200+ đề đọc hiểu Văn 11 | Luyện đề đọc hiểu lớp 11 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 11

Đọc hiểu Cây trái tuổi thơ (Nguyễn Nhật Ánh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 11


Chiều hôm qua, lúc chạy xe ngang một ngôi chợ nhỏ ven đường, tôi bỗng bắt gặp một cảm giác là lạ. Dường như ánh mắt tôi vừa trông thấy một cái gì đó. Cái gì đó là cái gì, ngay lúc đó tôi không nhận thức được, cũng không thể gọi tên ra, nhưng rõ ràng cái mà cái gì đó vừa gieo vào lòng tôi là một cảm giác rất đỗi thân thuộc, ấm áp và gần gũi.

Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

CÂY TRÁI TUỔI THƠ

Nguyễn Nhật Ánh

1. Chiều hôm qua, lúc chạy xe ngang một ngôi chợ nhỏ ven đường, tôi bỗng bắt gặp một cảm giác là lạ. Dường như ánh mắt tôi vừa trông thấy một cái gì đó. Cái gì đó là cái gì, ngay lúc đó tôi không nhận thức được, cũng không thể gọi tên ra, nhưng rõ ràng cái mà cái gì đó vừa gieo vào lòng tôi là một cảm giác rất đỗi thân thuộc, ấm áp và gần gũi.

Dù đang có công việc gấp, nhưng tôi biết tôi không thể chạy luôn: cái cảm giác đó đã níu chân tôi. Tôi quay xe lại, giảm ga và chạy chầm chậm dọc ngôi chợ nhỏ. Những thúng mủng ven đường đựng những món chúng ta vẫn bắt gặp ở một ngôi chợ nửa tỉnh nửa quê: dưa leo, những bó rau muống, các loại cà, những rổ trứng, những rổ cá hấp, cần tây, hành ngò, cà rốt và bắp cải… Tôi lướt mắt một vòng, vẫn chưa nhận ra cái cảm giác kia bắt nguồn từ đâu. Những thứ vừa kể, tôi vẫn trông thấy hằng ngày, chắc chắn không làm tôi xao xuyến đến vậy.

Chạy tiếp một quãng nữa, ngắn thôi, tôi chợt hiểu ra. Cái gì đó kia rồi! Nó đang nằm giữa một thúng thanh long và một thúng măng cụt.

2. Đó là một rổ thị chín. Lâu lắm, cơ hồ đã gần hai chục năm, tôi mới lại nhìn thấy một rổ thị chín giữa một ngôi chợ ở Sài Gòn. Thanh long màu đỏ, măng cụt màu tím, những quả thị màu vàng – chúng nằm cạnh nhau trông thật đẹp mắt. Chỉ đẹp mắt thôi, vì dù sao những quả thị vàng – thứ trái cây miền Trung quen thuộc với tuổi thơ tôi – nằm kế hai loại trái cây nổi tiếng của miền Nam trông giống như người đi lạc.

Ở các ngôi chợ làng Quảng Nam vào mùa thị chín vẫn có thị bày bán ngoài chợ. Nhưng những quả thị vàng ươm, tròn tròn, xinh xinh và thơm nức mũi chỉ hấp dẫn trẻ con và các cô gái trẻ. Bọn trẻ mua thị bỏ vào cặp sách, ngăn bàn hoặc túi áo cho thơm, hít hà chán (có khi đến ba, bốn ngày) đến khi quả thị mềm đi mới bóc ra ăn, rồi tách vỏ thị thành nhiều cánh xếp lên tường dán thành những bông hoa. Trong truyện Mắt biếc, tôi từng bồi hồi nhớ lại “Những mảnh vỏ thị được bóc khéo khi dán lên bàn hoặc lên tường trông giống hệt một bông hoa, có khi là hoa quì, có khi là cúc đại đóa, có khi là một loài hoa không tên nào đó màu vàng. Người lớn lẫn trẻ con làng tôi đều thích trò này. Mỗi năm, đến mùa thị chín, trên những bức vách và những cánh cửa của các ngôi nhà trong làng lại bỗng nhiên xuất hiện vô số những bông hoa vàng. Những bông hoa này hẳn nhiên do những tay nghịch ngợm nào đó lén dán lên vào tối hôm trước nhưng rồi người ta cứ để mãi, chẳng ai buồn gỡ xuống, kể cả chủ nhà, chỉ có thời gian và mưa gió mới làm chúng tróc đi. Trong thời gian đó, khách đến làng tôi có cảm giác như đi giữa một rừng hoa mênh mông và vàng rực. Ngay cả lũ bướm cũng bị lầm. Chúng cứ lượn quanh trước các ngôi nhà từ sáng đến chiều, mãi đến khi trời sụp tối, chợ Đo Đo đã lên đèn, bấy giờ đói meo và thất vọng, chúng mới buồn rầu đập cánh bay đi”. Chị Kato Sakae, người dịch tác phẩm Mắt biếc sang Nhật ngữ, rất thích hình ảnh này. Lần nào qua Việt Nam, chị cũng hỏi tôi về quả thị. Rốt cuộc tôi phải nhờ bạn bè tìm cho chị vài quả, hướng dẫn chị cách bóc vỏ thị làm hoa trên tường, lúc đó chị mới thôi nằn nì.

3. Thị không phải là loại trái cây để ăn no bụng như mít, xoài, mãng cầu hay đu đủ, trừ khi quá đói. Bởi thực ra, nó không phải là loại trái cây ngon. So với hương thơm ngào ngạt thỏa mãn khứu giác, những cánh hoa vàng làm từ vỏ thị thỏa mãn thị giác thì cái vị ngòn ngọt, chan chát của quả thị rõ ràng không đáp ứng đòi hỏi nghiêm túc của vị giác. Đó là loại trái cây để ngửi, để ngắm, để chơi, chứ không phải để ăn. Ngay cả cách “thu hoạch” thị cũng khác: Hồi bé, cạnh ngôi trường làng tôi học có một cây thị già, nhưng tôi nhớ hầu như không đứa học trò nào trèo cây hái quả. Trẻ con hái ổi, hái mận, hái xoài, nhưng không hái thị. Chúng tôi chờ thị rụng để thi nhau nhặt, có khi đánh nhau đến bươu đầu sứt trán để giành giật những quả thị đôi khi dập nát. Nhặt thị rụng là một trong những trò chơi thú vị của chúng tôi hồi đó. Và vật nhau đến rách áo, chỉ để nhặt thị về chơi, để xuýt xoa mùi thơm chứ không phải để ăn. Tất nhiên, cuối cùng rồi cũng ăn, nhưng ăn không phải là mục đích đầu tiên, càng không phải là mục đích duy nhất. So với cách ứng xử với các loại trái cây khác, thái độ của trẻ thơ (và có lẽ cả người lớn nữa) đối với quả thị rõ ràng rất khác.

Bà hàng nước trong truyện Tấm Cám khi nhìn thấy quả thị do cô Tấm hóa thân, đã cất giọng ngọt ngào :“Thị ơi thị rụng bị bà/ Bà để bà ngửi chứ bà không ăn”. Bà già đôn hậu đó cẩn thận quá, chứ nếu bà không nói thế tôi tin cô Tấm vẫn biết thừa bà sẽ không ăn quả thị đó. Trẻ con không xem chuyện ăn thị là tiên quyết – với người già, chuyện “bà để bà ngửi chứ bà không ăn” lại càng đáng tin.

4. Rõ ràng, quả thị được lưu giữ trong ký ức con người không phải với tư cách một món ăn mà với tư cách một món chơi. Chính điều đó khiến quả thị trở thành một phần kỷ niệm của những ai từng lớn lên ở làng quê miền Trung. Những trưa đứng bóng, vừa tới lớp, quẳng vội cặp sách lên bàn rồi ba chân bốn cẳng chạy lại xúm xít quanh gốc thị để giành quả rụng là một trong những ngọn nến lung linh trong ký ức tuổi thơ tôi. Lớn lên chút nữa, hình ảnh những nữ sinh áo trắng thướt tha bỏ thị trong cặp sách để hương đượm quanh tà áo là một câu chuyện thơ mộng khó quên khác.

Sau này tôi đi lập nghiệp phương Nam, mùa thị chín chỉ theo về trong những giấc mơ sầu xứ. Cho nên chiều hôm qua, rổ thị bày bất chợt bên chợ ven đường đã buộc tôi dừng chân, “ngoái đầu thương dĩ vãng”. Dĩ nhiên tôi đã mua hết rổ thị đó, không ngập ngừng, không trả giá. Bởi tôi không mua một món hàng. Tôi mua kỷ niệm. Từ một bà già đến từ ngoại ô và hẳn trong khu vườn của chủ nhân có một cây thị hiếm hoi ở Sài Gòn.

Tôi đã đem những quả thị về nhà, đặt trên bàn viết để bồi hồi nghe hương thơm tuổi thơ quấn quýt và nghe quá khứ thao thức vọng về. Tôi đã không ăn, cũng không bóc ra để xếp thành những bông hoa tuổi nhỏ. Ừ, xếp làm gì khi những cánh hoa vàng vẫn không nguôi lấp lánh trên bức tường kỷ niệm của tuổi thơ tôi…

Câu 1

Đoạn trích có sử dụng kết hợp các phương thức biểu đạt nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ văn bản, vận dụng kiến thức đã học về phương thức biểu đạt.

Lời giải chi tiết

Các phương thức biểu đạt được sử dụng kết hợp trong văn bản là: tự sự, thuyết minh, miêu tả, biểu cảm.

Câu 2

Cái tôi trữ tình trong văn bản là gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức đã học về cái tôi trữ tình.

Lời giải chi tiết

Cái tôi trữ tình trong văn bản là cái tôi tìm về kí ức.

Giải thích: Cái tôi trữ tình là hình ảnh cảm xúc, suy nghĩ và góc nhìn riêng của nhà văn. Nó đóng vai trò là "linh hồn" của tác phẩm văn học, biến các câu chữ khô khan thành trải nghiệm sống động.

Câu 3

Cảm xúc chủ đạo của đoạn trích là gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức đã học về cảm hứng chủ đạo.

Lời giải chi tiết

- Cảm hứng chủ đạo của đoạn trích là:

+ Tình yêu đối với những kí ức tuổi thơ.

+ Tình yêu đối với thiên nhiên.

+ Trân trọng giữ gìn những kỉ niệm của quê hương.

Giải thích: Cảm hứng chủ đạo là trạng thái tình cảm, cảm xúc mãnh liệt, say đắm và xuyên suốt toàn bộ tác phẩm nghệ thuật. Nó gắn liền với tư tưởng và cách đánh giá của tác giả, chi phối giọng điệu và trực tiếp khơi gợi cảm xúc ở người tiếp nhận.

Câu 4

Nhận xét về cái tôi của tác giả.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức về cái tôi trữ tình.

- Nêu nhận xét phù hợp.

Lời giải chi tiết

Cái tôi đa cảm, thủy chung.

Câu 5

Từ đoạn trích trên, anh/chị hãy chỉ ra thông điệp mà anh/chị cảm thấy ý nghĩa nhất đối với bản thân.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Liện hệ nội dung văn bản.

- Rút ra thông điệp bài học.

Lời giải chi tiết

Tuổi thơ và những kỷ niệm bình dị là hành trang tinh thần vô giá nuôi dưỡng tâm hồn mỗi con người trưởng thành. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống có thay đổi thì những ký ức ấy vẫn là điểm tựa bình yên trong tâm hồn.

Đoạn văn tham khảo:

Thông điệp ý nghĩa nhất đối với bản thân tôi sau khi đọc đoạn trích là bài học về việc trân trọng ký ức tuổi thơ và những giá trị tinh thần bình dị trong cuộc sống. Qua hình ảnh quả thị chín và hành động sẵn sàng mua lại cả rổ thị để "mua kỷ niệm" của tác giả, ta thấy được tầm quan trọng của quá khứ đối với tâm hồn mỗi người. Đối với tôi, những kỷ niệm êm đềm thuở nhỏ chính là hành trang tinh thần vô giá, nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và sự trong trẻo cho bản thân. Giữa cuộc sống hiện đại đầy hối hả và áp lực, thông điệp này nhắc nhở tôi biết trân trọng cội nguồn, biến ký ức thành điểm tựa bình yên để vững vàng bước tiếp khi trưởng thành.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 11 - Xem ngay

Group 2K9 Ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...