Đọc hiểu Sân nhà (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7>
Má buồn thiệt buồn khi nhắc lại hồi con gái má chừng mười, mười hai tuổi, “nhà mình nghèo quá, má không lo cho bây được đủ đầy…”. Tôi cười giòn, trời đất, thiệt thòi gì đâu, má quên rồi sao? Những củ khoai lang còn ấm má mang về khi tan chợ, những bộ quần áo mới má thắt thẻo chắt mót từng lọn rau, bó cải để sắm cho con, chiếc xe đạp nhỏ - món quà từ tháng lương của ba để con tới trường…
Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:
SÂN NHÀ
Má buồn thiệt buồn khi nhắc lại hồi con gái má chừng mười, mười hai tuổi, “nhà mình nghèo quá, má không lo cho bây được đủ đầy…”. Tôi cười giòn, trời đất, thiệt thòi gì đâu, má quên rồi sao? Những củ khoai lang còn ấm má mang về khi tan chợ, những bộ quần áo mới má thắt thẻo chắt mót từng lọn rau, bó cải để sắm cho con, chiếc xe đạp nhỏ - món quà từ tháng lương của ba để con tới trường… Và con có cả một vạt sân vàng nắng…
Tôi nhớ, sân nhà mình chỉ nhỏ bằng hai tàng cây trứng cá. Nó lọt thỏm giữa ngôi nhà xam xám thấp tè và những giồng rau xanh biếc ngoài kia. […]. Ranh giới giữa sân với vườn rau là những cái mương nhỏ tạo thành do má tôi lấy đất lên giồng. Sát hàng ba có một luốn hẹ kiểng, trổ bông tím rập rờn suốt hai mùa nắng, mưa. Nhà tôi nghèo nên trồng loại bông coi cũng bình thường quá đỗi, lúc Tết, cũng chỉ thêm bông vạn thọ, mồng gà… bởi những cây hoa bình dị ấy chính tay tôi gieo trồng giáp biên sân. Bữa hai chín Tết, má phơi lá chuẩn bị gói bánh, tôi ngẩn ngơ nhìn “bức tranh” sân của mình, trời đất, sao mà đẹp dữ vậy không biết, viền quanh những tàu chuối xanh rờn là hàng trăm đóa hoa vàng rực rỡ. Tôi đứng ở đó, tự hào nhìn sự sống nở hoa từ bàn tay nhỏ nhoi, xương xẩu của mình (bàn tay xưa rày chỉ biết cầm đũa ăn cơm và… chơi chuyền).
Rồi hoa tàn, rồi mùa nắng hết. Mưa bắt đầu xập xoài, báo mùa đang đi tới. Tôi lóp ngóp xách rổ chận bắt mấy con cá rô ốm nhách, dài nhằng, mình đầy nhớt xăng xái lóc lên sân. Mặt sân đã ngấm mưa, đất vỡ ra, tràn xuống những chỗ nẻ […]. Chà chà, chỉ cần đủ ba nắng, sân - thiên - đường của mình lại ráo hoảnh, sạch bong cho mà coi.
Bây giờ nhớ lại, thấy lạ, lạ quá chừng… Sân nhà mình hồi ấy có rộng mấy đâu, chỉ có khoảng trời là lồng lộng phía trên đầu, nhưng đã đi hết cả tuổi thần tiên rồi, sao tôi vẫn còn nhớ tiếc. Chứ không à? Những đứa bạn dễ thương, những trò chơi tuổi nhỏ, cái xích đu tự tạo mắc lên cành cây bằng mấy cọng dây chuối, con dế gáy te te hoài dưới tấm đá chẻ bên góc nhà, tôi nhớ cả tiếng má rầy khi tôi trốn ngủ trưa lén ra sân gạch đụi nhảy dây. […]. Coi lại, hồi nhỏ, tôi lang thang ngoài sân, vườn nhiều hơn trong nhà, trên mình đầy sẹo lớn nhỏ… Lúc tan bạn ròi, còn một mình, tôi vẫn thường thẩn thơ ở đó, mơ màng nghe bầy chim sâu, chim sẻ ríu rít cãi nhau, ngó con bướm nhỏ vỗ cánh thấp tha thấp thỏm…
Má cũng thường ra sân, nhưng không phải để thảnh thơi chơi đùa, không phải để ngắm mặt trời lặn, đón trăng lên… Buổi sớm, má ra quét lá, tiếng chổi xao xác trong tiếng gà. Buổi chiều, má hay ngồi chỗ góc sân, nghe tôi nhảy từ trên cây xuống cái phịch như ai quăng bịch muối, má than (mà cười): “Con nhỏ này chắc Mụ bà nắn lộn” … mà tay vẫn thoăn thoắt bó rau chuẩn bị cho buổi chợ sớm mai. Độ gần cuối tháng mười, lúa về sân, ba má ngồi quây lúa giữa trưa, bóng hai cây trứng cá đã bị tỉa thưa cành không đủ sức ngăn bớt cái nóng bừng bừng, mồ hôi chảy dài, bê bết tóc. Mỗi lần giở đệm lúa lên, hơi nước ướt đầm mặt đất, không hiểu sao, tôi cứ tưởng đấy là mồ hôi của má ba mình. Dường như không lần nòa đứng trên mảnh sân - thiên - đường của tôi, má ba không tất tả, bận bịu, lo toan… Nên cái hồi con mời, mười hai tuổi, nhà mình nghèo, má (và cả ba) thiệt thòi nhiều nhất. Còn con lúc ấy giàu có, đầy đủ lắm, má à. Má không tin con sao?
(Nguyễn Ngọc Tư)
Xác định ngôi kể của văn bản và nêu tác dụng của việc sử dụng ngôi kể đó.
Đọc văn bản, xác định đại từ xưng hô được sử dụng để kể chuyện và nêu tác dụng của ngôi kể.
- Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể chuyện xưng "tôi".
- Việc sử dụng ngôi kể thứ nhất giúp câu chuyện trở nên chân thực, tự nhiên; người kể có điều kiện trực tiếp bộc lộ những suy nghĩ, cảm xúc về khoảng sân nhà, tuổi thơ và tình yêu thương của ba mẹ, từ đó tăng sức truyền cảm và tạo sự đồng cảm với người đọc.
Giải thích:
Nhân vật "tôi" hồi tưởng về tuổi thơ gắn với khoảng sân nhà và nhận ra giá trị của tình yêu thương, sự hi sinh của ba mẹ. Vì vậy, việc lựa chọn ngôi kể này giúp những kỉ niệm và cảm xúc được thể hiện một cách gần gũi, cụ thể.
Khoảng sân nhà hiện lên trong cảm xúc của “tôi” gắn với những mùa nào, với ai?
Xem lời giải
Trình bày hiệu quả của việc sử dụng biện pháp tu từ trong câu văn: “Lúc tan bạn ròi, còn một mình, tôi vẫn thường thẩn thơ ở đó, mơ màng nghe bầy chim sâu, chim sẻ ríu rít cãi nhau, ngó con bướm nhỏ vỗ cánh thấp tha thấp thỏm…”
Xem lời giải
Khoảng sân thật và khoảng sân trong cảm xúc tác giả khác nhau nhau như thế nào? Điều gì làm nên sự khác biệt đó?
Xem lời giải
Từ nội dung văn bản, em có suy nghĩ gì về ý nghĩa của những kỉ niệm tuổi thơ?
Xem lời giải
- Đọc hiểu Thương nhớ hoa sim (Đinh Thị Đài Trang) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9
- Đọc hiểu Tây Bắc có một mùa hoa trẩu (Lam Linh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Qùa của yêu thương (Trần Văn Thiên) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Mùa giáp hạt (Phan Đức Lộc) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Những dặm đường xuân (Băng Sơn) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Đọc hiểu Sân nhà (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Hội Gióng ở đền Phù Đổng và Đền Sóc | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Em bảo: Anh đi đi (A. Puskin) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Đôi mắt (Nam Cao) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Sân nhà (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Hội Gióng ở đền Phù Đổng và Đền Sóc | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Em bảo: Anh đi đi (A. Puskin) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Đôi mắt (Nam Cao) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7
- Đọc hiểu Mùa xuân nho nhỏ (Thanh Hải) | Luyện đề đọc hiểu Văn 7





Danh sách bình luận