1001+ mẫu mở bài, kết bài phân tích tác phẩm hay nhất 200+ Mở bài, Kết bài nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

Viết đoạn văn phân tích tám câu thơ cuối văn bản “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh, trong đoạn văn có sử dụng phù hợp trợ từ (Gạch dưới 1 trợ từ)


Tám câu thơ cuối bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là những suy tư sâu lắng về thời gian và tuổi trẻ. Qua các hình ảnh quen thuộc như cánh diều, tiếng dế, tác giả không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn đầy hoài niệm mà còn gửi gắm nỗi băn khoăn về khát khao thanh xuân.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Mở bài trực tiếp Mẫu 1

Tám câu thơ cuối bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là những suy tư sâu lắng về thời gian và tuổi trẻ. Qua các hình ảnh quen thuộc như cánh diều, tiếng dế, tác giả không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn đầy hoài niệm mà còn gửi gắm nỗi băn khoăn về khát khao thanh xuân.

Mở bài trực tiếp Mẫu 2

Qua tám câu thơ cuối của tác phẩm “Mùa hạ”, Xuân Quỳnh đã thể hiện một cách tinh tế tâm trạng đầy suy tư trước dòng chảy thời gian. Đoạn thơ ngay từ những dòng đầu đã gợi mở không gian hạ oi bức, để rồi đọng lại thành câu hỏi tu từ đầy day dứt về tuổi trẻ và ước mơ.

Mở bài trực tiếp Mẫu 3

Phân tích tám câu thơ cuối trong bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh, người đọc sẽ cảm nhận được ngay tiếng lòng tha thiết của tác giả trước cuộc đời. Bằng việc tái hiện cảnh sắc buổi chiều hạ, đoạn thơ đã bộc lộ trọn vẹn nỗi niềm nuối tiếc và khát khao cháy bỏng của một tâm hồn tuổi trẻ.

Mở bài gián tiếp Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Tám câu thơ cuối bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là nốt lặng đầy thổn thức, nhuốm màu không gian chiều muộn và tiếng dế khát khao. Qua những hình ảnh gợi cảm và câu hỏi tu từ đầy khắc khoải, nữ sĩ đã vẽ nên bức tranh hạ muộn rực cháy để rồi lắng đọng thành nỗi hoài niệm xót xa về tuổi trẻ trôi nhanh.

Mở bài gián tiếp Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Cùng chung nhịp đập rạo rực với những mùa hè đầy nắng gió trong thơ Lưu Quang Vũ, tám câu thơ cuối của “Mùa hạ” qua ngòi bút Xuân Quỳnh lại đọng lại thành một câu hỏi tu từ đầy day dứt. Đoạn thơ ngay từ sắc hoa thắm thiết, quả ngọt ngào đã khơi dậy trong lòng người đọc vùng trời hoài niệm gợi cảm, bộc lộ trọn vẹn tâm hồn người phụ nữ luôn khát khao, thủy chung và tha thiết với cuộc đời.

Mở bài gián tiếp Mẫu 3

Bằng liên hệ thực tế:
Trong guồng quay hối hả của cuộc sống hiện đại, khi nhìn những tán lá ngả vàng, con người ta thường giật mình nuối tiếc về một thời thanh xuân đã qua, và tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là nốt lặng đầy thổn thức đồng điệu với tâm trạng ấy. Qua hình ảnh cánh diều chao nghiêng và tiếng dế khát khao trong đêm oi bức, nữ sĩ đã vẽ nên bức tranh hạ muộn rực cháy, để rồi lắng đọng thành nỗi hoài niệm xót xa trước quy luật thời gian nghiệt ngã.

Mở bài gián tiếp Mẫu 4

Bằng phép đối:
Giữa cái oi bức của đêm dài thức suốt với cái lồng lộng của vòm trời cao vút, tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là nốt lặng đầy thổn thức về tuổi trẻ trôi nhanh. Qua sự tương phản sắc nét giữa thời gian đất trời vô hạn và tuổi trẻ con người hữu hạn, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn gợi cảm mà còn gửi gắm nỗi niềm khắc khoải, đau đáu trước những khát khao thanh xuân đang dần khép lại.

Mở bài gián tiếp Mẫu 5

Từ chủ đề:
Thời gian trôi chảy và sự hữu hạn của tuổi trẻ luôn là chủ đề bỏng cháy trong thơ ca, và tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là nốt lặng thổn thức nhất cho đề tài ấy. Qua tiếng dế khát khao thức suốt đêm dài và cánh diều chao nghiêng, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn đầy gợi cảm mà còn gửi gắm nỗi niềm khắc khoải, đau đáu trước những khát khao thanh xuân đang dần tuột khỏi tầm tay.

Mở bài gián tiếp Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Liệu có nỗi ám ảnh nào lớn hơn sự trôi chảy của thời gian và sự hữu hạn của tuổi trẻ? Tám câu thơ cuối bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là câu trả lời đầy thổn thức cho nỗi niềm trăn trở ấy. Qua không gian chiều muộn chao nghiêng cánh diều và tiếng dế khát khao thức suốt đêm dài, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn gợi cảm mà còn gửi gắm tiếng lòng khắc khoải trước những năm tháng thanh xuân đang dần khép lại.

Mở bài gián tiếp Mẫu 7

Từ tác giả:
Là hồn thơ tỉ tê, thành thật và luôn cháy bỏng những khát khao hạnh phúc đời thường, Xuân Quỳnh chính là người đã thổi vào tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” một nốt lặng đầy thổn thức về thời gian. Qua không gian chiều muộn chao nghiêng cánh diều và tiếng dế thức suốt đêm dài, nữ sĩ không chỉ vẽ nên bức tranh hạ muộn gợi cảm mà còn phơi trải trọn vẹn nỗi niềm trăn trở, đau đáu trước những năm tháng thanh xuân đang dần khép lại.

Kết bài không mở rộng Mẫu 1

Tóm lại, tám câu thơ cuối tác phẩm chính là nốt lặng hoài niệm sâu lắng nhất của bài thơ “Mùa hạ”. Bằng ngôn từ giàu sức gợi tả qua thanh âm tiếng dế, tiếng cuốc, Xuân Quỳnh không chỉ khép lại bức tranh thiên nhiên bỏng cháy mà còn mở ra tiếng lòng trăn trở, khắc khoải của một tâm hồn tuổi trẻ luôn khao khát sống và yêu hết mình. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 2

Khép lại tác phẩm, đoạn thơ cuối ngay lập tức đọng lại trong lòng người đọc hình ảnh cánh diều vút cao cùng sắc hoa thắm thiết đầy gợi cảm. Qua những câu hỏi tu từ đầy day dứt, Xuân Quỳnh đã khẳng định trọn vẹn phong cách thơ nồng hậu của mình: một trái tim phụ nữ luôn lo âu trước thời gian nhưng chưa bao giờ ngừng khát vọng. 

Kết bài không mở rộng Mẫu 3

Như vậy, tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” đích thực là khúc ca say đắm và trăn trở về dòng chảy của thanh xuân. Khéo léo sử dụng các thi liệu gợi tả và nhịp điệu dồn dập, nữ sĩ Xuân Quỳnh đã giúp người đọc thấu hiểu chiều sâu một tâm hồn luôn tha thiết, rạo rực và thủy chung đến tận cùng với cuộc đời. 

Kết bài mở rộng Mẫu 1

Bằng ngôn ngữ gợi tả:
Tóm lại, tám câu thơ cuối chính là nốt lặng hoài niệm lung linh, nhuốm màu không gian chiều muộn và tiếng dế khát khao của bài thơ “Mùa hạ”. Bằng ngôn từ giàu sức gợi tả, Xuân Quỳnh không chỉ lưu giữ lại một vùng ký ức oi bức, khắc khoải mà còn phơi trải trọn vẹn một làn hương thanh xuân nồng hậu, tha thiết, lưu lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.

Kết bài mở rộng Mẫu 2

Bằng liên hệ văn học:
Tóm lại, nếu “Vội vàng” của Xuân Diệu khép lại bằng tiếng giục giã ôm ghì lấy sự sống, thì tám câu thơ cuối “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh chính là nốt lặng hoài niệm lung linh, nhuốm màu chiều muộn và tiếng dế khát khao. Bằng ngôn từ giàu sức gợi tả, nữ sĩ đã chuyển hóa vệt nắng trưa oi ả của đất trời thành vệt dài trăn trở của lòng người, lưu lại dư âm sâu lắng về một trái tim luôn thổn thức trước sự trôi chảy của thanh xuân.

Kết bài mở rộng Mẫu 3

Bằng phép đối:
Tóm lại, đối lập với thời gian đất trời tuần hoàn vô hạn chính là tuổi trẻ ngắn ngủi hữu hạn, và tám câu thơ cuối chính là nốt lặng thổn thức cho quy luật ấy. Bằng ngôn từ gợi tả nhuốm màu không gian chiều muộn, Xuân Quỳnh đã đặt sự bỏng cháy của thiên nhiên bên cạnh nỗi hoài niệm xót xa của lòng người, lưu lại dư âm sâu lắng trong lòng độc giả.

Kết bài mở rộng Mẫu 4

Bằng liên hệ thực tế:
Khép lại tác phẩm, đoạn thơ cuối ngay lập tức chạm đến thực tế mà mỗi chúng ta đều phải đối mặt: sự nuối tiếc trước dòng chảy thanh xuân vội vã. Qua hình ảnh cánh diều chao nghiêng và sắc hoa hạ muộn thắm thiết đầy gợi cảm, nữ sĩ đã phơi trải trọn vẹn nỗi niềm trăn trở của một trái tim nồng hậu, khơi dậy trong lòng độc giả một khát vọng sống và yêu mãnh liệt.

Kết bài mở rộng Mẫu 5

Bằng chủ đề:
Tóm lại, xoay quanh chủ đề về sự trôi chảy của thời gian và sự hữu hạn của thanh xuân, tám câu thơ cuối chính là nốt lặng hoài niệm lung linh nhất của tác phẩm. Bằng ngôn từ gợi tả nhuốm màu chiều muộn và tiếng dế khát khao, Xuân Quỳnh đã biến mùa hạ của đất trời thành mùa hạ của tâm tưởng, lưu lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc.

Kết bài mở rộng Mẫu 6

Bằng câu hỏi tu từ:
Làm sao có thể quên được nốt lặng hoài niệm lung linh, nhuốm màu không gian chiều muộn và tiếng dế khát khao trong tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ”? Đoạn thơ chính là khúc ca bỏng cháy khép lại tác phẩm, nơi Xuân Quỳnh sử dụng ngôn từ giàu sức gợi tả để chuyển hóa vệt nắng trưa oi ả thành vệt dài trăn trở của lòng người, lưu lại dư âm sâu lắng về một trái tim luôn thổn thức trước sự trôi chảy của thanh xuân.

Kết bài mở rộng Mẫu 7

Từ tác giả:
Như vậy, tám câu thơ cuối đích thực là minh chứng cho một ngòi bút Xuân Quỳnh giàu trắc ẩn và nhạy cảm trước bước đi của thời gian. Bằng việc đan cài tiếng cuốc thúc giục với câu hỏi tu từ đầy day dứt bằng ngôn ngữ gợi tả, tác giả đã chuyển hóa thành công vệt nắng trưa oi ả của đất trời thành vệt dài hoài niệm của lòng người, khẳng định khát vọng tuổi trẻ luôn bất tử.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...