1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

Viết một bài văn nêu cảm nhận về mảnh đất gió Lào cát trắng trong bài thơ Gió lào cát trắng của Xuân Quỳnh


"Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh đã khắc họa chân thực một mảnh đất miền Trung đầy đau thương, chịu nhiều thử thách của cả thiên tai lẫn địch họa. Dẫu cho thiên nhiên có khắc nghiệt làm bỏng rát bàn chân, mảnh đất ấy vẫn hiện lên thật thiêng liêng, biến khô cằn thành nỗi nhớ và hóa thành tình yêu thương vô hạn.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

"Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh đã khắc họa chân thực một mảnh đất miền Trung đầy đau thương, chịu nhiều thử thách của cả thiên tai lẫn địch họa. Dẫu cho thiên nhiên có khắc nghiệt làm bỏng rát bàn chân, mảnh đất ấy vẫn hiện lên thật thiêng liêng, biến khô cằn thành nỗi nhớ và hóa thành tình yêu thương vô hạn.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Cảm nhận về mảnh đất trong "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh, ta vừa xót xa trước cái dữ dội, ngột ngạt của thiên nhiên miền Trung, vừa ngưỡng mộ sự kiên cường của vùng đất này qua bom đạn. Đây là mảnh đất cằn cỗi nhưng mang tâm hồn vĩ đại, nơi nuôi dưỡng những tình cảm thủy chung và khát vọng xanh tươi của tương lai.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Trong bài thơ "Gió Lào cát trắng", Xuân Quỳnh đã mở ra một không gian nghệ thuật đầy ám ảnh về một vùng quê miền Trung khắc nghiệt. Qua những hình ảnh thơ chân thực, tác giả không chỉ tái hiện sự bỏng rát của thiên tai, bom đạn mà còn làm nổi bật lên vẻ đẹp kiên cường, nghĩa tình của mảnh đất và con người nơi đây.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Bài thơ "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh mở ra một không gian miền Trung ngột ngạt trong cái nắng quạt lửa và những cồn cát bỏng rát chân người. Mảnh đất cằn cỗi ấy dẫu tơi tả dưới bom đạn khốc liệt, dẫu hằn sâu bao vết sẹo của thiên tai, vẫn hiện lên vẹn nguyên là một bến bờ chở che đầy nghĩa tình và níu giữ trọn vẹn lòng thủy chung của con người.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Cũng như Nguyễn Duy từng xót xa một miền Trung "nắng cháy sém lưng trần", Xuân Quỳnh trong "Gió Lào cát trắng" đã tạc nên một vùng đất ngột ngạt dưới vòm trời quạt lửa và những cồn cát bỏng rát chân người. Mảnh đất cằn cỗi oằn mình trong bom đạn ấy hiện lên thật gợi cảm — vừa gai góc, nhọc nhằn với trái mãng cầu rám vỏ, vừa vĩ đại, nghĩa tình khi chở che cho sự sống và khơi dậy khát vọng hiến dâng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Nhắc đến dải đất miền Trung, người ta thường nghĩ ngay đến cái nắng như thiêu như đốt và những đợt gió độc bốc lửa. Đi vào thực tế khắc nghiệt ấy, bài thơ "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh đã tạc nên một không gian đầy ám ảnh với những cồn cát bỏng rát chân người và vòm trời ngột ngạt tiếng bom. Mảnh đất cằn cỗi, chịu nhiều thương tích ấy hiện lên thật gợi cảm — vừa gai góc, nhọc nhằn với trái mãng cầu rám vỏ, vừa vĩ đại, nghĩa tình khi trở thành chiến hào chở che và khơi dậy khát vọng hiến dâng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Bên ngoài là cái nóng như quạt lửa của bão cát nung người, bên trong lại là dòng dòng sữa mẹ ngọt ngào nuôi ta khôn lớn. Bài thơ "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh đã tạc nên một mảnh đất miền Trung đầy nghịch lý bàng hoàng: thiên nhiên khắc nghiệt làm bỏng rát bàn chân, nhưng đất mẹ lại vĩ đại chở che cho sự sống qua bom đạn. Mảnh đất cằn cỗi ấy dẫu tơi tả lá cành, dẫu khan hiếm giọt mưa dường như lại giàu có vô hạn nghĩa tình, biến khô cằn thành nỗi nhớ và thắp sáng khát vọng hiến dâng.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Từ chủ đề:
Chiến tranh khốc liệt và tình yêu quê hương dạt dào từ những điều bình dị chính là chủ đề cốt lõi mà Xuân Quỳnh gửi gắm trong "Gió Lào cát trắng". Qua ngôn từ gợi tả đầy ám ảnh, bài thơ đã tạc nên hình ảnh một mảnh đất miền Trung ngột ngạt dưới vòm trời quạt lửa và tơi tả trong bom đạn giặc. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ cằn cỗi với củ khoai nhỏ bé, trái mãng cầu rám vỏ lại là một dải đất vĩ đại, giàu sự chở che, nơi nuôi dưỡng những ân tình máu thịt và khát vọng sống kiên cường.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Làm sao có thể quên được cái nóng nung người của ngọn gió Lào rát mặt, hay những triền cát lún sâu từng thấm đẫm máu đồng đội? Qua ngòi bút gợi cảm của Xuân Quỳnh, dải đất miền Trung trong "Gió Lào cát trắng" hiện lên trần trụi với bao vết thương từ thiên tai và địch họa. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ cằn cỗi, khoai sắn ít sinh sôi ấy lại là chiếc nôi bền bỉ bảo vệ sự sống và thắp sáng khát vọng dâng hiến trọn đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Từ tác giả:
Là hồn thơ luôn gắn liền với những khát khao yêu thương và sự thấu cảm sâu sắc, Xuân Quỳnh trong "Gió Lào cát trắng" đã tạc nên một mảnh đất miền Trung đầy ám ảnh. Qua ngòi bút gợi cảm của bà, dải đất hiện lên ngột ngạt dưới vòm trời quạt lửa và tơi tả trong bom đạn giặc. Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ cằn cỗi với trái mãng cầu rám vỏ ấy lại là dải đất vĩ đại, giàu sự chở che và trĩu nặng nghĩa tình.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, dải đất miền Trung trong "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh là sự giao hòa giữa cái khắc nghiệt của tự nhiên và cái vĩ đại của lòng người. Dẫu cho gió độc, cát rang và bom đạn có làm tơi tả màu xanh, dải đất ấy vẫn mãi là nôi ru nghĩa tình che chở cho sự sống, thắp sáng khát vọng hồi sinh và xứng đáng để ta hiến dâng trọn cả cuộc đời.

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Khép lại trang thơ, mảnh đất gió Lào cát trắng hiện lên vẹn nguyên là biểu tượng của sự gian lao và lòng quả cảm. Qua ngòi bút gợi cảm của Xuân Quỳnh, vùng đất cằn cỗi, chịu nhiều thương tích từ thiên tai, địch họa đã hóa thành miền ký ức thiêng liêng. Đó không chỉ là nơi chở che máu thịt con người mà còn là bến bờ nảy nở tình yêu thương và những ước vọng xanh tươi cho mai sau.

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Có thể nói, bài thơ "Gió Lào cát trắng" đã tạc vào tâm khảm người đọc một mảnh đất miền Trung vô cùng chân thực và xúc động. Sự khô khát của thời tiết quạt lửa và sự tàn khốc của bom đạn không thể dập tắt được sức sống bền bỉ nơi đây. Vùng đất cằn cỗi, bỏng rát ấy đã trở thành một phần máu thịt, biến những nhọc nhằn thành tình yêu sâu nặng và thôi thúc lòng người sẵn lòng cống hiến trọn đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Tóm lại, dải đất miền Trung trong bài thơ đã hiện lên như một tượng đài oằn mình giữa bão cát nung người và quạt lửa khói bom. Tuy thiên nhiên tàn khốc làm lá cành tơi tả, lòng đất mẹ sần sùi vẫn dang rộng bờ vai che chở, gieo mầm cho ánh ngói hồng và sắc xanh tương lai. Mảnh đất cằn cỗi, bỏng rát ấy mãi là bến bờ kiên cường dệt nên nỗi nhớ thương và thôi thúc lòng người hiến dâng trọn đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Tóm lại, nếu miền Trung của Nguyễn Duy "cháy sém lưng trần" vì nắng bão, thì "Gió Lào cát trắng" của Xuân Quỳnh lại oằn mình trong ngọn lửa bom đạn và cát rang nung người. Dù thời tiết khốc liệt làm lá cành tơi tả, khoai sắn nhỏ bé, đất mẹ vẫn dang tay che chở, ủ kín mầm xanh hy vọng. Mảnh đất cằn cỗi ấy mãi là bến bờ kiên cường, hóa khô khát thành yêu thương và thôi thúc lòng người hiến dâng trọn đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Tóm lại, bước ra từ cái nắng cháy da và gió quạt lửa thực tế của miền Trung, bài thơ của Xuân Quỳnh đã tạc nên một tượng đài oằn mình trong bom đạn. Dù thiên tai khốc liệt làm lá cành tơi tả, củ khoai sắn ít sinh sôi, đất mẹ vẫn dang tay che chở, ủ kín mầm xanh hy vọng. Mảnh đất cằn cỗi ấy mãi là bến bờ kiên cường, hóa khô khát thành yêu thương và thôi thúc lòng người hiến dâng trọn đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng phép đối:
Tóm lại, bài thơ đã tạc nên một miền Trung đầy nghịch lý: bên ngoài là cái nóng quạt lửa của bão cát nung người, bên trong lại là dòng sữa mẹ ngọt ngào nuôi ta khôn lớn. Thiên tai khốc liệt dẫu làm tơi tả lá cành, đất mẹ vĩ đại vẫn chở che cho sự sống qua bom đạn. Mảnh đất cằn cỗi ấy dẫu khan hiếm giọt mưa dường như lại giàu có vô hạn nghĩa tình, biến khô cằn thành nỗi nhớ và thôi thúc lòng người hiến dâng trọn đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Từ chủ đề:
Tóm lại, bài thơ đã làm bừng sáng chủ đề ngợi ca sức sống bền bỉ và tình yêu quê hương dạt dào từ những điều bình dị nhất. Gió độc, cát rang và khói bom dẫu làm lá cành tơi tả, củ khoai sắn ít sinh sôi, dải đất miền Trung vẫn vẹn nguyên lòng che chở vĩ đại. Mảnh đất cằn cỗi ấy mãi là bến bờ kiên cường dệt nên nỗi nhớ thương và thôi thúc lòng người sẵn sàng hiến dâng trọn cuộc đời.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Tóm lại, dải đất miền Trung trong "Gió Lào cát trắng" đã hiện lên như một tượng đài oằn mình giữa bão cát nung người. Thiên tai khốc liệt dẫu làm lá cành tơi tả, đất mẹ vẫn dang rộng bờ vai chở che, gieo mầm cho ánh ngói hồng tương lai. Giữa cái nắng cháy da và gió quạt lửa ấy, nếu không có một tình yêu quê hương kiên cường đến vĩ đại, làm sao con người có thể biến cằn cỗi thành nỗi nhớ và sẵn lòng hiến dâng trọn đời mình?

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Từ tác giả:
Tóm lại, bằng trái tim nhạy cảm và lòng trắc ẩn của một người phụ nữ, Xuân Quỳnh đã tạc nên một miền Trung oằn mình giữa bão cát nung người. Nữ sĩ làm hiện lên một dải đất dẫu tơi tả trong bom đạn, khoai sắn ít sinh sôi, vẫn vẹn nguyên lòng che chở vĩ đại. Qua lăng kính gợi cảm của nhà thơ, mảnh đất cằn cỗi ấy đã trở thành bến bờ thiêng liêng, hóa khô khát thành yêu thương và thôi thúc lòng người hiến dâng trọn đời.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...