hóa thân kỳ diệu ấy. Qua hình ảnh người thiếu nữ lấy thân mình làm bia đỡ đạn, tác giả đã khẳng định một sự thật hiển nhiên: đất nước ta có được màu xanh thanh bình hôm nay là nhờ những khoảng trời đã "nằm yên trong đất" từ những ngày khói lửa.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Viết về những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến lửa Trường Sơn, Phạm Tiến Duật từng khắc họa vẻ đẹp trẻ trung, tinh nghịch qua "Bài thơ về tiểu đội xe không kính". Thế nhưng, đến với bài thơ "Khoảng trời hố bom" của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ, ta lại bắt gặp một vẻ đẹp mang màu sắc bi tráng và linh thiêng hơn thế. Không chỉ dừng lại ở những gian khổ đời thường, nhà thơ đã đi sâu vào sự hy sinh thầm lặng của người con gái mở đường – người đã lấy "thịt da mềm mại" để đối đầu với hố bom tàn khốc. Bằng nghệ thuật liên tưởng độc đáo, tác giả khẳng định rằng dù thân xác em nằm dưới đất sâu, nhưng lý tưởng và tâm hồn em đã hóa thành vầng dương thao thức soi sáng mọi nẻo đường quê hương.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Bằng bút pháp lãng mạn cùng những liên tưởng, so sánh độc đáo, bài thơ "Khoảng trời hố bom" đã vượt lên trên những đau thương thực tại để tôn vinh vẻ đẹp tâm hồn con người. Việc biến hố bom tàn khốc thành khoảng trời ngập nắng, biến thịt da mềm mại thành mây trắng, vì sao đã cho thấy tài năng và tấm lòng nhân hậu của nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ. Tác phẩm xứng đáng là một trong những trang thơ hay nhất về đề tài chiến tranh, để lại dư âm sâu sắc trong lòng bao thế hệ độc giả về sự bất tử của cái đẹp và lý tưởng sống cao cả.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Bằng trái tim nhân hậu và bút pháp lãng mạn đặc sắc, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã biến hố bom tàn khốc thành một khoảng trời riêng thanh khiết. Tác phẩm không chỉ tôn vinh sự hy sinh của người con gái mở đường mà còn khẳng định sức mạnh của cái đẹp trước sự hủy diệt của chiến tranh. Tác phẩm khép lại nhưng "vầng dương thao thức" vẫn sẽ mãi tỏa sáng, soi đường cho lý tưởng của tuổi trẻ hôm nay và mai sau.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Qua bài thơ, ta thấy một sự hy sinh đầy kiêu hãnh. Người thiếu nữ thanh niên xung phong ấy đã nằm xuống để con đường được "lành lặn", để đất nước được vẹn nguyên một màu xanh hy vọng. "Khoảng trời hố bom" thực sự là một nén tâm hương quý giá, tạc vào lịch sử văn học hình tượng người phụ nữ Việt Nam dũng cảm, dịu dàng và mang tầm vóc của cả một thời đại anh hùng.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Khi những dòng thơ cuối cùng khép lại, ta như thấy từ dưới đất sâu, một luồng sáng dịu nhẹ nhưng mãnh liệt đang tỏa lên, hóa thành những vì sao lung linh trên bầu trời đêm Trường Sơn. Đó không chỉ là ánh sáng của thiên thể, mà là ánh sáng từ trái tim "thắp lên ngọn lửa" của người thiếu nữ anh hùng. Hình ảnh "vầng dương thao thức" soi sáng quãng đường dài không chỉ là một ẩn dụ nghệ thuật, mà còn là một hình ảnh gợi tả đầy sức nặng về lý tưởng sống. Em đã hóa thân vào ánh sáng, để mỗi ngày mai nắng lên, thế hệ mai sau vẫn thấy em đang mỉm cười dẫn lối trên những dặm đường xa.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Khép lại bài thơ, ta vẫn thấy một sự tương phản đầy ám ảnh giữa cái "đất sâu" lạnh lẽo với "tâm hồn tỏa sáng" rực rỡ như những vì sao. Phép đối lập ấy đã xóa nhòa đi ranh giới của cái chết, biến sự hy sinh của người con gái mở đường thành một cuộc hóa thân kỳ diệu. Dẫu hố bom có sâu hoắm và tàn khốc, nhưng nó không thể nuốt chửng được "khoảng trời" trong trẻo trong tâm hồn em. Chính sự đối lập này đã khẳng định một chân lý: thể xác có thể tan vào đất đá, nhưng lý tưởng và tình yêu Tổ quốc của em sẽ mãi là vầng dương thao thức, soi sáng cho muôn đời sau.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Phải chăng cái chết chưa bao giờ là dấu chấm hết, khi tâm hồn người thiếu nữ ấy đã kịp hóa thân thành "làn mây trắng" và "vầng dương thao thức" soi sáng cho non sông? Giữa hố bom sâu hoắm tàn khốc, "khoảng trời" xanh trong ngắt mà em để lại liệu có bao giờ phai nhạt trong tâm trí những người lính hành quân qua vùng trọng điểm năm nào? Lâm Thị Mỹ Dạ đã khép lại bài thơ, nhưng câu hỏi về sự bất tử của cái đẹp và lòng dũng cảm vẫn mãi còn đó, thôi thúc chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với những "vầng dương" đã từng đánh đổi cả tuổi thanh xuân cho độc lập dân tộc.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
Bài thơ khép lại nhưng dư âm về lòng quả cảm của người thiếu nữ ấy vẫn còn vang vọng mãi như những lời ca: "Chuyện kể rằng em cô gái mở đường / Để cứu con đường đêm ấy khỏi bị thương...". Nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã tạc nên một tượng đài bằng ngôn từ, nơi hố bom tàn khốc đã hóa thành khoảng trời xanh trong vắt. Sự hy sinh của em không phải là sự lụi tàn, mà là sự hóa thân kỳ diệu vào mây trắng, nắng vàng của Tổ quốc. Để rồi hôm nay, khi hành quân qua những cung đường Trường Sơn lịch sử, ta vẫn thấy bóng hình em – vầng dương thao thức soi sáng cho những chặng đường tương lai.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng câu chuyện ngắn:
Nhiều năm sau chiến tranh, những người cựu chiến binh quay trở lại chiến trường xưa, đứng trước những hố bom giờ đã phủ xanh cây cỏ, họ vẫn ngước nhìn lên những đám mây trắng bồng bềnh và thầm gọi tên những người đồng đội cũ. Phải chăng, như lời thơ của tác giả Lâm Thị Mỹ Dạ đã viết, "thịt da mềm mại, trắng trong" của người thiếu nữ năm nào đã thực sự tan vào mây trời đại ngàn? Câu chuyện về sự hóa thân ấy đã biến nỗi đau mất mát thành một niềm kiêu hãnh thiêng liêng. Bài thơ khép lại nhưng mở ra một không gian của sự biết ơn, nơi mỗi khoảng trời ngập nắng hôm nay đều mang trong mình bóng hình và hơi thở của những người con gái đã hiến dâng cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng danh ngôn:
"Sự sống của những người đã chết được đặt trong ký ức của những người đang sống". Với bài thơ "Khoảng trời hố bom", nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã giúp người con gái mở đường sống mãi trong một "khoảng trời" ký ức bất diệt của dân tộc. Sự hy sinh của em không phải là sự lụi tàn vào đất sâu, mà là một cuộc hóa thân kỳ diệu vào mây trắng, nắng vàng và những vì sao ngời chói. Thi phẩm khép lại nhưng nó đã tạc nên một tượng đài vĩnh cửu trong lòng độc giả, nhắc nhở chúng ta rằng những trái tim biết hiến dâng cho Tổ quốc sẽ bao giờ cũng là những vầng dương không bao giờ tắt.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ văn học:
Nếu trong thơ của tác giả Lê Anh Xuân, người chiến sĩ giải phóng quân hy sinh trong tư thế tiến công đã tạc nên một "Dáng đứng Việt Nam", thì với nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ, sự ngã xuống của cô gái mở đường lại được lãng mạn hóa thành một "Khoảng trời hố bom". Hai tác phẩm, hai cách biểu đạt khác nhau nhưng đều gặp nhau ở một điểm chung: cái chết không phải là sự kết thúc mà là một cuộc hóa thân vào hồn thiêng sông núi. Qua lăng kính đầy nhân hậu, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ đã biến hố bom tàn khốc thành một khoảng trời xanh trong, nơi tâm hồn người thiếu nữ mãi tỏa sáng như những vì sao, dẫn lối cho những đoàn quân ra trận.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...