Top 105 Bài văn tả cảnh gia đình sum họp nhân ngày sinh nhật của bố hay nhất


I. Mở bài - Khoảnh khắc nào khiến em nhận ra hôm nay là ngày sinh nhật của bố? → (cách mọi người chuẩn bị, không khí khác ngày thường…)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài
- Khoảnh khắc nào khiến em nhận ra hôm nay là ngày sinh nhật của bố?
→ (cách mọi người chuẩn bị, không khí khác ngày thường…)
- Không khí trong nhà (hoặc nhà hàng) lúc đó có gì đặc biệt không?
II. Thân bài
- Trước khi bắt đầu buổi sinh nhật:
+ Gia đình đã chuẩn bị những gì?
→ (bữa ăn, bánh sinh nhật, chỗ ngồi…)
+ Mọi người có thái độ như thế nào khi chuẩn bị?
+ Không khí lúc này ra sao?
- Khoảnh khắc khi bố xuất hiện:
+ Khi bố xuất hiện, mọi người phản ứng thế nào?
+ Bố thể hiện ra sao? (ngạc nhiên, vui, xúc động…)
+ Không khí lúc này thay đổi như thế nào?
- Cảnh quây quần bên bàn ăn:
+ Lúc mới ngồi vào bàn, mọi người làm gì?
+ Không khí trong bàn ăn ra sao?
+ Mọi người trò chuyện về điều gì? Dành lời chúc như thế nào với bố?
+ Em dành lời chúc với bố như thế nào?
+ Khi bánh sinh nhật xuất hiện, điều gì thay đổi?
+ Không khí lúc này ra sao?
+ Bố thể hiện như thế nào? (cười, xúc động, nhận lời chúc…)
- Sau khi ăn xong, mọi người có rời đi ngay không? (thường là ngồi lại, trò chuyện tiếp…)
III. Kết bài
- Em cảm nhận rõ điều gì trong buổi sum họp này?
- Điều làm buổi sinh nhật của bố trở nên đáng nhớ nhất là gì?
- Em mong muốn điều gì cho những lần sum họp sau?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Buổi tối hôm ấy, cả gia đình em chờ đợi để tổ chức sinh nhật bí mật cho bố.

Khi bố vừa mở cửa bước vào, cả nhà đồng loạt bật đèn và hát vang bài chúc mừng. Bố đứng khựng lại, ánh mắt đầy ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười. Không khí lập tức bùng lên với tiếng vỗ tay, tiếng cười nói.

Mọi người quây quần bên bàn ăn. Bố cắt bánh, từng miếng nhỏ được chia cho từng người. Những lời chúc nối tiếp nhau, có lúc nghiêm túc, có lúc lại khiến cả nhà bật cười. Em nhận ra bố vui hơn thường ngày, nụ cười hiện rõ trên khuôn mặt.

Khi buổi tiệc dần lắng lại, em vẫn còn cảm giác ấm áp. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng, điều quý giá nhất không phải là món quà, mà là sự hiện diện của cả gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tối hôm ấy, căn nhà em sáng đèn từ sớm. Mọi thứ đã được chuẩn bị gọn gàng, nhưng điều làm không gian khác hẳn ngày thường lại là cảm giác chờ đợi. Khi bố bước vào, cả nhà đồng loạt chúc mừng, không khí như bừng lên ngay lập tức.

Bữa ăn bắt đầu sau đó không lâu. Mọi người ngồi quây quần quanh bàn, không ai ngồi cách xa ai. Bố chưa kịp ăn đã bị “kéo” vào những câu hỏi, lời chúc từ mọi người. Mẹ vừa ăn vừa để ý, thỉnh thoảng gắp thêm thức ăn vào bát bố. Em cũng tranh thủ kể những chuyện nhỏ, có lúc nói nhanh đến mức phải dừng lại vì cười.

Không khí bữa ăn không hề đều đều. Có lúc cả nhà cùng nói, giọng ai cũng cao lên vì hào hứng. Có lúc lại chậm lại, khi mọi người cùng lắng nghe một câu chuyện của bố. Tiếng bát đũa chạm nhau xen lẫn tiếng cười, tạo thành một âm thanh rất “gia đình”.

Khi cắt bánh, cả nhà dừng lại một chút. Ngọn nến cháy nhẹ, ánh sáng hắt lên khuôn mặt từng người. Bố nhắm mắt ước, rồi thổi nến trong tiếng vỗ tay. Sau đó, bữa ăn lại tiếp tục, nhưng chậm hơn, như thể ai cũng muốn kéo dài thời gian này thêm một chút.

Đến khi mọi người đã ăn xong, không ai đứng dậy ngay. Câu chuyện vẫn tiếp tục, không còn ồn ào như trước nhưng lại sâu hơn. Em nhận ra, chính những lúc như vậy, gia đình mới thật sự “ở cùng nhau”.

Bài tham khảo Mẫu 2

Sinh nhật năm nay, gia đình em tổ chức cho bố tại một nhà hàng nhỏ. Không gian bên ngoài có phần sang trọng, nhưng khi cả nhà ngồi lại với nhau, cảm giác quen thuộc vẫn không thay đổi.

Bàn ăn tròn được sắp xếp gọn gàng. Khi mọi người ngồi xuống, khoảng cách giữa các ghế gần như không còn. Những món ăn lần lượt được mang ra, nhưng điều đáng chú ý không phải là món gì, mà là cách mọi người chia sẻ với nhau. Bố vừa ăn vừa quay sang từng người để trò chuyện.

Mẹ vẫn giữ thói quen quen thuộc: gắp thức ăn cho bố trước, rồi mới đến mình. Em và mọi người đưa ra những lời chúc, có lúc nghiêm túc, có lúc lại trêu đùa khiến cả bàn cười ồ lên. Không khí trong bàn ăn gần như tách biệt khỏi xung quanh, chỉ còn tiếng nói của gia đình.

Khi bánh sinh nhật được mang ra, cả nhà cùng đứng dậy một chút. Ánh đèn dịu lại, tiếng hát vang lên không quá lớn nhưng rất rõ. Bố cười, có chút ngại ngùng, nhưng ánh mắt lại rất vui.

Sau đó, bữa ăn vẫn tiếp tục. Mọi người ăn chậm hơn, nói nhiều hơn. Không ai vội về, dù bên ngoài đã bắt đầu vắng. Em cảm thấy, dù ở đâu, chỉ cần ngồi cùng nhau như vậy, đó đã là một buổi sum họp đúng nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 3

Sinh nhật bố năm nay không tổ chức lớn, chỉ là một bữa tối của gia đình. Nhưng ngay từ khi mọi người ngồi xuống, em đã cảm nhận rõ sự khác biệt.

Mâm cơm được đặt giữa bàn, các món ăn quen thuộc nhưng được bày biện gọn gàng hơn mọi ngày. Khi mọi người bắt đầu ăn, không khí ban đầu còn hơi chậm. Ai cũng gắp thức ăn, rót nước, như đang tìm nhịp chung. Nhưng chỉ sau vài phút, tiếng nói đã bắt đầu nhiều hơn.

Bố là người mở đầu câu chuyện. Bố hỏi từng người một, từ những chuyện nhỏ như hôm nay ăn gì, làm gì, đến những chuyện dài hơn. Mỗi lần bố hỏi, người được hỏi lại nói nhiều hơn bình thường, như thể muốn chia sẻ hết. Trong lúc đó, mẹ gần như không ngồi yên. Mẹ vừa ăn vừa quan sát, thấy ai chưa có gì là lại gắp thêm. Có lúc mẹ nhắc: “Ăn đi, nói mãi không ăn là nguội đấy”, nhưng giọng nói lại rất nhẹ.

Đến lúc cắt bánh, mọi người tự nhiên dừng lại. Không ai bảo ai, nhưng tất cả đều hướng về chiếc bánh ở giữa bàn. Ánh nến nhỏ, tiếng hát không đều, nhưng lại khiến không khí trở nên khác hẳn. Sau tiếng vỗ tay, không ai vội ăn bánh ngay, mà vẫn nhìn nhau, cười. Sau đó, bữa ăn không còn giống lúc đầu nữa. Mọi người ăn chậm lại, nói chuyện ít hơn nhưng sâu hơn. Có những khoảng lặng ngắn, nhưng không hề trống trải. Ngược lại, em cảm thấy rất rõ sự gắn bó.

Khi đứng dậy, em mới nhận ra bữa ăn đã kéo dài hơn mọi ngày rất nhiều. Nhưng không ai thấy mệt. Có lẽ vì điều mọi người cần không phải là ăn, mà là được ngồi cạnh nhau như vậy.

Bài tham khảo Mẫu 4

Buổi sinh nhật của bố bắt đầu bằng sự ồn ào. Ngay từ lúc cả nhà tụ họp, tiếng nói đã nhiều hơn bình thường. Ai cũng có điều muốn nói, muốn kể, khiến không gian trở nên náo nhiệt hơn.

Khi bữa ăn bắt đầu, sự ồn ào ấy càng hiện rõ. Mọi người nói chuyện gần như không ngừng. Có lúc, ba bốn người nói cùng lúc, câu chuyện chồng lên nhau. Bố vừa ăn vừa cười, đôi khi phải dừng lại để nghe rõ hơn. Những món ăn được chuyền tay liên tục. Người này gắp cho người kia, rồi lại đổi chỗ. Có những lúc, chỉ cần một ánh mắt là đủ hiểu: “Ăn thêm không?”, “Có muốn thử món này không?”. Tiếng cười xuất hiện nhiều nhất ở giữa bữa ăn. Khi câu chuyện đã “vào guồng”, chỉ cần một chi tiết nhỏ cũng có thể khiến cả bàn bật cười.

Khi khoảnh khắc cắt bánh bắt đầu, ánh nến được thắp lên, mọi người tự nhiên im lại. Tiếng hát vang lên, bố nhìn từng người, nụ cười chậm lại, ánh mắt có phần xúc động. Sau khoảnh khắc đó, bữa ăn bước sang một nhịp khác. Không còn ồn ào như trước, mọi người nói chuyện chậm hơn. Có những đoạn im lặng kéo dài vài giây, nhưng không ai thấy khó chịu.

Cuối bữa, mọi người gần như không còn ăn nữa. Họ chỉ ngồi đó, tiếp tục câu chuyện, hoặc đơn giản là ở cạnh nhau. Không khí lúc này rất yên, nhưng lại ấm.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sinh nhật bố năm nay không có gì quá đặc biệt về hình thức, nhưng lại khiến em nhớ rất lâu, chỉ vì một điều: không ai muốn rời khỏi bàn ăn.

Khi bữa ăn bắt đầu, mọi thứ diễn ra khá bình thường. Mọi người ăn, nói chuyện, chúc mừng. Nhưng càng về sau, không khí càng trở nên khác. Bố bắt đầu kể nhiều chuyện hơn. Không phải những chuyện lớn, mà là những điều rất nhỏ. Nhưng khi bố kể, mọi người đều chú ý. Mẹ ngồi cạnh bố, thỉnh thoảng nói thêm vào vài câu và mỉm cười lắng nghe. Em nhận ra mẹ không cần nói nhiều, nhưng sự có mặt của mẹ khiến câu chuyện trở nên trọn vẹn hơn. Trong lúc đó, những hành động nhỏ vẫn tiếp tục: ai đó đưa thêm nước, ai đó kéo ghế lại gần hơn. Khoảng cách giữa mọi người gần như không còn.

Khi bánh sinh nhật được mang ra, không khí như dừng lại một chút. Sau khi thổi nến, mọi người vỗ tay chúc mừng. Có gì đó chậm lại, như thể ai cũng muốn giữ khoảnh khắc này lâu hơn. Sau khi mọi người tập trung ăn uống, bữa ăn gần như kết thúc, nhưng không ai đứng dậy. Mọi người vẫn ngồi, nói chuyện tiếp, dù không còn nhiều chủ đề. Có những lúc chỉ là nhìn nhau mỉm cười vui vẻ.

Thời gian trôi qua mà không ai để ý. Khi cuối cùng phải đứng dậy, ai cũng có chút tiếc. Không phải tiếc bữa ăn, mà tiếc cảm giác được ngồi cùng nhau lâu như vậy.

Em hiểu rằng, một buổi sum họp thật sự không nằm ở việc ăn gì hay ở đâu, mà ở việc mọi người có muốn ở lại bên nhau hay không. Và hôm đó, không ai muốn rời đi.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...