Soạn bài Đọc thêm: Dọn về làng siêu ngắn>
Soạn bài Đọc thêm: Dọn về làng siêu ngắn nhất trang 12 SGK ngữ văn 12 tập 1 giúp tiết kiệm thời gian soạn bài
Câu 1
Video hướng dẫn giải
Trả lời câu 1 trang 141 SGK Ngữ văn 12, tập 1
- Nhân dân phải bỏ bản làng để chạy trốn ("Chạy hết núi khe, cay đắng đủ mùi/…/…"bám đầy chân") nhưng giặc Pháp vẫn lùng sục, truy đuổi, đẩy dân ta vào con đường cùng ("Từng cái lán nó đốt đi trơ trụi"/"Nó vét hết áo quần trong túi").
- Hình ảnh chạy giặc thương tâm: người mẹ miền núi vừa địu em, vẫy con sau lưng vừa dắt theo người bà mù lòa, vai đeo đầy tay nải
- Đẩy dân ta vào cảnh chết chóc, ly biệt, mẹ mất con, vợ mất chồng, con mất cha: "Giặc đã bắt cha con đi", "nó đánh"/…/"Không ai chống gậy khi bà cụ qua đời".
- Cảnh chôn cất tang thương, khốn khổ: "Không ván", "không người đưa cha đi chôn cất"/…/"Máu đầy tay, nước tràn đầy mặt".
→ Phản ánh nỗi mất mát, gian khổ, hi sinh của nhân dân vùng cao, tố cáo tội ác chồng chất của thực dân Pháp, bày tỏ nỗi đau xót và niềm căm phẫn sục sôi đối với kẻ thù.
Câu 2
Video hướng dẫn giải
Trả lời câu 2 trang 141 SGK Ngữ văn 12, tập 1
- Kể lại cảnh giải phóng quê hương một cách giản dị, cụ thể, tự nhiên với hình thức tâm tình với mẹ: "Mẹ! Cao –Lạng hoàn toàn giải phóng/…/…súng đầy như củi".
- Với niềm hạnh phúc lớn lao, nhà thơ hình dung về việc quay trở lại với nếp sống hàng ngày bình dị, quen thuộc mà ý nghĩa, sung sướng biết bao: "Sáng mai về làng, sửa nhà phát cỏ/Cày ruộng vườn trồng lúa ngô khoai".
- Miêu tả khung cảnh dọn về làng xiết bao vui vẻ, phấn chấn và cảnh phục sinh cuộc sống tự do, tự chủ trên quê hương: "Hôm nay Cao – Bắc – Lạng cười vang"/…/"Mờ mờ khói bếp bay trên mái nhà lá".
- Niềm xúc động, hạnh phúc khi từ nay bản làng sẽ lại đầm ấm như xưa, không còn chịu cảnh hoang tàn, vắng lặng: "Từ nay không ngập cỏ lối đi/…/…máu chảy từng vũng".
Câu 3
Video hướng dẫn giải
Trả lời câu 3 trang 141 SGK Ngữ văn 12, tập 1
- Lối nói giàu hình ảnh: "bắt sống hàng đàn", "người đông như kiến", "súng đầy như củi",…
- Từ ngữ mộc mạc, tự nhiên, lối biểu đạt thể hiện rõ tâm hồn chất phác và tấm lòng yêu bản làng sâu nặng của người dân miền núi: "Không ai chống gậy khi bà cụ qua đời", "Băm xương thịt mày, tao mới hả!", "Từ nay không ngập cỏ lối đi"/…/"Ruộng sẽ không thành nơi máu chảy từng vũng", "Đuổi hết nó đi con sẽ về trông mẹ".
Bố cục
Video hướng dẫn giải
Bố cục (2 phần)
- Phần 1: Từ đầu đến "Băm xương thịt mày, tao mới hả!": Nỗi thống khổ của nhân dân và tội ác của giặc Pháp.
- Phần 2: Còn lại: Niềm vui của nhân dân khi quê hương được giải phóng.
ND chính
Video hướng dẫn giải
|
- Miêu tả chân thực nỗi đau khổ của người dân trong cuộc kháng chiến chống Pháp. - Tố cáo tội ác, sự tàn bạo dã man của thực dân Pháp đối với nhân dân ta. |
Loigiaihay.com
Dọn về làng
Nông Quốc Chấn
Mẹ! Cao – Lạng hoàn toàn giải phóng
Tay bị chết bị bắt sống hàng đàn
Vệ quốc quan chiếm lại các đồn
Người đồng như kiến, súng đày như của
Sáng mai về làng, sửa nhà phát cỏ
Cày ruộng vườn trồng lúa ngô khoai
Máy tháng năm qua quen tết tháng giêng, quen rằm tháng bảy
Chạy hết núi khe, cay đắng đủ mùi
Nhớ một hôm mịt mù mưa rơi
Con gió bão trên rừng cây đổ
Cơn sám sét lán sụp xuống nát của
Đường đi lại vắt bám đầy chân.
Súng nổ kìa ! Giặc Tây lại đến lùng,
Từng cái lán, nó đốt đi trơ trụi,
Nó vét hết áo quần trong túi,
Mẹ địu em chạy tót lên rừng
Lần đi trước, mẹ vẫy con sau lưng
Tay dắt bà, vai đeo đày tay nải
Bà bị loà mắt không biết lối bước đi.
Làm sao bây giờ ? Ta phải chống
Giặc đã bắt cha con đi, nó đánh
Cha chửi Việt gian, cha đánh lại Tay
Súng liền nổ ngay cùng một loạt
Cha ngã xuống nằm trên mặt đất
Cha ơi ! Cha không biết nói rồi....
Chúng con còn thơ, ai dạy nuôi
Không ai chống gậy khi bà cụ qua đời !
Mẹ ngồi khóc con cúi đầu cũng khóc
Sợ Tây nghe, mẹ dỗ “nín”, con im
Lán anh em rải rác không biết nơi tìm
Không ván, không người đưa cha đi chôn cất
Mẹ tháo khăn phủ mặt cho chồng
Con cởi áo liệm thân cho bố,
Mẹ con ẵm cha đi nằm ở chân rừng
Máu đầy tay, nước tràn đầy mặt...
Mày sẽ chết ! Thằng giặc Pháp hung tàn
Băm xương thịt mày, tao mới hả !
Hôm nay Cao – Bắc – Lạng cười vang
Dọn lán, rời rừng, người xuống làng
Người nói cỏ lay trong rừng rậm
Cuốc đất dọn cỗ mẹ khuyên con
Đường cái kêu vang tiếng ô tô
Trong trường ríu rít tiếng cười con trẻ
Mờ mờ khói bếp bay trên mái nhà lá
Từ nay không ngập có lối đi
Hổ không dám đến đẻ con trong vườn chuối
Quả trong vườn không lo tự chín, tự rụng
Ruộng sẽ không thành nơi máu chảy từng vũng
Mặt trời lên ! Sáng rõ rồi mẹ ạ !
Con đi bộ đội, mẹ ở lại nhà
Giặc Pháp, Mĩ còn giết người, cướp của trên đất ta
Đuổi hết nó đi, con sẽ về trông mẹ.
Mùa đông, 1950
(Tác giả dịch từ tiếng Tây, Tuyến tập Nông Quốc Chấn, NXB Văn học, Hà Nội, 1988)
Các bài khác cùng chuyên mục





Danh sách bình luận