1001+ bài văn nghị luận xã hội hay nhất cho mọi chủ đề 200+ bài văn nghị luận xã hội về Văn hóa đọc

Viết bài văn Sinh thời, chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng căn dặn: "Tiếng nói là một thứ của cải vô cùng lâu đời ... Hãy viết bài văn nghị luận (khoảng 500 chữ) trình bày suy nghĩ của em về vấn đề trên và đề xuất giải pháp khắc phục


"Tiếng nói là một thứ của cải vô cùng lâu đời và vô cùng quý báu của dân tộc. Chúng ta phải gìn giữ nó, quý trọng nó, làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp”

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Dẫn dắt vấn đề: Trích dẫn lời căn dặn sâu sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh: "Tiếng nói là một thứ của cải vô cùng lâu đời và vô cùng quý báu của dân tộc. Chúng ta phải gìn giữ nó, quý trọng nó, làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp”. Trải qua thăng trầm lịch sử, tiếng Việt luôn là linh hồn, là niềm tự hào và là tài sản văn hóa vô giá của nước nhà.

- Nêu vấn đề nghị luận: Tuy nhiên, trước làn sóng hội nhập và sự bùng nổ của mạng xã hội, tiếng Việt đang đứng trước những thử thách lớn khi một bộ phận học sinh hiện nay có xu hướng sử dụng ngôn ngữ thiếu chuẩn mực, làm mờ nhạt đi sự trong sáng vốn có của tiếng mẹ đẻ. Đây là vấn đề cần được quan tâm và tìm giải pháp khắc phục.

II. Thân bài

1. Giải thích vấn đề

- Sự trong sáng và giá trị của tiếng Việt: Là sự chuẩn mực trong phát âm, chính tả, ngữ pháp; là sự phong phú về ngữ nghĩa, giàu nhạc điệu và có khả năng biểu đạt trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc, tư duy của con người.

- Sử dụng tiếng Việt thiếu chuẩn mực: Là hiện tượng người nói, người viết cố tình hoặc vô ý phá vỡ các quy tắc ngôn ngữ chính thống. Biểu hiện qua việc lạm dụng ngôn ngữ mạng (teencode), viết tắt vô tội vạ, chêm xen tiếng nước ngoài vô căn cứ hoặc sử dụng thuật ngữ thô tục, từ lóng lệch lạc.

2. Lí do cần giải quyết vấn đề (Thực trạng - Nguyên nhân - Hậu quả)

* Thực trạng nhức nhối: Trong giao tiếp đời thường và đặc biệt là trên không gian mạng, học sinh liên tục sáng tạo ra các kiểu chữ biến dị, phá vỡ cấu trúc ngữ pháp.

* Nguyên nhân:

- Chủ quan: Do tâm lý thích thể hiện cái tôi, muốn tạo sự phá cách, khác biệt của lứa tuổi học trò.

- Khách quan: Sự bùng nổ của công nghệ và mạng xã hội khiến các xu hướng ngôn ngữ độc lạ dễ dàng lan truyền; sự thiếu định hướng, nhắc nhở nghiêm túc từ gia đình, nhà trường và môi trường truyền thông giải trí.

* Hậu quả:

- Đối với cá nhân học sinh: Làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ, dẫn đến những lỗi sai nghiêm trọng trong việc giao tiếp, học thuật.

- Đối với xã hội và văn hóa: Làm tổn hại nghiêm trọng đến sự giàu đẹp, trong sáng của tiếng Việt.

3. Đề xuất giải pháp khắc phục

* Về nhận thức và thái độ:

- Cần ý thức sâu sắc rằng ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc, giữ gìn tiếng Việt chính là giữ gìn cội nguồn và lòng tự tôn quốc gia.

- Nuôi dưỡng lòng yêu nước bắt đầu từ tình yêu tiếng mẹ đẻ; tôn trọng chuẩn mực ngôn từ và có thái độ thẳng thắn phê phán trước các hành vi bóp méo tiếng Việt.

* Về hành động thiết thực:

- Mỗi học sinh: Tự rèn luyện thói quen nói và viết đúng chính tả, ngữ pháp; kiên quyết bài trừ teencode; chỉ chêm xen tiếng nước ngoài khi thực sự cần thiết và phù hợp bối cảnh giao tiếp.

- Nhà trường và xã hội: Tăng cường các sân chơi văn hóa, văn học bổ ích (ngày hội tiếng Việt, các cuộc thi hùng biện); quản lý chặt chẽ hơn các nội dung phát ngôn bằng tiếng Việt trên các phương tiện truyền thông đại chúng.

4. Dẫn chứng (gợi ý)

- Cuốn sách "Tiếng Việt giàu đẹp" của GS. Cao Xuân Hạo: Những công trình nghiên cứu bền bỉ để chứng minh hệ thống ngữ pháp và âm điệu tiếng Việt tinh tế như thế nào, thúc giục người trẻ phải trân quý.

- Cuộc thi "Vua tiếng Việt" trên sóng truyền hình quốc gia (VTV3): Chương trình thu hút hàng triệu khán giả, đặc biệt là người trẻ tham gia để thử thách khả năng phản xạ, phát hiện lỗi chính tả và cách dùng từ. Đây là minh chứng cho việc xã hội luôn nỗ lực tạo ra các sân chơi chính thống nhằm chuẩn hóa và tôn vinh sự trong sáng của tiếng mẹ đẻ.

5. Phản đề 

- Phản đề: Phê phán những bạn trẻ dửng dưng trước sự "ô nhiễm" ngôn từ, giữ tư duy hời hợt cho rằng ngôn ngữ chỉ là công cụ truyền đạt nên "viết sao cho hiểu là được", từ đó dung túng cho lối sống buông thả, quay lưng với giá trị truyền thống.

III. Kết bài

- Khẳng định lại vấn đề: Lời căn dặn của Bác Hồ vẫn vẹn nguyên giá trị định hướng cho thế hệ hôm nay. Bảo vệ chuẩn mực của tiếng nói dân tộc không phải là việc của riêng ai mà là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là học sinh.


Bài mẫu siêu ngắn

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã căn dặn: "Tiếng nói là một thứ của cải vô cùng lâu đời và vô cùng quý báu của dân tộc. Chúng ta phải gìn giữ nó, quý trọng nó, làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp”. Tiếng Việt luôn là linh hồn, là niềm tự hào của nước nhà. Tuy nhiên, trước làn sóng mạng xã hội, một bộ phận học sinh hiện nay lại sử dụng ngôn ngữ thiếu chuẩn mực, làm mờ nhạt đi sự trong sáng của tiếng mẹ đẻ.

Sự trong sáng của tiếng Việt là tính chuẩn mực về chính tả, ngữ pháp, phong phú về ngữ nghĩa và giàu nhạc điệu. Ngược lại, việc sử dụng thiếu chuẩn mực là hành vi cố tình phá vỡ các quy tắc giao tiếp chính thống bằng cách lạm dụng teencode, viết tắt vô tội vạ hoặc chêm xen tiếng nước ngoài khiên cưỡng.

Thực tế, giới trẻ đang liên tục sáng tạo ra các kiểu chữ biến dị trong đời sống. Nguyên nhân là do tâm lý thích thể hiện cái tôi phá cách của tuổi học trò, kết hợp với sự bùng nổ công nghệ và thiếu định hướng từ gia đình. Hậu quả của thói quen này là làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ của học sinh, gây tổn hại nghiêm trọng đến sự giàu đẹp của tiếng mẹ đẻ. Để khắc phục, mỗi người cần nhận thức sâu sắc giữ gìn tiếng Việt chính là giữ gìn lòng tự tôn quốc gia. Học sinh phải tự rèn luyện thói quen viết đúng chính tả, kiên quyết bài trừ teencode. Cuộc thi "Vua tiếng Việt" trên sóng VTV3 chính là minh chứng cho nỗ lực của xã hội nhằm chuẩn hóa và tôn vinh ngôn ngữ dân tộc.

Dù vậy, một số bạn trẻ vẫn dửng dưng trước sự ô nhiễm ngôn từ vì cho rằng viết sao cũng được. Lối tư duy hời hợt này cần bị phê phán nghiêm túc.

Lời dạy của Bác vẫn vẹn nguyên giá trị định hướng cho thế hệ trẻ. Hãy bảo vệ sự chuẩn mực của tiếng nói để tiếng Việt mãi là niềm tự hào muôn đời sau.


Bài mẫu tham khảo Bài 1

Sinh thời, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng căn dặn: "Tiếng nói là một thứ của cải vô cùng lâu đời và vô cùng quý báu của dân tộc. Chúng ta phải gìn giữ nó, quý trọng nó, làm cho nó phổ biến ngày càng rộng khắp”. Trải qua muôn vàn thăng trầm lịch sử và các cuộc chống ngoại xâm gian khổ, tiếng Việt luôn được coi là linh hồn, là niềm tự hào kiêu hãnh và là tài sản văn hóa vô giá của nước nhà. Tuy nhiên, trước làn sóng hội nhập kinh tế sâu rộng cùng sự bùng nổ mạnh mẽ của mạng xã hội, tiếng Việt đang đứng trước những thử thách lớn khi một bộ phận học sinh hiện nay có xu hướng sử dụng ngôn ngữ thiếu chuẩn mực, làm mờ nhạt đi sự trong sáng vốn có của tiếng mẹ đẻ. Đây là một vấn đề thời sự nhức nhối cần được toàn xã hội quan tâm sâu sắc để tìm ra những giải pháp khắc phục kịp thời. 

Trước hết, để nhìn nhận vấn đề một cách thấu đáo, chúng ta cần hiểu rõ bản chất về sự trong sáng và giá trị cốt lõi của tiếng Việt. Đó chính là sự chuẩn mực, tuân thủ nghiêm túc các quy định trong phát âm, chính tả và hệ thống ngữ pháp mà cha ông đã đúc kết qua nhiều thế hệ. Đồng thời, tiếng Việt còn là ngôn ngữ vô cùng phong phú về mặt ngữ nghĩa, giàu tính nhạc điệu với hệ thống sáu thanh điệu uyển chuyển, có khả năng biểu đạt một cách trọn vẹn mọi cung bậc cảm xúc và tư duy sâu sắc của con người. Ngược lại, hiện tượng sử dụng tiếng Việt thiếu chuẩn mực chính là hành vi người nói hoặc người viết cố tình hoặc vô ý phá vỡ các quy tắc ngôn ngữ chính thống. Điều này biểu hiện rõ nét qua việc lạm dụng ngôn ngữ mạng dị dạng, viết tắt vô tội vạ, chêm xen từ ngữ nước ngoài vô căn cứ hoặc sử dụng các thuật ngữ thô tục, từ lóng lệch lạc trong giao tiếp hằng ngày.

Nhìn vào thực tế cuộc sống, lý do chúng ta cần nhanh chóng giải quyết vấn đề này xuất phát từ một thực trạng vô cùng nhức nhối đang diễn ra trong học đường. Trong giao tiếp đời thường và đặc biệt là trên các nền tảng mạng xã hội, học sinh liên tục sáng tạo và sử dụng các kiểu chữ biến dị, phá vỡ cấu trúc ngữ pháp thông thường. Nguyên nhân chủ quan của hiện tượng này bắt nguồn từ tâm lý thích thể hiện cái tôi, muốn tạo sự phá cách và khác biệt mang tính nhất thời của lứa tuổi học trò. Ở khía cạnh khách quan, sự bùng nổ của công nghệ thông tin khiến các xu hướng ngôn ngữ độc lạ dễ dàng lan truyền trên diện rộng. Đi kèm với đó là sự thiếu định hướng, nhắc nhở nghiêm túc từ phía gia đình, nhà trường cũng như các môi trường truyền thông giải trí. Hậu quả của thói quen này vô cùng tai hại, nó không chỉ làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ của chính học sinh, dẫn đến những lỗi sai nghiêm trọng trong việc giao tiếp và học thuật, mà còn làm tổn hại lớn đến vẻ đẹp giàu có của tiếng Việt.

Chính vì vậy, việc đề xuất các giải pháp khắc phục là điều vô cùng cần thiết trong giai đoạn hiện nay. Về mặt nhận thức và thái độ, mỗi cá nhân cần ý thức sâu sắc rằng ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc, giữ gìn tiếng Việt chính là giữ gìn cội nguồn và lòng tự tôn quốc gia. Chúng ta cần nuôi dưỡng lòng yêu nước bắt đầu từ tình yêu tiếng mẹ đẻ, tôn trọng chuẩn mực ngôn từ và có thái độ thẳng thắn phê phán trước các hành vi bóp méo tiếng Việt. Về hành động thiết thực, mỗi bạn học sinh cần tự rèn luyện thói quen nói và viết đúng chính tả, đúng ngữ pháp, kiên quyết bài trừ các loại ngôn ngữ teencode biến dị. Đồng thời, chúng ta chỉ nên chêm xen tiếng nước ngoài khi thực sự cần thiết và phù hợp với bối cảnh giao tiếp cụ thể. Bên cạnh sự tự giác của cá nhân, nhà trường và xã hội cũng cần tăng cường các sân chơi văn hóa bổ ích như ngày hội tiếng Việt hay các cuộc thi hùng biện, kết hợp quản lý chặt chẽ hơn các nội dung phát ngôn trên phương tiện truyền thông đại chúng.

Để chứng minh cho tinh thần giữ gìn sự trong sáng của tiếng mẹ đẻ, chúng ta có thể soi chiếu vào cuốn sách "Tiếng Việt giàu đẹp" của Giáo sư Cao Xuân Hạo. Đây là một công trình nghiên cứu ngôn ngữ học bền bỉ, khoa học nhằm chứng minh hệ thống ngữ pháp và âm điệu tiếng Việt tinh tế, phong phú như thế nào. Những trang sách đầy tâm huyết ấy đã thức tỉnh và thúc giục thế hệ trẻ phải biết trân quý, tự hào về ngôn ngữ dân tộc.

Bên cạnh những nỗ lực gìn giữ, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán những bạn trẻ đang tỏ ra dửng dưng trước sự ô nhiễm ngôn từ hiện nay. Họ giữ tư duy hời hợt khi cho rằng ngôn ngữ chỉ là công cụ truyền đạt nên viết sao cho hiểu là được, từ đó dung túng cho lối sống buông thả và quay lưng với giá trị truyền thống tốt đẹp.

Lời căn dặn của Bác Hồ kính yêu vẫn vẹn nguyên giá trị định hướng quý báu cho thế hệ học sinh hôm nay trên hành trình hoàn thiện nhân cách. Việc bảo vệ chuẩn mực của tiếng nói dân tộc không phải là việc của riêng một cá nhân nào mà là trách nhiệm chung của toàn thể xã hội. Hãy cùng nhau trân trọng từng lời nói, nét chữ để tiếng Việt mãi là niềm tự hào thiêng liêng của muôn đời sau.


Bài mẫu tham khảo Bài 2

Nhà thơ Lưu Quang Vũ từng viết những vần thơ vô cùng xúc động để ca ngợi vẻ đẹp của tiếng nước nhà: "Chưa chữ viết đã vẹn tròn tiếng nói / ... / Tiếng Việt ơi! Tiếng Việt ân tình". Lời thơ như một lời khẳng định về sức sống bền bỉ và giá trị thiêng liêng của ngôn ngữ dân tộc qua hàng ngàn năm lịch sử. Đồng điệu với tư tưởng ấy, Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng từng căn dặn chúng ta phải quý trọng và gìn giữ tiếng nói của quê hương. Tuy nhiên, trước sự phát triển mạnh mẽ của công nghệ và xu hướng hội nhập quốc tế, một bộ phận học sinh hiện nay đang có biểu hiện sử dụng tiếng Việt một cách thiếu chuẩn mực, làm mất đi sự trong sáng vốn có. Đây là một thực trạng đáng báo động, đòi hỏi chúng ta phải nghiêm túc suy ngẫm để tìm ra những biện pháp chấn chỉnh kịp thời nhằm bảo vệ tài sản vô giá này.

Để hiểu rõ hơn về tính chất nghiêm trọng của vấn đề, chúng ta cần giải thích thế nào là sự trong sáng của ngôn ngữ. Sự trong sáng của tiếng Việt trước hết nằm ở tính chuẩn mực, hệ thống quy tắc phát âm, chính tả và cấu trúc ngữ pháp được quy định rõ ràng. Đó còn là sự phong phú về mặt ngữ nghĩa, giàu nhạc điệu, có khả năng diễn đạt trọn vẹn tất cả những khái niệm khoa học phức tạp lẫn các cung bậc cảm xúc tinh tế của con người. Ngược lại, hiện tượng sử dụng tiếng Việt thiếu chuẩn mực là khi học sinh cố tình hoặc vô ý làm lệch lạc các quy tắc chính thống này. Biểu hiện rõ nhất là việc lạm dụng chữ viết teencode, viết tắt một cách bừa bãi trong các văn bản chính thức hoặc cố tình chêm xen tiếng nước ngoài một cách khiên cưỡng vào câu nói hằng ngày.

Lý do khiến chúng ta phải nhìn nhận và giải quyết thực trạng này bắt nguồn từ những hậu quả không hề nhỏ của nó đối với thế hệ trẻ. Hiện nay, trên không gian mạng xã hội, không khó để bắt gặp những dòng trạng thái, những tin nhắn của học sinh với các ký tự biến dị, phá vỡ hoàn toàn cấu trúc ngữ pháp. Nguyên nhân chủ quan của hiện tượng này là do tâm lý thích khẳng định cá tính, muốn tạo sự phá cách của lứa tuổi học trò. Về mặt khách quan, sự bùng nổ của công nghệ đã tiếp tay cho các trào lưu ngôn ngữ lệch chuẩn lan truyền với tốc độ chóng mặt, trong khi gia đình và nhà trường chưa có sự định hướng, nhắc nhở thực sự nghiêm túc. Hệ lụy là thói quen này đã làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ của học sinh, dẫn đến những lỗi sai chính tả nghiêm trọng trong học thuật và làm tổn hại đến sự giàu đẹp của tiếng Việt.

Để ngăn chặn thực trạng trên, toàn xã hội cần chung tay thực hiện các giải pháp thiết thực. Trước hết là về mặt nhận thức, mỗi học sinh cần hiểu rõ ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc, giữ gìn tiếng Việt chính là bảo vệ lòng tự tôn quốc gia. Chúng ta cần nuôi dưỡng lòng yêu nước xuất phát từ những hành động nhỏ bé là yêu tiếng mẹ đẻ, tôn trọng sự chuẩn mực của từ ngữ. Về hành động cụ thể, học sinh cần rèn luyện thói quen nói viết chỉn chu, đúng ngữ pháp và kiên quyết bài trừ thứ ngôn ngữ mạng biến dị ra khỏi môi trường học đường. Ngoài ra, nhà trường cần tổ chức thêm nhiều sân chơi văn hóa bổ ích để định hướng tư duy cho học sinh. Minh chứng rõ nét cho giải pháp này là cuộc thi "Vua tiếng Việt" phát sóng trên đài truyền hình quốc gia VTV3. Chương trình đã thu hút hàng triệu khán giả, đặc biệt là giới trẻ tham gia thử thách khả năng phản xạ, phát hiện lỗi chính tả, từ đó lan tỏa mạnh mẽ ý thức chuẩn hóa ngôn từ trong cộng đồng.

Dù vậy, trong thực tế vẫn có những học sinh tỏ ra dửng dưng trước sự ô nhiễm ngôn từ hiện tại. Họ giữ lối suy nghĩ hời hợt rằng ngôn ngữ chỉ là phương tiện giao tiếp nên viết thế nào cũng được miễn là người khác hiểu, để rồi từ đó vô tình dung túng cho thói quen cẩu thả, quay lưng với các giá trị văn hóa truyền thống của cha ông.

Lời căn dặn của Bác Hồ năm xưa vẫn luôn là kim chỉ nam soi sáng cho hành động của học sinh trong thời đại mới. Bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt không chỉ là trách nhiệm của riêng các nhà ngôn ngữ học mà là nghĩa vụ của mỗi chúng ta. Hãy cùng nhau trân quý tiếng mẹ đẻ, giữ gìn sự vẹn tròn của tiếng nói dân tộc để làm hành trang tự tin bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia.


Bài mẫu tham khảo Bài 3

Trong bối cảnh hội nhập văn hóa diễn ra mạnh mẽ như hiện nay, việc học tập và sử dụng ngoại ngữ đã trở thành một nhu cầu thiết yếu của học sinh nhằm mở rộng cánh cửa tri thức. Thế nhưng, một hiện trạng đáng buồn đang diễn ra là trong khi mải mê chạy theo các ngôn ngữ mới, một bộ phận bạn trẻ lại bỏ bê và sử dụng tiếng mẹ đẻ một cách thiếu chuẩn mực, làm suy giảm sự trong sáng của tiếng Việt. Thực tế này hoàn toàn trái ngược với lời căn dặn sâu sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh về trách nhiệm gìn giữ và quý trọng tiếng nói dân tộc, coi đó là thứ của của cải vô cùng lâu đời và quý báu. Vấn đề này đặt ra bài toán cấp thiết cho ngành giáo dục và toàn xã hội về việc tìm kiếm những giải pháp hữu hiệu để trả lại sự chuẩn mực cho ngôn ngữ nước nhà.

Để giải quyết triệt để thực trạng này, trước tiên cần hiểu rõ thế nào là sử dụng tiếng Việt đúng chuẩn mực. Đó là việc tuân thủ các quy định về ngữ âm, chính tả và ngữ pháp chính thống, đồng thời phát huy nét phong phú về ngữ nghĩa, giàu tính nhạc điệu của tiếng nói quê hương. Ngược lại, hiện tượng dùng ngôn ngữ lệch chuẩn là việc bóp méo chữ viết, lạm dụng ký tự teencode dị dạng, viết tắt vô tội vạ hoặc sử dụng các từ lóng thô tục. Việc chêm xen tiếng nước ngoài một cách vô căn cứ vào các cuộc hội thoại hằng ngày cũng là một biểu hiện của sự thiếu tôn trọng đối với ngôn ngữ dân tộc, làm giảm đi giá trị biểu đạt vốn có của tiếng Việt.

Nhìn nhận một cách khách quan, thực trạng học sinh sử dụng ngôn ngữ thiếu chuẩn mực đang diễn ra vô cùng phổ biến trên không gian mạng và trong đời sống hằng ngày. Nguyên nhân chủ quan dẫn đến hiện tượng này là do tâm lý thích thể hiện cái tôi, muốn tạo ra sự phá cách, khác biệt của học sinh. Ở khía cạnh khách quan, sự phát triển như vũ bão của các nền tảng mạng xã hội đã tạo điều kiện cho các xu hướng từ ngữ độc lạ lan truyền nhanh chóng, kết hợp với việc gia đình, nhà trường còn thiếu sự định hướng, nhắc nhở nghiêm khắc. Hậu quả của thói quen tai hại này là làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ của học sinh, khiến các em dễ mắc lỗi sai nghiêm trọng khi làm bài thi hay viết các văn bản chính thức, đồng thời làm tổn hại lớn đến giá trị thẩm mỹ của tiếng Việt.

Chính vì những hệ lụy trên, chúng ta cần triển khai ngay các giải pháp khắc phục đồng bộ và hiệu quả. Về nhận thức, mỗi học sinh cần khắc sâu bài học rằng ngôn ngữ là linh hồn của dân tộc, giữ gìn tiếng Việt chính là giữ gìn cội nguồn và lòng tự tôn quốc gia. Về hành động thực tế, học sinh phải tự rèn luyện thói quen nói và viết đúng chính tả, ngữ pháp, có ý thức bài trừ ngôn ngữ teencode biến dị ra khỏi cuộc sống. Song song đó, nhà trường và xã hội cần phối hợp tổ chức các ngày hội tiếng Việt, các câu lạc bộ văn học hay các cuộc thi hùng biện để tạo môi trường lành mạnh cho học sinh trau dồi vốn từ. Cuốn sách "Tiếng Việt giàu đẹp" của Giáo sư Cao Xuân Hạo là một minh chứng tiêu biểu, thúc giục người trẻ phải trân quý hệ thống âm điệu tinh tế của đất nước để từ đó nâng cao ý thức giữ gìn tài sản chung.

Tuy nhiên, chúng ta cũng cần thẳng thắn phê phán một bộ phận học sinh đang dửng dưng trước thực trạng ô nhiễm ngôn từ hiện nay. Họ giữ tư duy hời hợt, cho rằng chỉ cần viết sao cho người khác hiểu là đủ, từ đó dung túng cho lối sống buông thả, lười tư duy và dần quay lưng với những giá trị văn hóa truyền thống tốt đẹp của quê hương.

Tóm lại, lời căn dặn của Bác Hồ vẫn giữ nguyên giá trị thời sự và là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay. Việc bảo vệ sự trong sáng của tiếng Việt là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi học sinh khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Hãy cùng nhau nói lời hay, viết ý đẹp để tiếng nói dân tộc mãi là niềm tự hào vững chắc của đất nước trên con đường bước ra thế giới.


Bài mẫu tham khảo Bài 4

Bước vào thế kỷ của sự bùng nổ thông tin, ngôn ngữ giao tiếp của con người cũng có những bước chuyển mình mạnh mẽ để thích nghi với tốc độ của thời đại số. Thế nhưng, sự thay đổi này lại đang mang đến những tác động tiêu cực khi một bộ phận học sinh hiện nay có xu hướng sử dụng tiếng Việt một cách thiếu chuẩn mực, làm mất đi sự trong sáng vốn có. Thực trạng này hoàn toàn đi ngược lại lời chỉ dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu khi Người khẳng định tiếng nói là thứ của cải vô cùng quý báu của dân tộc mà chúng ta phải có trách nhiệm quý trọng, gìn giữ. Đây là một vấn đề có tầm ảnh hưởng lớn đến văn hóa đất nước, đòi hỏi thế hệ trẻ phải nhìn nhận lại thái độ của bản thân và tìm ra những giải pháp khắc phục nhanh chóng.

Chúng ta cần hiểu rằng, sự trong sáng của tiếng Việt chính là tính chuẩn mực trong hệ thống phát âm, chính tả và cấu trúc ngữ pháp. Tiếng Việt là một ngôn ngữ vô cùng giàu đẹp, có sự phong phú về mặt ngữ nghĩa và giàu nhạc điệu, đủ khả năng biểu đạt mọi tư duy khoa học lẫn tâm tư tình cảm của con người. Ngược lại, hiện tượng sử dụng tiếng Việt thiếu chuẩn mực là khi người nói, người viết cố tình hoặc vô ý phá vỡ các quy tắc chính thống đó. Điều này biểu hiện rõ qua việc lạm dụng ngôn ngữ teencode, viết tắt vô tội vạ, chêm xen từ ngữ tiếng nước ngoài một cách khiên cưỡng hoặc tệ hơn là sử dụng các từ lóng mang tính chất thô tục trong giao tiếp.

Nguyên nhân và hậu quả của vấn đề này là điều chúng ta cần phân tích kỹ lưỡng để thấy được lý do phải nhanh chóng giải quyết. Thực tế cho thấy, trên các trang mạng xã hội và trong cả những bài kiểm tra, học sinh liên tục sử dụng các kiểu chữ biến dị, sai lệch ngữ pháp. Nguyên nhân chủ quan xuất phát từ tâm lý thích thể hiện cái tôi phá cách, muốn tạo sự độc lạ của lứa tuổi học trò, cộng với sự lười biếng trong tư duy ngôn từ chỉn chu. Về mặt khách quan, môi trường công nghệ số phát triển quá nhanh khiến các xu hướng ngôn ngữ lệch chuẩn dễ dàng lan rộng, trong khi sự quản lý, định hướng từ gia đình và nhà trường vẫn còn nhiều lỏng lẻo. Hệ lụy của thực trạng này là làm cùn mòn khả năng sử dụng ngôn ngữ của học sinh, gây khó khăn cho việc tiếp thu kiến thức học thuật và trực tiếp làm tổn hại nghiêm trọng đến sự giàu đẹp của tiếng mẹ đẻ.

Để khắc phục hiện trạng đáng buồn này, việc triển khai các biện pháp từ nhận thức đến hành động là điều bắt buộc. Trước hết, học sinh cần nhận thức sâu sắc rằng giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt chính là bảo vệ lòng tự tôn quốc gia và bản sắc văn hóa dân tộc. Về hành động cụ thể, mỗi bạn trẻ cần tự ý thức rèn luyện kỹ năng nói viết đúng chính tả, đúng ngữ pháp và kiên quyết bài trừ teencode ra khỏi đời sống. Nhà trường và các cơ quan chức năng cũng cần tích cực phối hợp tổ chức các cuộc thi, sân chơi văn hóa ý nghĩa nhằm chuẩn hóa ngôn từ cho học sinh. Sự thành công của trò chơi truyền hình "Vua tiếng Việt" trên sóng VTV3 chính là minh chứng sống động cho nỗ lực của xã hội nhằm tôn vinh vẻ đẹp chuẩn mực của tiếng mẹ đẻ, giúp giới trẻ có cái nhìn đúng đắn hơn về ngôn ngữ quê hương.

Dẫu có những chuyển biến tích cực, chúng ta vẫn cần phê phán những cá nhân đang tỏ ra thờ ơ trước thực trạng bóp méo ngôn từ hiện nay. Họ giữ tư duy buông thả khi cho rằng viết sao cũng được miễn là truyền đạt được nội dung, để rồi từ đó vô tình làm rạn nứt cấu trúc thẩm mỹ văn hóa dân tộc mà cha ông đã dày công gìn giữ qua bao đời.

Lời căn dặn của Bác Hồ năm xưa vẫn vẹn nguyên giá trị định hướng cho thế hệ học sinh trong thời đại số hóa ngày nay. Việc bảo vệ nét đẹp của tiếng nói quê hương là nghĩa vụ chung của toàn xã hội chứ không của riêng ai. Hãy trân trọng từng lời nói, nét chữ hằng ngày để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, giúp ngôn ngữ nước nhà mãi trường tồn cùng thời gian.


Bài mẫu tham khảo Bài 5

Nhiều người thường lầm tưởng rằng ngôn ngữ chỉ đơn thuần là một công cụ dùng để truyền đạt thông tin hằng ngày nên việc nói thế nào, viết ra sao hoàn toàn thuộc về tự do cá nhân của mỗi người. Thế nhưng, lịch sử đã chứng minh ngôn ngữ chính là tấm gương phản chiếu trung thực nhất trình độ văn minh và linh hồn của cả một dân tộc. Ý thức được tầm quan trọng sống còn đó, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã để lại lời căn dặn sâu sắc về trách nhiệm gìn giữ và làm phổ biến rộng khắp tiếng nói quê hương. Vậy mà hiện nay, trước làn sóng toàn cầu hóa, một bộ phận học sinh lại đang sử dụng tiếng Việt một cách thiếu chuẩn mực, làm suy giảm đi sự trong sáng vốn có của tiếng mẹ đẻ. Thực trạng này đặt ra yêu cầu cấp thiết về việc nâng cao nhận thức và tìm kiếm những giải pháp thiết thực để chấn chỉnh văn hóa ngôn từ trong thế hệ trẻ.

Để làm sáng tỏ vấn đề, trước hết chúng ta cần hiểu đúng về giá trị của sự trong sáng trong tiếng Việt. Đó là sự tuân thủ nghiêm túc các quy tắc chuẩn mực về chính tả, phát âm và hệ thống ngữ pháp chính thống. Tiếng Việt là một ngôn ngữ vô cùng phong phú về mặt ngữ nghĩa, giàu nhạc điệu, có khả năng biểu đạt trọn vẹn mọi khía cạnh của tư duy và đời sống tinh thần con người. Ngược lại, hiện tượng sử dụng tiếng Việt thiếu chuẩn mực là việc cố tình hoặc vô ý làm sai lệch các quy tắc giao tiếp này, biểu hiện thông qua việc lạm dụng ký tự teencode, viết tắt bừa bãi hoặc chêm xen từ ngữ tiếng nước ngoài một cách vô căn cứ vào câu nói.

Lý do khiến chúng ta phải nghiêm túc giải quyết vấn đề này nằm ở những hệ lụy tiêu cực mà nó mang lại cho xã hội và bản thân học sinh. Trong thực tế đời thường và trên không gian mạng, tình trạng giới trẻ sử dụng khẩu ngữ, từ lóng mang tính chất thô tục hay các kiểu chữ biến dị đang diễn ra hết sức nhức nhối. Nguyên nhân chủ quan của thực trạng này bắt nguồn từ ý thức giữ gìn bản sắc văn hóa còn non kém, kết hợp với tâm lý thích đua đòi, muốn thể hiện cái tôi khác biệt của tuổi học trò. Về mặt khách quan, sự thiếu định hướng từ gia đình, nhà trường cùng tác động từ các nội dung giải trí thiếu chuẩn mực trên mạng xã hội đã khiến hiện tượng này lan rộng. Hậu quả là làm cùn mòn tư duy ngôn ngữ của học sinh, dẫn đến những lỗi sai chính tả nghiêm trọng trong môi trường học thuật và làm tổn hại đến sự giàu đẹp của tiếng mẹ đẻ.

Nhằm khắc phục triệt để thực trạng trên, toàn xã hội cần chung tay triển khai các giải pháp thiết thực và đồng bộ. Về nhận thức, mỗi học sinh cần hiểu rõ giữ gìn tiếng Việt chính là giữ gìn cội nguồn và lòng tự tôn quốc gia, từ đó nuôi dưỡng tình yêu nước thông qua tình yêu tiếng mẹ đẻ. Về hành động cụ thể, học sinh phải tự rèn luyện thói quen viết đúng ngữ pháp, kiên quyết bài trừ ngôn ngữ mạng lệch chuẩn và chỉ chêm xen tiếng nước ngoài khi thực sự cần thiết. Bên cạnh đó, nhà trường cần tăng cường các sân chơi văn hóa bổ ích để định hướng tư duy ngôn từ cho các em. Công trình nghiên cứu trong cuốn sách "Tiếng Việt giàu đẹp" của Giáo sư Cao Xuân Hạo là một minh chứng quý giá, nhắc nhở và thúc giục thế hệ trẻ phải có ý thức trân quý, bảo vệ hệ thống âm điệu tinh tế của đất nước.

Tuy nhiên, thực tế xã hội vẫn cần lên án những bạn trẻ đang dửng dưng trước thực trạng ô nhiễm ngôn từ hiện nay. Họ giữ tư duy hời hợt khi cho rằng viết sao cho hiểu là được, từ đó dung túng cho lối sống buông thả, cẩu thả trong giao tiếp và dần quay lưng với các giá trị văn hóa truyền thống lâu đời.

Lời chỉ dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh vẫn luôn là bài học quý báu, định hướng cho hành động của thế hệ học sinh hôm nay trên con đường hoàn thiện bản thân. Việc bảo vệ sự giàu đẹp và trong sáng của tiếng nói dân tộc là trách nhiệm chung của toàn xã hội. Hãy cùng nhau trân trọng từng nét chữ, lời nói hằng ngày để tiếng Việt luôn giữ trọn vẹn giá trị ân tình và bản sắc văn hóa độc đáo của nước nhà.



Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...