1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

20+ Mẫu mở bài, kết bài viết bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mẹ (Trần Khắc Tám) hay nhất


Tuổi thơ là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người, và với Trần Khắc Tám, mảnh đất ấy thấm đẫm hình bóng tần tảo của người mẹ. Ngay từ câu thơ mở đầu: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên", tác giả đã dẫn dắt người đọc trở về với những năm tháng đầy hoài niệm.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Tuổi thơ là mảnh đất màu mỡ nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người, và với Trần Khắc Tám, mảnh đất ấy thấm đẫm hình bóng tần tảo của người mẹ. Ngay từ câu thơ mở đầu: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên", tác giả đã dẫn dắt người đọc trở về với những năm tháng đầy hoài niệm. Bài thơ "Mẹ" không chỉ là lời tự sự về một thời gian khó mà còn là tiếng lòng biết ơn sâu sắc dành cho người phụ nữ cả đời hy sinh, chắt chiu từng miếng trầu héo để nuôi con khôn lớn thành người.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Có những hình bóng đi qua đời ta và để lại vết dấu chẳng thể phai mờ, đó chính là mẹ. Khơi nguồn từ nỗi nhớ da diết: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên", nhà thơ Trần Khắc Tám đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ gắn liền với gánh trầu xuôi ngược. Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh đối lập giữa sự lớn lên của con và sự già đi của mẹ, tác phẩm đã chạm đến những rung cảm chân thành nhất về tình mẫu tử thiêng liêng, bất diệt.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong thế giới thi ca viết về mẹ, bài thơ của Trần Khắc Tám vẫn có một vị trí riêng nhờ sự chân thực và hồn hậu. Tác giả mở đầu bài viết bằng một lời khẳng định đầy hoài niệm: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên". Qua những dòng thơ tự sự, chúng ta thấy hiện lên hình ảnh một người mẹ tần tảo "buôn bán quanh năm", dù ra đi nhẹ nhàng như chiếc lá nhưng vẫn để lại nụ cười hiền hậu soi sáng tâm hồn con. Đây là một bài ca xúc động về sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Có những buổi chiều tà, bóng mẹ đổ dài trên con đường làng quen thuộc, gánh hàng oằn trên vai như gánh cả những nhọc nhằn của một đời người. Hình ảnh ấy không chỉ là ký ức mà đã trở thành một phần máu thịt, một nỗi ám ảnh khôn nguôi trong tâm khảm của những người con xa xứ. Với nhà thơ Trần Khắc Tám, nỗi nhớ ấy luôn bắt đầu bằng một tiếng thở dài đầy hoài niệm: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên". Qua bài thơ Mẹ, tác giả đã vẽ lại bức tranh về một người mẹ tần tảo, buôn bán ngược xuôi để nuôi nấng những mầm non vô tư lớn khôn giữa dòng đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, sự lớn lên của đứa trẻ thường được đổi bằng những nếp nhăn hằn sâu trên trán mẹ. Khi con tựa như mầm non xanh mướt vươn mình đón nắng thì mẹ lại giống như gốc cây già cỗi qua bao mùa nắng mưa, âm thầm rút cạn nhựa sống để nuôi nấng những nhành lá non. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong thơ Trần Khắc Tám. Qua bài thơ Mẹ, tác giả đã tái hiện chân thực hình ảnh người phụ nữ tần tảo với gánh trầu xuôi ngược, cả đời chắt chiu những gì tốt đẹp nhất cho con.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Có bao giờ ta tự hỏi, đằng sau sự khôn lớn vẹn tròn của mỗi người con là bao nhiêu gánh nặng ghì chặt trên đôi vai mẹ? Liệu có mấy ai thấu hết những nhọc nhằn của người phụ nữ cả đời chắt chiu từng miếng trầu héo để đổi lấy cho con quả cau bổ sáu thơm tho? Những trăn trở ấy cứ đau đáu trong lòng nhà thơ Trần Khắc Tám, để rồi ông cất lên tiếng lòng đầy hoài niệm: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên". Qua bài thơ Mẹ, tác giả đã tái hiện một chân dung tần tảo, một cuộc đời hy sinh thầm lặng mà cao cả, để lại nỗi xúc động sâu sắc trong lòng độc giả.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Lòng mẹ bao la như biển thái bình dạt dào..." – những giai điệu ngọt ngào ấy từ lâu đã trở thành chuẩn mực khi nhắc về tình mẫu tử thiêng liêng. Thế nhưng, trong thơ của Trần Khắc Tám, lòng mẹ không chỉ là biển rộng mà còn hiện hữu cụ thể qua gánh trầu xuôi ngược và những buổi chiều con ngóng đợi trên triền đê. Khởi nguồn từ dòng hồi tưởng đầy day dứt: "Nghĩ về tuổi thơ làm sao quên", tác giả đã vẽ nên một bức tranh chân thực về sự hy sinh. Bài thơ là nén tâm nhang thành kính dâng lên người mẹ tần tảo, người đã dành cả cuộc đời chắt chiu miếng trầu héo để nuôi con khôn lớn thành người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
"Vũ trụ có nhiều kỳ quan, nhưng kỳ quan tuyệt phẩm nhất chính là trái tim người mẹ." Quả thực, trái tim ấy đã bao dung che chở cho con suốt những năm tháng vô tư lớn khôn, ngay cả khi mẹ đã già đi như cây già theo năm tháng. Nhà thơ Trần Khắc Tám đã đưa người đọc trở về với hình ảnh người mẹ gánh trầu tần tảo. Bài thơ Mẹ không chỉ là lời kể về quá khứ gian khó mà còn là khúc ca tôn vinh tình mẫu tử thiêng liêng, nơi nụ cười hồn hậu của mẹ vẫn mãi soi sáng tâm hồn con.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu chuyện ngắn:
Thuở nhỏ, thế giới của đứa trẻ đôi khi chỉ gói gọn trong dáng hình mẹ đi về phía cuối con đường mỗi buổi hoàng hôn. Tiếng bước chân mẹ kĩu kịt với gánh hàng trên vai chính là âm thanh bình yên nhất của một thời thơ dại. Những ký ức bảng lảng ấy đã khơi nguồn cho dòng xúc động của nhà thơ Trần Khắc Tám qua bài thơ Mẹ. Tác giả đã viết nên một bài ca đầy xót xa nhưng cũng thật đẹp về sự hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Nếu có một hình ảnh nào bền bỉ và nhẫn nại nhất trong đời sống Việt, có lẽ đó chính là đôi vai gầy của người phụ nữ gánh cả giang sơn nhà mình trên những đôi quang gánh ngược xuôi. Ta dễ dàng bắt gặp những bóng dáng ấy giữa những phiên chợ sớm hay những buổi chiều muộn, nơi những người mẹ chắt bóp từng đồng tiền lẻ để đổi lấy tương lai cho con. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã kết tinh thành nỗi nhớ da diết trong thơ Trần Khắc Tám qua bài thơ Mẹ. Bài thơ là một thước phim quay chậm về cuộc đời lam lũ với gánh trầu héo, nơi mẹ chấp nhận già đi như cây già để con được vươn mình như mầm non xanh tốt.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Khép lại những vần thơ tự sự đầy xúc động, chúng ta càng thêm thấu hiểu và trân quý tấm lòng bao la của người mẹ. Bài thơ "Mẹ" của Trần Khắc Tám đã hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng khi khơi gợi trong lòng độc giả niềm biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành. Qua hình ảnh gánh trầu và nụ cười hồn hậu, tác phẩm không chỉ là tiếng lòng của riêng tác giả mà còn là bài ca bất diệt về tình mẫu tử, nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết yêu thương và trân trọng mẹ khi còn có thể.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Từ những dòng hồi tưởng về một thời gian khó, bài thơ đã tạc dựng nên một tượng đài bất tử về người phụ nữ Việt Nam tần tảo và giàu đức hy sinh. Bằng ngôn ngữ giản dị cùng những hình ảnh đối lập đầy sức gợi, Trần Khắc Tám đã đưa bài thơ "Mẹ" chạm đến những góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn người đọc. Tác phẩm khép lại nhưng dư âm về sự hy sinh thầm lặng và nụ cười ấm áp của mẹ vẫn còn vang vọng mãi, trở thành điểm tựa tinh thần vững chãi cho con trên mọi nẻo đường đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Sau khi đi qua những cung bậc của nỗi nhớ và sự tiếc nuối, mỗi chúng ta như tìm thấy chính mình trong nỗi lòng của người con trước sự ra đi nhẹ nhàng của mẹ. Bài thơ "Mẹ" là một thông điệp nhân văn sâu sắc về lòng hiếu thảo và sự thấu hiểu muộn màng nhưng đầy chân thành. Với giọng thơ chân thành, Trần Khắc Tám đã khẳng định một chân lý giản đơn: dù mẹ đã ra đi như chiếc lá cuối mùa, nhưng tình yêu và hình bóng mẹ vẫn luôn là ngọn lửa sưởi ấm, soi sáng cho hành trình trưởng thành của mỗi đứa con.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng hình ảnh gợi tả:
Bài thơ khép lại nhưng hình ảnh nụ cười hồn hậu của mẹ vẫn tỏa sáng như một vệt nắng ấm áp giữa buổi chiều đông giá rét. Dù mẹ đã rời xa nhân thế nhẹ nhàng như chiếc lá cuối mùa lìa cành, nhưng hương vị nồng cay của miếng trầu héo và tình yêu bao la mẹ để lại vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim con. Những vần thơ của Trần Khắc Tám không chỉ là lời tri ân, mà còn là một khoảng lặng dịu dàng, nhắc nhở chúng ta rằng tình mẫu tử chính là điểm tựa vĩnh cửu, vượt qua cả sự hữu hạn của thời gian và định mệnh.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng phép đối lập:
Thời gian có thể mang theo dáng hình tần tảo của mẹ rời xa nhân thế như chiếc lá cuối mùa lìa cành, nhưng tình yêu mẹ để lại vẫn mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn con qua những ngày đông giá rét. Khép lại bài thơ, ta nhận ra một nghịch lý đầy cảm động: dù mẹ đã đi xa nhưng nụ cười hồn hậu ấy vẫn hiển hiện vẹn nguyên trong từng quả cau, miếng trầu và trong ký ức của đứa con khôn lớn. Trần Khắc Tám đã dùng những vần thơ giản dị để khẳng định một chân lý bất diệt, rằng sự hy sinh của mẹ chính là nhịp cầu nối liền giữa cái hữu hạn của kiếp người và cái vô hạn của tình yêu thương.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu cái chết có thể chia lìa được tình mẫu tử, khi mà hình bóng mẹ vẫn hiện về vẹn nguyên trong từng kỷ vật bình dị nhất của quê hương? Phải chăng nụ cười hồn hậu "trước mắt con" ở cuối bài thơ chính là lời khẳng định rằng mẹ chưa bao giờ thực sự ra đi? Qua dòng hồi tưởng đầy hoài niệm, Trần Khắc Tám đã giúp ta nhận ra rằng, mẹ luôn hiện hữu trong mỗi bước chân ta đi, trong mỗi lựa chọn trưởng thành. Tác phẩm là một nốt lặng thành kính, nhắc nhở chúng ta hãy biết trân trọng những phút giây còn được ở bên mẹ, trước khi chiếc lá thời gian kịp lìa cành.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng câu hát:
"Mẹ hiền có biết mai này con sẽ về, mẹ hiền có biết con đang tìm mẹ đây..." – những giai điệu da diết ấy cũng chính là tâm trạng của người con trong thơ Trần Khắc Tám khi đối diện với thực tại vắng bóng mẹ hiền. Kết thúc bài thơ bằng hình ảnh mẹ vẫn "cười hồn hậu trước mắt con", tác giả đã khẳng định một chân lý giản đơn: cái chết không thể chia lìa được tình mẫu tử. Dù thời gian có mang đi dáng hình tần tảo buôn bán ngược xuôi, thì nụ cười và đức hy sinh của mẹ vẫn mãi là bến đỗ bình yên nhất trong tâm khảm mỗi người con.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng danh ngôn:
"Mẹ là người thầy đầu tiên, là người bạn thân thiết nhất và là người dẫn đường vĩ đại nhất của con". Với Trần Khắc Tám, người dẫn đường ấy đã dùng cả cuộc đời lam lũ, ăn trầu héo để nuôi nấng một mầm non vô tư lớn khôn thành người. Khép lại những vần thơ tự sự đầy xúc động, ta nhận ra rằng sự trưởng thành của con chính là nhựa sống được chắt chiu từ sự già đi của mẹ. Bài thơ không chỉ là lời tri ân dành cho một người phụ nữ bán trầu tần tảo, mà còn là nốt lặng để mỗi chúng ta soi lại lòng mình, để biết trân trọng và yêu thương mẹ khi nắng ấm vẫn còn đậu trên vai.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng liên hệ văn học:
Cũng như Nguyễn Duy từng xót xa nhận ra "Ta đi trọn kiếp con người / Cũng không đi hết mấy lời mẹ ru", nhà thơ Trần Khắc Tám đã tìm thấy cả một bầu trời ân nghĩa trong gánh trầu héo của mẹ. Khép lại bài thơ, hình ảnh mẹ ra đi nhẹ nhàng như chiếc lá cuối mùa nhưng vẫn để lại nụ cười hồn hậu đã tạc vào lòng độc giả một nỗi xúc động khôn nguôi. Tác phẩm không chỉ là tiếng lòng của một cá nhân, mà đã hòa chung vào dòng chảy của thi ca dân tộc để tôn vinh những người mẹ Việt Nam – những người chấp nhận "cây năm tháng cứ già đi" để con được làm "mầm non vô tư lớn".

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Bằng liên hệ thực tế:
Thực tế nghiệt ngã là khi chúng ta càng vươn mình mạnh mẽ như những mầm non đón nắng, thì quỹ thời gian của mẹ lại càng cạn dần như chiếc lá cuối mùa sắp lìa cành. Nỗi xót xa của người con trong bài thơ khi nhận ra sự "già đi" của mẹ cũng chính là lời cảnh tỉnh cho mỗi chúng ta về sự thấu hiểu và lòng hiếu thảo muộn màng. Trần Khắc Tám đã dùng những vần thơ giản dị để tạc dựng một tượng đài về tình yêu thương, giúp ta nhận ra rằng hạnh phúc lớn nhất không phải là sự thành đạt cao sang, mà là vẫn còn thấy mẹ cười hồn hậu trước mắt trên mỗi bước đường trưởng thành.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...