Soạn bài Đọc thêm: Tiếng hát con tàu siêu ngắn


Soạn bài Đọc thêm: Tiếng hát con tàu siêu ngắn nhất trang 12 SGK ngữ văn 12 tập 1 giúp tiết kiệm thời gian soạn bài


Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Câu 1

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 1 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

+ Con tàu: thời điểm sáng tác bài thơ chưa có tuyến đường sắt lên Tây Bắc, hình ảnh con tàu ở đây ý nghĩa biểu tượng cho khát vọng lên đường, khát vọng về với nhân dân, hòa nhập vào cuộc sống lớn của đất nước.

+ Tây Bắc: nghĩa đen chỉ mảnh đất miền tây Bắc Bộ của nước ta, nghĩa biểu tượng chỉ cuộc sống rộng lớn, chỉ những miền đất xa xôi còn nhiều khó khăn của Tổ quốc.

→Ý nghĩa nhan đề Tiếng hát con tàu: tiếng hát say mê, hăm hở, lạc quan, phấn chấn của tâm hồn tràn đầy khát vọng, mong mỏi xây dựng đất nước và tìm về với ngọn nguồn sáng tạo thơ ca của thi sĩ.

→Ý nghĩa bốn câu đề từ: Tổ quốc vẫy gọi và tâm hồn nghệ sĩ hướng về nhân dân, về cuộc sống sôi nổi đang diễn ra trên mọi miền đất nước. Về với Tây Bắc cũng là về với nhân dân, về với chính mình, về với ngọn nguồn cảm hứng sáng tạo.

Câu 2

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 2 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1  

Bố cục bài thơ (3 phần)

- Phần 1 (khổ 1,2): Sự trăn trở và lời mời gọi lên đường.

- Phần 2 (khổ 3 đến khổ 11): khát vọng về với nhân dân.

- Phần 3 (còn lại): khúc hát lên đường.

Câu 3

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 3 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1  

- Niềm hạnh phúc lớn lao khi gặp lại nhân dân được thể hiện trong khổ thơ thứ 5 qua hàng loạt hình ảnh so sánh đặc sắc, đậm chất Tây Bắc:

+ "như nai về suối cũ": quen thuộc, gần gũi như nai tìm về suối cũ sau mùa khô.

+ "như cỏ đón giêng hai": háo hức, phấn chấn, hồi sinh như cỏ đón mùa xuân

+ "như chim én gặp mùa": ấm áp, hạnh phúc như chim én gặp mùa

+ "như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa": vui mừng, thỏa thuê, mãn nguyện

+ "như chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa": dễ chịu, thoải mái, hạnh phúc.

→ So sánh liên hoàn với những hình ảnh đặc sắc diễn tả trọn vẹn và xúc động niềm hạnh phúc lớn lao của nhà thơ khi về với nhân dân, về với nguồn cội, về với sự sống và ngọn nguồn cảm hứng.

Câu 4

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 4 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1

+ "Người anh du kích": kỷ niệm về tấm áo nâu suốt một đời vá rách anh cởi lại cho con trong đêm hi sinh và sự gắn bó sâu nặng gợi lên qua kỷ vật thiêng liêng của người đã khuất.

+ "Thằng em liên lạc": tình yêu thương, quý mến người em tận tụy, kiên nhẫn, thầm lặng hết lòng vì cách mạng.

+ "Người mế kháng chiến": đùm bọc, cưu mang những người con thương binh với tấm lòng nghĩa tình sâu nặng không gì đong đếm được.

→ Nhân dân hiện lên đôn hậu, anh hùng, bình dị, nghĩa tình. Nhà thơ bày tỏ sự gắn bó và lòng biết ơn sâu nặng đối với nhân dân, sự gắn bó ấy vừa cụ thể vừa thiêng liêng, vừa bình dị vừa cao quý.

Câu 5

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 5 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1 

- "Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp"/…/"Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia".

- "Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở/Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn".

- "Tình yêu làm đất lạ hóa quê hương".

Câu 6

Video hướng dẫn giải

Trả lời câu 6 trang 146 SGK Ngữ văn 12, tập 1  

- Hình ảnh tả thực được chọn lọc tinh tế: "bản sương giăng", "đèo mây phủ", "lửa hồng soi tóc bạc", "chim rừng lông trở biếc",…

- Hình ảnh biểu tượng, ẩn dụ đặc sắc: "con tàu", "vầng trăng", "trái đầu xuân", "vàng ta đau trong lửa", "mặt hồng em", "suối lớn mùa xuân".

- Hình ảnh so sánh mới lạ: "như đông về nhớ rét", "như cánh kiến hoa vàng",…

→ Hệ thống hình ảnh độc đáo, sáng tạo khi xâu thành chuỗi kết thành chùm, khi xếp thành tầng thành lớp giúp bài thơ mở ra hàng loạt những liên tưởng bất ngờ, đậm màu sắc trí tuệ, đặc trưng cho phong cách nghệ thuật thơ Chế Lan Viên. 

ND chính

Video hướng dẫn giải

Bài thơ thể hiện khát vọng, niềm hân hoan trong tâm hồn nhà thơ khi trở về với nhân dân, đất nước, cũng là tìm thấy nguồn nuôi dưỡng cảm hứng sáng tạo nghệ thuật cho hồn thơ.

Loigiaihay.com

Bài đọc >> Xem chi tiết: Văn bản Tiếng hát con tàu
+

Tiếng hát con tàu

Chế Lan Viên

Tây Bắc ư ? Có riêng gì Tây Bắc

Khi lòng ta đã hoá những con tàu

Khi Tổ quốc bốn bề lên tiếng hát

Tâm hồn ta là Tây Bắc, chứ còn đâu.

Con tàu này lên Tây Bắc anh đi chăng ?

Bạn bè đi xa anh giữ trời Hà Nội

Anh có nghe gió ngàn đang rú gọi

Ngoài của ô ? Tàu đói những vành trăng

 

Đất nước mênh mông, đời anh nhỏ hẹp

Tàu gọi anh đi, sao chửa ra đi ?

Chẳng có thơ đau giữa lòng đóng khép

Tâm hồn anh chờ gặp anh trên kia.

 

Trên Tây Bắc ! Ôi mười năm Tây Bắc

Xứ thiêng liêng rừng núi đã anh hùng

Nơi máu rỏ tâm hồn ta thấm đất

Nay dạt dào đã chín trái đầu xuân.

 

Ơi kháng chiến! Mười năm qua như ngọn lửa

Nghìn năm sau, còn đủ sức soi đường

Con đã đi nhưng con cần vượt nữa

Cho con về gặp lại Mẹ yêu thương

 

Con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ

Cỏ đón gieng hai, chim én gặp mùa,

Như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa

Chiếc nôi ngừng bỗng gặp cánh tay đưa.

 

Con nhớ anh con, người anh du kích

Chiếc áo nau anh mặc đem công đồn

Chiếc áo nâu suốt một đời vá rách

Đêm cuối cùng anh cởi lại cho con.

 

Con nhớ em con, thằng em liên lạc

Rừng thưa em băng, rừng rạm em chờ

Sáng bản Na, chiều em qua bản Bắc

Mười năm tròn ! Chưa mất một phong thư

 

Con nhớ me! Lửa hồng soi tóc bạc

Năm con đau, mé thức một mùa dài.

Con với mé không phải hòn máu cắt

Nhưng trọn đời con nhớ mãi ơn nuôi.

 

Nhớ bản sương giăng, nhớ đèo mây phủ

Nơi nao qua, lòng lại chẳng yêu thương?

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở

Khi ta đi, đất đã hoá tâm hồn !

 

Anh bỗng nhớ em như đông về nhớ rét

Tình yêu ta như cánh kiến hoa vàng

Như xuân đến chim rừng long trở biếc

Tình yêu làm đất lạ hoá quê hương.

 

Anh nắm tay em cuối mùa chiến dịch

Vắt xôi nuôi quan em giáu giữa rừng

Đất Tây Bắc tháng ngày không có lịch

Bữa xôi đầu còn toả nhớ mùi hương.

 

Đất nước gọi ta hay lòng ta gọi ?

Tình em đang mong tình mẹ đang chờ,

Tàu hãy vỗ giùm ta đôi cánh vội

Mắt ta thèm mái ngói đỏ trăm ga.

 

Mắt ta nhớ mặt người, tai ta nhớ tiếng

Mùa nhân dân giăng lúa chín rì rào

Rẽ người mà đi vịn tay mà đến

Mặt đất nồng nhựa nóng của cần lao.

 

Nhựa nóng mười năm nhân dẫn máu đổ

Tây Bắc ơi, người là mẹ của hỗn thơ,

Mười năm chiến tranh vàng ta đau trong lửa,

Nay trở về, ta lấy lại vàng ta.

 

Lấy cả những cơn mơ ! Ai bảo con tàu không mộng tưởng

Mỗi đêm khuya không uống một vầng trăng

Lòng ta cũng như tàu, ta cũng uống

Mặt hồng em trong suối lớn mùa xuân.

(Ánh sáng và phù sa, NXB Văn học, Hà Nội, 1960)

- Thu gọn

Bình chọn:
4 trên 7 phiếu

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 12 - Xem ngay

Group ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải