Viết bài văn trình bày suy nghĩ và quan niệm về hạnh phúc>
Nhà văn Mĩ Henry David Thoreau cho rằng: "Không có giá trị nào trong cuộc sống trừ những gì bạn chọn đặt lên nó, và không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình". Nhưng ý kiến khác lại khẳng định: "Kẻ nào chỉ nghĩ đến bản thân và việc gì cũng chỉ tìm lợi cho mình thì không thể có hạnh phúc được. Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác".
Dàn ý chi tiết
I. MỞ BÀI
- Dẫn dắt: Từ xưa đến nay, hạnh phúc luôn là đích đến mà con người không ngừng kiếm tìm. Tuy nhiên, mỗi người lại có một cách định nghĩa và lựa chọn con đường đi đến hạnh phúc khác nhau.
- Nêu vấn đề: Hai ý kiến của nhà văn Mĩ Henry David Thoreau và câu nói: "Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác" tuy nhìn từ hai góc độ khác nhau nhưng đều gợi mở những suy ngẫm sâu sắc về bản chất của hạnh phúc.
- Khẳng định: Hạnh phúc chân chính không chỉ được tạo nên từ sự lựa chọn và nỗ lực của bản thân mà còn được nhân lên khi con người biết yêu thương, cống hiến và sống có ích cho cộng đồng.
II. THÂN BÀI
1. Giải thích
-"Không có giá trị nào trong cuộc sống trừ những gì bạn chọn đặt lên nó, và không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình."
-
Giá trị cuộc sống phụ thuộc vào cách mỗi người lựa chọn mục tiêu và thái độ sống.
-
Hạnh phúc không phải món quà ngẫu nhiên mà là kết quả của sự chủ động, nỗ lực và cách sống của mỗi cá nhân.
→ Nhấn mạnh vai trò của cá nhân trong việc kiến tạo hạnh phúc
- "Kẻ nào chỉ nghĩ đến bản thân và việc gì cũng chỉ tìm lợi cho mình thì không thể có hạnh phúc được. Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác."
-
Người chỉ biết lợi ích cá nhân sẽ trở nên ích kỉ, cô lập và khó có hạnh phúc lâu dài.
-
Sống vì người khác là biết yêu thương, sẻ chia, cống hiến và tạo ra giá trị cho cộng đồng.
→ Nhấn mạnh giá trị của lòng vị tha và sự cống hiến.
- Hai ý kiến không mâu thuẫn mà bổ sung cho nhau:
-
Muốn có hạnh phúc phải biết chủ động xây dựng cuộc sống của mình.
-
Nhưng hạnh phúc ấy chỉ thật sự trọn vẹn khi được gắn với tình yêu thương và trách nhiệm đối với người khác.
→ Hạnh phúc là sự hòa quyện giữa giá trị cá nhân và giá trị cộng đồng.
2. Biểu hiện
- Chủ động học tập, lao động để tạo dựng cuộc sống.
- Biết theo đuổi ước mơ bằng nỗ lực của bản thân.
- Quan tâm, giúp đỡ gia đình, bạn bè và cộng đồng.
- Tham gia hoạt động thiện nguyện.
- Biết cống hiến, chia sẻ tri thức, thời gian và yêu thương.
- Không sống ích kỉ, chỉ nghĩ đến lợi ích cá nhân.
3. Ý nghĩa
- Với bản thân:
-
Giúp con người có mục tiêu sống rõ ràng.
-
Tạo động lực vượt qua khó khăn.
-
Mang lại sự bình an, mãn nguyện.
-
Hoàn thiện nhân cách.
-
Có cuộc sống ý nghĩa hơn.
- Đối với xã hội và đất nước:
-
Lan tỏa yêu thương và tinh thần nhân ái.
-
Tăng sự gắn kết giữa con người.
-
Xây dựng cộng đồng văn minh.
-
Góp phần phát triển đất nước bằng những giá trị tích cực.
4. Dẫn chứng thực tế
- Đặng Thùy Trâm đã từ bỏ cuộc sống bình yên để vào chiến trường làm bác sĩ trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ. Dù đối mặt với vô vàn hiểm nguy, bà vẫn tận tụy cứu chữa thương binh và đồng bào cho đến khi hi sinh năm 1970. Nhật ký của bà thể hiện một con người tìm thấy hạnh phúc trong sự cống hiến và tình yêu dành cho Tổ quốc, đồng đội và nhân dân. Hạnh phúc không nằm ở sự hưởng thụ cá nhân mà có thể được tạo nên từ lý tưởng sống đẹp và sự hi sinh vì người khác.
- Narayanan Krishnan từng từ bỏ cơ hội làm việc tại khách sạn sang trọng để sáng lập tổ chức Akshaya Trust, dành nhiều năm nấu hàng triệu suất ăn và chăm sóc người vô gia cư, người già neo đơn. Ông chia sẻ rằng niềm hạnh phúc lớn nhất là được nhìn thấy nụ cười của những người mình giúp đỡ. Khi biết cho đi, con người không mất đi hạnh phúc mà ngược lại còn nhận được sự thanh thản và ý nghĩa sâu sắc của cuộc sống.
- Trước khi trở thành tác giả của bộ tiểu thuyết Harry Potter, J. K. Rowling từng trải qua quãng thời gian vô cùng khó khăn: thất nghiệp, là mẹ đơn thân, sống nhờ trợ cấp xã hội và nhiều lần bị các nhà xuất bản từ chối bản thảo. Tuy nhiên, bà không buông xuôi số phận mà vẫn kiên trì theo đuổi niềm đam mê viết lách. Chính sự lựa chọn tin vào bản thân, không ngừng nỗ lực và dám vượt qua nghịch cảnh đã giúp bà trở thành một trong những nhà văn thành công nhất thế giới. Trong bài phát biểu tại lễ tốt nghiệp của Đại học Harvard năm 2008, bà khẳng định rằng thất bại giúp con người hiểu rõ bản thân và có thêm sức mạnh để bắt đầu lại. Câu chuyện của J. K. Rowling cho thấy hạnh phúc trước hết là thành quả của sự lựa chọn, ý chí và nỗ lực của chính mỗi người. Không ai có thể trao hạnh phúc nếu bản thân không chủ động kiến tạo cuộc sống và theo đuổi những giá trị mình tin tưởng.
5. Mở rộng vấn đề
- Phản đề:
-
Thực tế vẫn còn những người chỉ chạy theo tiền bạc, danh vọng, hưởng thụ vật chất hoặc chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Họ có thể đạt được thành công nhất thời nhưng khó có được hạnh phúc bền vững vì luôn sống trong sự so sánh, tham lam và cô lập.
-
Ngược lại, những người biết sống tử tế, biết sẻ chia và cống hiến thường nhận được sự yêu quý, tin tưởng và tìm thấy niềm vui lâu dài từ chính những giá trị mình mang lại cho người khác.
- Mở rộng:
-
Hạnh phúc của mỗi người có thể khác nhau: có người tìm thấy hạnh phúc trong học tập, lao động, sáng tạo; có người tìm thấy trong gia đình, tình yêu hay sự cống hiến.
-
Dù lựa chọn con đường nào, hạnh phúc chân chính phải được xây dựng trên những giá trị tích cực và không làm tổn hại đến người khác.
6. Bài học nhận thức và hành động
- Nhận thức:
-
Hiểu rằng hạnh phúc không phải điều người khác ban tặng mà do bản thân kiến tạo.
-
Nhận thức hạnh phúc cá nhân luôn gắn với hạnh phúc của gia đình và cộng đồng.
-
Hiểu rằng cho đi không làm con người mất đi mà giúp cuộc sống trở nên giàu ý nghĩa hơn.
- Hành động
-
Xác định mục tiêu sống đúng đắn.
-
Không ngừng học tập và rèn luyện để hoàn thiện bản thân.
-
Biết yêu thương, quan tâm và giúp đỡ người khác từ những việc nhỏ.
-
Tham gia các hoạt động thiện nguyện, bảo vệ môi trường và vì cộng đồng.
-
Sống trung thực, có trách nhiệm và biết ơn.
-
Không sống ích kỉ, vụ lợi hay thờ ơ trước khó khăn của người khác.
-
Trân trọng những điều giản dị đang có và lan tỏa năng lượng tích cực.
- Gia đình
-
Giáo dục con biết yêu thương, chia sẻ và sống trách nhiệm.
-
Xây dựng mái ấm bằng sự quan tâm, lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau.
- Nhà trường
-
Tăng cường giáo dục giá trị sống và kỹ năng sống.
-
Tổ chức nhiều hoạt động trải nghiệm, thiện nguyện để học sinh biết sẻ chia.
-
Xây dựng môi trường học đường nhân ái, khuyến khích tinh thần cống hiến.
III. KẾT BÀI
- Khẳng định lại vấn đề: Hai ý kiến tuy xuất phát từ những góc nhìn khác nhau nhưng đều gặp nhau ở chân lí: hạnh phúc không phải điều có sẵn mà là thành quả của sự chủ động kiến tạo và lòng vị tha. Chỉ khi biết sống cho mình bằng cách không ngừng hoàn thiện bản thân, đồng thời biết sống vì người khác bằng tình yêu thương và trách nhiệm, con người mới chạm tới hạnh phúc bền vững.
- Liên hệ bản thân
- Lời kêu gọi
Bài mẫu siêu ngắn
Hạnh phúc luôn là khát vọng lớn lao của con người, nhưng con đường đi đến hạnh phúc lại được nhìn nhận dưới nhiều góc độ khác nhau. Nếu nhà văn Mĩ Henry David Thoreau cho rằng: "Không có giá trị nào trong cuộc sống trừ những gì bạn chọn đặt lên nó, và không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình", thì một ý kiến khác lại khẳng định: "Kẻ nào chỉ nghĩ đến bản thân và việc gì cũng chỉ tìm lợi cho mình thì không thể có hạnh phúc được. Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác." Hai quan điểm ấy không đối lập mà bổ sung cho nhau, giúp con người hiểu đầy đủ hơn về bản chất của hạnh phúc.
Theo Thoreau, giá trị cuộc sống và hạnh phúc không phải món quà do số phận ban tặng mà được tạo nên từ chính sự lựa chọn, nỗ lực và thái độ sống của mỗi người. Hạnh phúc chỉ đến khi con người biết chủ động học tập, lao động, vượt qua nghịch cảnh và theo đuổi những điều mình tin tưởng. Trong khi đó, ý kiến thứ hai nhấn mạnh rằng một cuộc sống chỉ xoay quanh lợi ích cá nhân sẽ khiến con người trở nên ích kỉ, cô độc và khó tìm thấy niềm vui đích thực. Hạnh phúc chỉ thực sự trọn vẹn khi biết yêu thương, sẻ chia và cống hiến cho người khác. Như vậy, hạnh phúc là sự kết hợp hài hòa giữa việc hoàn thiện bản thân và sống có trách nhiệm với cộng đồng.
Thực tế đã chứng minh điều đó. Trước khi trở thành tác giả nổi tiếng của bộ tiểu thuyết Harry Potter, J. K. Rowling từng trải qua quãng thời gian nghèo khó, nhiều lần bị từ chối bản thảo nhưng vẫn kiên trì theo đuổi đam mê. Chính sự chủ động kiến tạo cuộc sống đã mang đến cho bà thành công và hạnh phúc. Bên cạnh đó, bác sĩ Narayanan Krishnan từ bỏ công việc danh giá để sáng lập tổ chức Akshaya Trust, nhiều năm nấu ăn và chăm sóc người vô gia cư. Ông từng chia sẻ rằng niềm hạnh phúc lớn nhất là được nhìn thấy nụ cười của những người mình giúp đỡ. Những tấm gương ấy cho thấy hạnh phúc không chỉ đến từ việc vươn lên cho chính mình mà còn từ những giá trị tốt đẹp ta mang đến cho người khác.
Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn có không ít người chỉ chạy theo tiền bạc, địa vị và lợi ích cá nhân. Họ có thể đạt được thành công vật chất nhưng lại đánh mất sự bình yên, niềm tin và những mối quan hệ chân thành. Ngược lại, cũng cần tránh quan niệm cho rằng sống vì người khác đồng nghĩa với việc quên đi bản thân. Cống hiến chỉ có ý nghĩa khi mỗi người biết không ngừng hoàn thiện chính mình và cho đi bằng khả năng, trách nhiệm của mình.
Hai ý kiến trên đã gợi mở một quan niệm đúng đắn về hạnh phúc: hạnh phúc không nằm ở sự hưởng thụ ích kỉ cũng không phải điều tự nhiên xuất hiện, mà được vun đắp bằng ý chí, sự lựa chọn đúng đắn và tấm lòng nhân ái. Là học sinh, em sẽ không ngừng học tập, rèn luyện để phát triển bản thân, đồng thời biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm với gia đình, nhà trường và xã hội. Khi mỗi người biết tạo dựng hạnh phúc cho mình bằng cách mang hạnh phúc đến cho người khác, cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp và ý nghĩa hơn.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 1
Trong căn phòng của mỗi người thường có hai vật dụng: một tấm gương và một ô cửa sổ. Nếu chỉ nhìn vào gương, ta chỉ thấy duy nhất bản thân mình; nhưng nếu bước đến ô cửa sổ, ta sẽ thấy cả một thế giới bao la. Hạnh phúc của con người cũng mang nguyên lý y hệt như vậy. Về vấn đề này, nhà văn Mỹ Henry David Thoreau từng khẳng định: "Không có giá trị nào trong cuộc sống trừ những gì bạn chọn đặt lên nó, và không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình". Ngược lại, có ý kiến lại cho rằng: "Kẻ nào chỉ nghĩ đến bản thân... thì không thể có hạnh phúc được. Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác". Hai câu nói tưởng chừng mâu thuẫn nhưng lại hòa quyện tuyệt đẹp để định nghĩa về một cuộc sống viên mãn.
Ý kiến của Thoreau tựa như việc ta soi mình vào "tấm gương". Ông nhấn mạnh tính chủ động của con người. Hạnh phúc không phải là một món quà từ trên trời rơi xuống, mà do chính ta tự tay kiến tạo, tự định giá trị cho cuộc đời mình bằng sự nỗ lực. Trong khi đó, ý kiến thứ hai lại giống như việc ta mở tung "ô cửa sổ". Nó khẳng định rằng, nếu chỉ biết bo bo giữ lấy lợi ích cá nhân, con người sẽ trở nên cô độc. Hạnh phúc đích thực phải là sự sẻ chia, cống hiến và yêu thương đồng loại. Hai quan điểm này không hề triệt tiêu nhau, mà bổ sung cho nhau: Bạn phải tự tạo ra ánh sáng cho chính mình, sau đó dùng ánh sáng ấy để soi chiếu cho những người xung quanh.
Lịch sử đã ghi nhận những con người vĩ đại biết kết hợp cả "tấm gương" và "ô cửa sổ" ấy. Nữ nhà văn J.K. Rowling từng trải qua những tháng ngày tăm tối nhất: ly hôn, thất nghiệp, sống nhờ trợ cấp và bị từ chối bản thảo hết lần này đến lần khác. Thay vì gục ngã, bà đã tự định giá trị cho mình, kiên trì viết nên bộ truyện Harry Potter. Bà đã tự mang hạnh phúc đến cho bản thân bằng ý chí phi thường. Và khi đã đứng trên đỉnh vinh quang, bà không giữ nó cho riêng mình. Nhìn sang câu chuyện của Narayanan Krishnan – một đầu bếp nhà hàng 5 sao ở Ấn Độ. Ông đã từ bỏ mức lương khổng lồ, dùng chính tài năng nấu nướng của mình để lập quỹ Akshaya Trust, tự tay nấu ăn và tắm rửa cho những người vô gia cư. Ông tìm thấy hạnh phúc tột cùng khi sống vì người khác. Hai con người, hai cách làm, nhưng đều gặp nhau ở một điểm: hạnh phúc là tự thân nỗ lực và bao dung với cuộc đời. Trái lại, thật đáng buồn khi trong xã hội vẫn có những kẻ ích kỷ, chỉ biết thu vén cho chiếc túi của mình, chà đạp lên người khác để tiến thân. Họ có thể giàu có, nhưng tâm hồn họ vĩnh viễn là một khoảng trống lạnh lẽo, không ai muốn đến gần.
Từ những bài học đắt giá ấy, tuổi trẻ chúng ta cần có những hành động cụ thể để xây dựng hạnh phúc trọn vẹn. Là một người học sinh, em hiểu rằng mình phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai. Em sẽ nỗ lực ôn tập để thi đỗ đại học, tự tìm kiếm niềm vui qua những trang sách – đó là sống cho bản thân. Nhưng đồng thời, em sẽ không ngần ngại giảng lại bài cho bạn, trích tiền ăn sáng ủng hộ người nghèo – đó là sống vì người khác. Gia đình chính là nơi nuôi dưỡng sự cân bằng này. Cha mẹ hãy dạy con cái cách tự lập, tự tìm niềm vui, nhưng cũng đừng quên dạy con biết xót thương những mảnh đời bất hạnh, biết nhường nhịn anh chị em trong nhà. Về phía nhà trường, bên cạnh việc vinh danh những học sinh xuất sắc, hãy tạo ra các dự án thiện nguyện để học sinh được trực tiếp trải nghiệm niềm vui của việc cho đi, xây dựng một môi trường học đường ngập tràn lòng nhân ái.
Tấm gương giúp bạn chỉnh tề trang phục, nhưng ô cửa sổ mới giúp bạn đón được ánh nắng mặt trời. Đừng tự nhốt mình trong căn phòng của sự ích kỷ. Hãy mạnh mẽ tự tạo ra giá trị cho bản thân, và mở rộng vòng tay để ôm lấy thế giới, bởi hạnh phúc chỉ thực sự nảy nở khi nó được chia sớt cho mọi người.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 2
Trong một câu chuyện thiền cổ, có một người mù đi đêm luôn xách theo một chiếc đèn lồng sáng rực. Khi được hỏi vì sao mù mà vẫn cầm đèn, ông lão đáp: "Tôi cầm đèn để người khác không va vào tôi". Ánh sáng ấy không giúp ông nhìn thấy đường, nhưng lại bảo vệ ông thông qua việc soi sáng cho người khác. Chân lý dung dị ấy rất trùng khớp với những tranh luận về hạnh phúc. Khi nhà văn Thoreau nói: "Không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình", và một ý kiến khác phản biện: "Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác", chúng ta chợt nhận ra bức tranh toàn cảnh về giá trị thực sự của cuộc đời.
Câu nói của Thoreau đề cao "tính tự chủ". Hạnh phúc là một món đồ thủ công do chính tay bạn nhào nặn. Bạn không thể ngồi chờ người khác mang niềm vui đến, mà phải tự đứng lên, nỗ lực và định hình giá trị của bản thân. Tuy nhiên, nếu chỉ dừng lại ở đó, con người dễ rơi vào chủ nghĩa cá nhân. Ý kiến thứ hai bổ sung một vế vô cùng quan trọng: sự vị tha. Sống ích kỷ chỉ mang lại sự cô lập. Sống vì người khác, biết trao đi yêu thương chính là cách tốt nhất để bảo vệ và nuôi dưỡng tâm hồn mình. Hạnh phúc cá nhân và hạnh phúc cộng đồng là hai mặt của một đồng xu, thiếu một mặt thì đồng xu ấy vô giá trị.
Chúng ta có thể thấy rõ sự hòa quyện này qua cuộc đời của nữ bác sĩ Đặng Thùy Trâm. Trở lại những năm tháng khói lửa, bà có quyền chọn một công việc nhàn hạ ở thủ đô. Nhưng bà đã tự lựa chọn giá trị sống cho mình: khoác ba lô vào chiến trường ác liệt. Tại trạm xá giữa rừng, bà thức trắng đêm cứu chữa cho thương binh, sẻ chia từng viên thuốc, từng vắt cơm. Cuốn nhật ký của bà ăm ắp những đau thương nhưng cũng ngập tràn một thứ hạnh phúc mãnh liệt: hạnh phúc của một thanh xuân được hiến dâng cho Tổ quốc. Hay như J.K. Rowling, tác giả Harry Potter. Từ một người mẹ đơn thân thất nghiệp, sống nhờ trợ cấp, bà đã kiên cường vượt qua nghịch cảnh bằng chính năng lực của mình. Bà tự mang hạnh phúc đến cho bản thân, rồi dùng chính thành công ấy để lập quỹ từ thiện, giúp đỡ hàng vạn trẻ em cơ nhỡ. Ngược lại, những kẻ chỉ biết đục khoét của công, lừa đảo chiếm đoạt tài sản dẫu có sống trong nhung lụa thì đêm về vẫn phải nơm nớp lo sợ. Hạnh phúc xây trên sự ích kỷ giống như một lâu đài trên cát, sớm muộn cũng sụp đổ.
Thấu hiểu được cội rễ của hạnh phúc, mỗi học sinh cần đưa ra những lựa chọn hành động đúng đắn cho thanh xuân của mình. Em nhận thức được rằng, hạnh phúc không nằm ở việc ai đó mua cho em một món đồ đắt tiền. Em sẽ tự tạo niềm vui bằng cách chinh phục một bài Toán khó, giữ gìn sức khỏe. Đồng thời, em sẽ mở rộng trái tim mình, biết nói lời cảm ơn cha mẹ, dọn dẹp lớp học cùng bạn bè. Để làm được điều đó, gia đình là nền tảng vô giá. Bố mẹ hãy làm gương cho con về sự tự lập, nhưng cũng phải tạo ra một tổ ấm mà ở đó mọi thành viên biết lắng nghe, hi sinh những sở thích cá nhân vì niềm vui chung của cả nhà. Nhà trường hãy là nơi gieo mầm cả trí tuệ lẫn đạo đức. Cần tăng cường giáo dục giá trị sống, tổ chức các hoạt động vì cộng đồng để học sinh hiểu rằng: cho đi không phải là mất mát, mà là nhận lại một tâm hồn phong phú hơn.
Mỗi chúng ta đều là một người lữ hành trong đêm tối. Hãy tự tay thắp lên ngọn đèn của lý tưởng và nghị lực. Ngọn đèn ấy không chỉ soi rõ bước chân bạn đi, mà sức nóng và ánh sáng của nó sẽ sưởi ấm cho cả những người bạn đồng hành, để hành trình cuộc đời này vĩnh viễn không còn sự cô đơn.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 3
Một chú chim muốn sải cánh vút bay lên bầu trời xanh thẳm thì không thể chỉ dựa vào một bên cánh. Nó cần đôi cánh phối hợp nhịp nhàng: một cánh vỗ để giữ thăng bằng, một cánh vỗ để tiến về phía trước. Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc của con người, "đôi cánh" ấy chính là sự nỗ lực vì bản thân và lòng vị tha dành cho người khác. Sự hòa quyện này đã được khắc họa rõ nét qua hai góc nhìn: nhà văn Thoreau cho rằng: "Không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình", trong khi một triết lý khác lại nhấn mạnh: "Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác".
Thoạt nghe, hai ý kiến có vẻ đối lập. Câu nói của Thoreau là "chiếc cánh bên phải" – đại diện cho bản lĩnh cá nhân. Nó thức tỉnh những ai đang sống dựa dẫm, ỷ lại. Bạn muốn hạnh phúc? Hãy tự mình lao động, tự đặt ra tiêu chuẩn và tự chinh phục nó. Không ai sống thay bạn được. Tuy nhiên, nếu con chim chỉ đập một cánh, nó sẽ rơi. "Chiếc cánh bên trái" chính là ý kiến thứ hai: lòng nhân ái. Một người chỉ khư khư nghĩ đến lợi ích của mình sẽ trở thành kẻ độc đoán, tham lam. Bạn chỉ thực sự hạnh phúc khi niềm vui của bạn được cộng hưởng với nụ cười của những người xung quanh.
Lịch sử nhân loại luôn tôn vinh những con người sở hữu "đôi cánh" toàn vẹn ấy. Narayanan Krishnan là một minh chứng tuyệt đẹp. Là một đầu bếp tài năng, ông đã tự kiến tạo thành công cho bản thân khi giành được cơ hội làm việc tại một khách sạn danh giá ở Thụy Sĩ. Nhưng khi chứng kiến một người già vô gia cư ăn bốc phân của chính mình vì quá đói, ông đã quyết định từ bỏ tất cả. Ông thành lập tổ chức Akshaya Trust, ngày ngày đi tắm rửa, nấu ăn cho những người điên dại, đói khổ trên hè phố. Ông chia sẻ, được nhìn thấy họ no bụng mới là niềm hạnh phúc tối thượng của đời ông. Cùng với đó, J.K. Rowling cũng là một tấm gương sáng. Đứng lên từ đáy sâu của sự trầm cảm và nghèo đói, bà tự nhào nặn nên giá trị của mình qua những trang sách Harry Potter. Từ thành công tự thân ấy, bà đã đóng góp hàng triệu bảng Anh để nghiên cứu bệnh đa xơ cứng và chống nghèo đói. Đáng tiếc thay, vẫn có những người trẻ chọn sống như một chú chim cụt cánh. Họ ích kỷ, chỉ quan tâm đến điểm số, sẵn sàng chà đạp bạn bè, thờ ơ với sự vất vả của cha mẹ. Sự vô cảm ấy đang từ từ tước đoạt đi năng lực cảm nhận hạnh phúc thực sự của họ.
Thức tỉnh trước những bài học ấy, chúng ta cần rèn luyện đôi cánh của mình mỗi ngày qua những hành động cụ thể. Là một người trẻ, em sẽ không chờ đợi may mắn gõ cửa. Em tự học, tự rèn luyện thể chất để bản thân luôn tràn đầy năng lượng. Nhưng song song với đó, em sẽ học cách cho đi: sẵn sàng bớt thời gian chơi game để phụ giúp mẹ việc nhà, nhường ghế cho phụ nữ mang thai trên xe buýt, và không ngần ngại chia sẻ tài liệu học tập cho bạn bè. Gia đình cần là nơi tập bay an toàn nhất. Cha mẹ hãy giáo dục con cái biết tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình, không nuông chiều thái quá, đồng thời luôn nhắc nhở con về sự bao dung và tinh thần chia sẻ. Nhà trường hãy thiết kế các hoạt động để cân bằng giữa sự thi đua cá nhân và làm việc nhóm. Hãy vinh danh những học sinh có cống hiến cho cộng đồng ngang bằng với những học sinh có điểm số xuất sắc.
Bầu trời luôn rộng lớn và công bằng với tất cả mọi người. Hãy yêu thương bản thân đủ nhiều để tự vươn lên, và yêu thương người khác đủ lớn để biết cúi xuống sẻ chia. Chỉ khi đôi cánh của nỗ lực cá nhân và lòng vị tha cùng đồng điệu vỗ nhịp, bạn mới thực sự chạm đến bầu trời của hạnh phúc viên mãn.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 4
Trong toán học, phép cộng giúp con số lớn dần lên, nhưng phép nhân mới tạo ra sự bứt phá khổng lồ. Hạnh phúc của đời người cũng là một phương trình kỳ diệu kết hợp giữa phép cộng và phép nhân. Phép cộng là việc ta tự nỗ lực tích lũy giá trị cho riêng mình, như cách Thoreau nói: "Không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình". Còn phép nhân là sự sẻ chia, như ý kiến thứ hai khẳng định: "Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác". Giải đúng phương trình này, ta sẽ có được một cuộc đời vô giá.
Nhà văn Thoreau đã chỉ ra một định lý không thể chối cãi: Hạnh phúc là một quá trình tự thân. Mỗi người phải là một kiến trúc sư tự vẽ nên bản thiết kế đời mình. Nếu bạn lười biếng, ỷ lại, bạn sẽ chẳng có giá trị gì để mang lại niềm vui cho chính mình. Tuy nhiên, một số 0 dẫu có nhân với bao nhiêu thì kết quả vẫn là 0; nhưng nếu bạn đã có giá trị, việc sống ích kỷ sẽ giới hạn con số ấy lại. Ý kiến thứ hai bổ sung một vế sắc sảo: Kẻ chỉ biết nghĩ cho mình thì lòng dạ sẽ chật hẹp, dễ nảy sinh đố kỵ và cô độc. Khi bạn mang giá trị của mình đi giúp đỡ người khác, hạnh phúc sẽ được nhân lên gấp bội. Sự cho đi không làm ta nghèo đi, mà làm ta giàu có về mặt tâm hồn.
Sự chính xác của phương trình này đã được chứng minh qua những số phận vĩ đại. Nữ nhà văn J.K. Rowling đã thực hiện phép cộng tuyệt vời khi đối mặt với vô vàn lời từ chối xuất bản. Bà tự mang lại giá trị cho mình bằng sự kiên cường, ý chí không bỏ cuộc để đưa Harry Potter ra ánh sáng. Nhưng nếu bà chỉ giữ khối tài sản khổng lồ ấy để hưởng thụ, bà đã không được thế giới kính trọng đến thế. Bà thực hiện phép nhân bằng cách lập quỹ từ thiện Lumos, giải cứu trẻ em mồ côi. Tương tự, liệt sĩ - bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã nhân thanh xuân của mình lên gấp vạn lần khi bà chọn vào sinh ra tử nơi chiến trường. Bà tìm thấy niềm vui trong việc xoa dịu nỗi đau thể xác cho đồng đội, dẫu biết bản thân có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Sự hi sinh ấy là minh chứng vĩ đại cho việc: sống vì người khác chính là sống cho một phiên bản cao cả nhất của chính mình. Dẫu vậy, xã hội vẫn còn những "con số âm". Đó là những kẻ làm ăn phi pháp, vì tư lợi mà lừa đảo người thân, hay những bạn trẻ vô tâm, lạnh nhạt trước nỗi đau của bạn bè. Sự ích kỷ ấy đang tự triệt tiêu đi hạnh phúc của chính họ.
Để giải bài toán cuộc đời một cách xuất sắc, mỗi học sinh cần đưa ra những phương pháp hành động cụ thể. Em hiểu rằng, trước khi muốn giúp ai, em phải làm cho mình vững vàng trước đã. Em sẽ cố gắng học giỏi, rèn luyện kỹ năng, xác định rõ ước mơ. Khi bản thân đã có "vốn", em sẽ dùng nó để giúp đỡ người khác: tham gia các phong trào tình nguyện, chỉ bài cho bạn yếu, và biết nói lời động viên người khác khi họ buồn. Gia đình là lớp học vỡ lòng cho phép toán này. Bố mẹ hãy dạy con biết cách tự yêu thương mình, nhưng không dung túng cho thói ích kỷ. Việc cả nhà cùng nhau nấu một bữa cơm từ thiện sẽ là bài học sâu sắc hơn ngàn lời nói. Nhà trường hãy lồng ghép những giá trị sống vào các môn học. Không chỉ dạy học sinh cách thi đỗ, mà phải dạy các em cách làm người tử tế, biết trân trọng và đền đáp những ân tình của xã hội.
Cuộc sống không phải là một trò chơi được mất, nơi niềm vui của người này là nỗi buồn của kẻ khác. Hãy cật lực làm việc để tạo ra giá trị cho bản thân, và hãy hào phóng dùng giá trị ấy để sưởi ấm thế gian. Khi bạn biết làm chủ cả phép cộng của lý trí và phép nhân của trái tim, hạnh phúc chắc chắn sẽ mỉm cười với bạn.
Bài mẫu chi tiết Mẫu 5
Một người thợ làm bánh tài ba, trước hết, phải tự tay nhào bột, căn chỉnh nhiệt độ để tạo ra một ổ bánh thơm ngon nhất cho chính mình. Sự nỗ lực tự thân ấy mang lại cho ông ta niềm tự hào. Nhưng niềm hạnh phúc tột độ của người thợ lại nằm ở khoảnh khắc ông nhìn thấy những đứa trẻ đói khát ăn ngấu nghiến ổ bánh ấy với nụ cười rạng rỡ. Triết lý giản dị từ lò bánh mì cũng chính là câu trả lời cho hai quan niệm về hạnh phúc. Khi Thoreau cho rằng: "Không có hạnh phúc ở bất cứ đâu trừ những điều bạn mang đến cho bản thân mình", và ý kiến khác lại nhấn mạnh: "Muốn sống cho bản thân thì phải sống vì người khác", cả hai đang nói về quá trình nhào nặn và sẻ chia hương vị của cuộc đời.
Câu nói của Thoreau đại diện cho giai đoạn "tự làm bánh". Hạnh phúc không tự nhiên sinh ra, nó đòi hỏi sự chủ động, mồ hôi và nước mắt. Nếu bạn phó mặc số phận cho người khác, bạn sẽ mãi mãi trắng tay. Tuy nhiên, ổ bánh làm ra dẫu ngon đến mấy, nếu đem cất kỹ trong tủ, nó cũng sẽ bị mốc meo. Ý kiến thứ hai đã chỉ ra cốt lõi của sự nhân văn: con người là một sinh vật xã hội. Nếu chỉ biết vun vén cho bản thân, ta sẽ bị sự ích kỷ gặm nhấm. Hạnh phúc thực sự phải là sự tuần hoàn, khi ta mang giá trị của mình để phục vụ và nâng đỡ cộng đồng.
Hương vị ngọt ngào của lối sống này đã được J.K. Rowling chứng minh. Từ một người mẹ đơn thân trầm cảm, bà đã tự nhào nặn số phận mình qua từng trang bản thảo. Bà tự đem lại hạnh phúc cho mình bằng ý chí quật cường. Và rồi, bà không giữ ổ bánh vinh quang ấy cho riêng mình; bà dùng tiếng nói và tài sản để bảo vệ những người yếu thế. Hay nhìn vào Narayanan Krishnan, chàng trai Ấn Độ đã từ bỏ sự nghiệp đầu bếp rực rỡ để mang những bữa ăn miễn phí đến cho người điên, người vô gia cư ngoài đường phố. Anh chia sẻ rằng, phục vụ người nghèo mang lại cho anh một sự mãn nguyện mà không có bất kỳ khách sạn 5 sao nào làm được. Rõ ràng, khi biết sống vì người khác, ta đang nuôi dưỡng chính tâm hồn mình. Thế nhưng, trong cuộc sống hối hả, nhiều bạn trẻ lại chọn làm những kẻ keo kiệt tình cảm. Các bạn tự nhốt mình trong phòng kín với điện thoại, lười giao tiếp, chỉ đòi hỏi cha mẹ chu cấp mà không bao giờ hỏi xem cha mẹ có mệt không. Sự ích kỷ ấy đang làm khô héo đi những tâm hồn đang độ tuổi thanh xuân.
Thức tỉnh trước những bài học ấy, mỗi chúng ta cần phải xắn tay áo lên và thực hành ngay trong đời sống hằng ngày. Là một người học sinh, em nhận thức rõ mình phải tự tạo ra hạnh phúc bằng việc chủ động học tập, không quay cóp, không ỷ lại. Em sẽ học cách tìm niềm vui trong sự nỗ lực. Song song đó, em sẽ học cách cho đi: sẵn sàng bớt tiền tiêu vặt để giúp đỡ đồng bào vùng lũ, luôn dịu dàng và lễ phép với người lớn tuổi. Gia đình chính là căn bếp đầm ấm nhất. Cha mẹ hãy dạy con cách tự lập, nhưng đồng thời làm gương cho con về sự sẻ chia thông qua việc đối xử tử tế với hàng xóm, họ hàng. Nhà trường hãy thiết kế một môi trường giáo dục không chỉ cạnh tranh điểm số. Hãy tạo ra các phong trào "lá lành đùm lá rách", để học sinh hiểu rằng giá trị của một con người nằm ở việc họ đóng góp được gì cho những người xung quanh.
Mỗi chúng ta đều là một người thợ nhào nặn nên số phận của chính mình. Hãy tạo ra những giá trị tuyệt vời nhất bằng năng lực tự thân, và đừng ngần ngại bẻ đôi chiếc bánh hạnh phúc ấy cho những người đang khát khao hơi ấm tình người. Bởi suy cho cùng, hương vị đọng lại lâu nhất trên thế gian này chính là hương vị của sự tận tâm và lòng vị tha.
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 55 bài văn trình bày suy nghĩ về 2 quan niệm về hạnh phúc hay nhất
- Top 55 bài văn nghị luận khoảng 400 chữ trình bày suy nghĩ: Làm thế nào để xây dựng trường học hạnh phúc hay nhất
- Top 55 bài văn khoảng 400 chữ thể hiện quan điểm của mình về vấn đề “Lòng tham giống như rắn độc, nó hãm hại người khác, khiến con người trở nên xấu xa” hay nhất
- Top 55 Bài văn Đối với học sinh, khả năng tự học là nhân tố quan trọng Em hãy viết bài văn (khoảng 600 chữ) đưa ra giải pháp khả thi để phát triển kỹ năng tự học hiệu quả, phù hợp với thời đại công nghệ số hiện nay hay nhất
- Top 55 Bài văn nghị luận xã hội về một vấn đề cần giải quyết: "Là học sinh, em nghĩ làm thế nào để tập trung trong học tập?” hay nhất



Danh sách bình luận