(35+ mẫu) Kể chuyện Đôi cánh của ngựa trắng hay nhất - Tiếng Việt 4


Trong một thung lũng xanh tươi ngập tràn cỏ non, có hai mẹ con nhà Ngựa sống bên nhau rất hạnh phúc. Đứa con có một bộ lông trắng muốt, mịn màng như một đám mây nhỏ nên được mẹ âu yếm gọi là Ngựa Trắng.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Bài mẫu 1

Trong một thung lũng xanh tươi ngập tràn cỏ non, có hai mẹ con nhà Ngựa sống bên nhau rất hạnh phúc. Đứa con có một bộ lông trắng muốt, mịn màng như một đám mây nhỏ nên được mẹ âu yếm gọi là Ngựa Trắng. Ngựa Trắng rất được mẹ cưng chiều, nhưng chú lại có một tính xấu là chẳng mấy khi chịu gặm cỏ mà chỉ thích ngước lên bầu trời mộng mơ. Mỗi lần thấy những cánh chim tự do chao lượn, chú lại ước ao mình có một đôi cánh để bay lên cao.

Một ngày nọ, anh Đại Bàng có sải cánh oai vệ đáp xuống một tảng đá lớn cạnh nơi Ngựa Trắng sống. Thấy Đại Bàng vừa dũng mãnh lại vừa có thể bay đi khắp muôn nơi, Ngựa Trắng thích thú lắm liền chạy đến tha thiết xin đi theo để tìm kiếm một đôi cánh cho riêng mình. Ngựa mẹ dù lo lắng nhưng vẫn bằng lòng để con đi xa tự lập. Ngựa Trắng hí hửng bước đi bên cạnh bóng râm của anh Đại Bàng đang bay trên cao. Chú say sưa ngắm nhìn cảnh vật mới lạ mà quên mất rằng nguy hiểm đang rình rập quanh mình.

Khi hoàng hôn buông xuống, không gian chìm vào bóng tối tịch mịch, anh Đại Bàng phải bay lên một ngọn cây cao để tìm chỗ ngủ. Ngựa Trắng bơ vơ một mình dưới mặt đất chật hẹp, lòng bắt đầu hoảng sợ. Đúng lúc đó, từ trong bụi rậm, một con Sói xám hung dữ có đôi mắt xanh lè, nanh vuốt sắc nhọn lao ra định vồ lấy chú. Quá hoảng hốt, Ngựa Trắng chỉ biết đứng im một chỗ, khóc lóc thảm thiết kêu cứu: "Anh Đại Bàng ơi, mẹ ơi cứu con với!".

Nghe tiếng kêu cứu thất thanh của bạn, từ trên cành cây cao, Đại Bàng dang rộng đôi cánh, lao vút xuống như một mũi tên. Anh dùng chiếc mỏ nhọn hoắt và bộ móng vuốt sắc bén của mình mổ liên tiếp vào mắt, vào đầu con Sói xám dữ tợn. Bị tấn công bất ngờ và đau đớn, Sói xám cúp đuôi chạy thẳng vào rừng sâu. Ngựa Trắng lúc này vẫn chưa hết run rẩy, nước mắt ngắn dài luyến tiếc vì mình không có cánh để bay lên cao trốn Sói.

Thấy vậy, Đại Bàng đáp xuống cạnh bên, ôn tồn bảo: "Đừng khóc nữa Ngựa Trắng! Cậu nhìn xuống dưới chân mình xem. Đôi cánh của cậu chính là bốn chiếc chân thần kỳ này đấy! Nếu cậu chạy thật nhanh, cậu cũng có thể bay như tôi vậy". Ngựa Trắng ngơ ngác rồi thử chồm lên, phi nước đại về phía trước. Chú ngỡ ngàng nhận ra gió thổi lồng lộng qua bờm, cả cơ thể chú lướt đi nhẹ nhàng như đang bay trên mặt đất. Từ đó, Ngựa Trắng không còn ao ước những điều viển vông nữa mà tự tin dùng đôi chân vạn dặm của mình để khám phá thế giới.

Bài mẫu 2

Thuở ấy, thung lũng hoa vàng là nơi trú ngụ của hai mẹ con nhà Ngựa. Chú Ngựa Trắng nhỏ có vẻ đẹp hiếm thấy với chiếc bờm dài thướt tha và bộ lông trắng như tuyết. Thế nhưng, tâm hồn của chú không thuộc về mặt đất êm ái này. Chú chán ghét việc suốt ngày quanh quẩn gặm cỏ và luôn thèm khát cảm giác được bay bổng giữa những tầng mây như những chú chim đại ngàn.

Cơ hội đến khi một chú Đại Bàng lẫm liệt ghé thăm thung lũng. Ngựa Trắng nài nỉ xin đi theo Đại Bàng để đi tìm đôi cánh lông vũ. Chuyến hành trình bắt đầu vô cùng thuận lợi cho đến khi bóng đêm bao phủ cánh rừng hoang. Khi Đại Bàng bay cao để tìm nơi trú ẩn, Ngựa Trắng ở dưới mặt đất đã trở thành mục tiêu của một con Sói xám đói khát. Tiếng gầm gừ hung tợn của Sói làm Ngựa Trắng rụng rời chân tay, chú khuỵu xuống và khóc nức nở.

May mắn thay, Đại Bàng với đôi mắt tinh anh đã phát hiện ra hiểm nguy. Anh lao xuống từ không trung, giáng những đòn chí mạng bằng mỏ và vuốt lên đầu con quái vật khiến Sói hoảng sợ tháo chạy. Đứng bên chú Ngựa Trắng đang sụt sùi, Đại Bàng chỉ tay vào đôi chân thon dài của chú và giải thích về "đôi cánh" thực sự của loài ngựa. Ngựa Trắng nín khóc, chú lấy đà phóng mạnh về phía trước. Tiếng móng guốc gõ vang "lộc cộc" và chú thấy mình đang lướt đi nhanh như một cơn gió. Chú hiểu ra rằng mặt đất bao la này chính là bầu trời của riêng chú.

Bài mẫu 3

Câu chuyện về chú Ngựa Trắng và chuyến phiêu lưu đi tìm đôi cánh luôn để lại cho người đọc những bài học sâu sắc về cuộc sống. Ngựa Trắng vốn là một chú ngựa non nớt, sống trong sự đùm bọc của mẹ nên luôn mơ tưởng đến những điều xa xôi. Chú muốn có cánh như Đại Bàng để bay lượn thay vì trân trọng đôi chân khỏe khoắn của mình.

Để thỏa lòng mong ước, chú đã rời xa thung lũng bình yên để đi theo tiếng gọi của tự do cùng Đại Bàng. Tuy nhiên, thực tế cuộc sống luôn có những thử thách nghiệt ngã. Việc chạm trán với con Sói dữ trong đêm tối đã làm vỡ tan những mộng tưởng hồng hoang của chú. Nếu không có sự dũng cảm cứu giúp của Đại Bàng, Ngựa Trắng đã phải trả giá bằng cả mạng sống của mình.

Chi tiết đắt giá nhất câu chuyện chính là lời khuyên của Đại Bàng dành cho Ngựa Trắng sau khi đuổi được Sói dữ. Đại Bàng đã chỉ cho Ngựa Trắng thấy sức mạnh vạn dặm nằm ở bốn chiếc chân của chú. Câu chuyện khép lại bằng hình ảnh Ngựa Trắng sải bước phi nước đại đầy kiêu hãnh. Qua đó, tác giả muốn nhắn nhủ chúng ta hãy luôn tự tin vào giá trị bản thân, bởi ai cũng có một "đôi cánh" riêng để tỏa sáng trong thế giới này.

Bài mẫu 4

Ngựa Trắng từng là một đứa trẻ không bao giờ lớn nếu như chú cứ mãi ở lại thung lũng xanh cùng mẹ. Chú luôn bất mãn với hình hài của loài ngựa và khao khát được mọc cánh như chim. Sự ngây thơ và có phần bướng bỉnh ấy đã thúc đẩy chú bước vào một chuyến hành trình xa xôi đầy bão táp cùng người bạn Đại Bàng.

Chính sự khắc nghiệt của chuyến đi đã tôi luyện nên một Ngựa Trắng trưởng thành. Khi bóng tối bủa vây và con Sói hung ác xuất hiện, Ngựa Trắng lần đầu tiên nếm trải cảm giác sợ hãi tột cùng của ranh giới sinh tử. Chú nhận ra thế giới bên ngoài không chỉ có màu hồng của những chuyến bay mà còn có cả nanh vuốt của kẻ thù. Khi Đại Bàng đánh đuổi được Sói và dạy cho chú bài học về đôi chân, một sự thức tỉnh lớn đã diễn ra trong tâm trí Ngựa Trắng.

Chú không còn khóc lóc giận hờn, chú dồn hết sức lực vào bốn chân và bắt đầu chạy. Mỗi bước chạy thần tốc giúp chú nhận ra sức mạnh to lớn mà thiên nhiên đã ban tặng cho mình. Ngựa Trắng trở về nhà với một tâm thế hoàn toàn mới: mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn và không bao giờ chê bai mặt đất chật hẹp nữa.

Bài mẫu 5

Có một chú Ngựa Trắng mang tâm hồn của một thi sĩ, suốt ngày chỉ mộng mơ về bầu trời bao la. Chú có bộ lông trắng muốt như những dải mây bồng bềnh tụ lại, và có lẽ chính màu lông ấy đã khiến chú luôn nghĩ mình thuộc về thế giới của những loài chim bay lượn. Chú quyết định đi theo Đại Bàng để tìm kiếm đôi cánh cho cuộc đời mình.

Chuyến đi đưa chú qua những cánh đồng xa, những ngọn đồi chập chùng, nhưng cũng đưa chú vào một đêm đen tối tăm và đầy hiểm nguy. Khi con Sói già hung hãn xông ra, Ngựa Trắng tưởng như mọi ước mơ của mình sẽ khép lại trong đau đớn. Nhưng tình bạn cao đẹp của Đại Bàng đã thắp lên tia sáng hy vọng. Tiếng vỗ cánh phành phạch và những cú mổ dũng mãnh của Đại Bàng đã xua tan bóng tối và cả con Sói hung dữ.

Cái kết của câu chuyện đẹp như một bài thơ khi Ngựa Trắng hiểu ra lời Đại Bàng nói. Chú bắt đầu chạy, bờm trắng tung bay trong gió, bốn chân dẫm lên cỏ mượt mà lướt đi thanh thoát. Chú không có đôi cánh bằng lông vũ, nhưng chú có đôi cánh của ý chí và tốc độ. Giờ đây, mỗi con đường chú đi qua đều in dấu một huyền thoại về một chú ngựa biết bay bằng chính đôi chân của mình.

Bài mẫu 6

Tôi từng là một chú Ngựa Trắng ngốc nghếch và đầy mộng tưởng hoang đường. Ngày ấy, sống trong sự chiều chuộng của mẹ ở thung lũng cỏ xanh, tôi chẳng bao giờ thèm để ý đến mặt đất mà lúc nào cũng ngước nhìn lên bầu trời. Thấy các loài chim bay lượn tự do, tôi thích lắm và luôn oán trách sao ông trời không ban cho mình một đôi cánh.

Thế rồi một ngày, anh Đại Bàng kiêu hùng đáp xuống thung lũng. Nhìn sải cánh rộng lớn của anh, tôi liền chạy đến nài nỉ xin đi theo để học cách mọc cánh. Mẹ tôi lo lắng khuyên can nhưng trước sự kiên quyết của tôi, mẹ đành gật đầu đồng ý. Tôi hí hửng lên đường, bước chân sáo nhảy nhót bên bóng râm của anh Đại Bàng. Nhưng tôi đâu biết rằng, nguy hiểm đang rình rập một kẻ non nớt như tôi.

Khi màn đêm buông xuống, anh Đại Bàng bay lên ngọn cây cao ngủ, bỏ lại tôi cô độc giữa rừng già hoang vu. Nỗi sợ hãi dâng tràn khi một con Sói xám có đôi mắt rực lửa lao ra khỏi bụi rậm. Tôi sợ đến mức bủn rủn cả tay chân, đứng im chịu trận và khóc thét lên gọi mẹ, gọi anh Đại Bàng. Rất may, anh Đại Bàng đã nghe thấy, anh lao xuống như một mũi tên xé rách màn đêm, dùng mỏ mổ liên tục vào đầu con Sói khiến nó đau đớn cúp đuôi chạy mất.

Tôi vẫn ngồi khóc thút thít vì sợ hãi và tủi thân vì mình không có cánh để bay lên trốn Sói. Lúc ấy, anh Đại Bàng đáp xuống bên tôi, âu yếm bảo: "Ngựa Trắng ơi, đôi cánh của cậu chính là bốn chiếc chân thần kỳ này đấy! Cậu hãy thử chạy xem nào!". Tôi bán tín bán nghi, liền dồn lực đứng dậy và phóng mạnh về phía trước. Kỳ diệu thay, gió thổi vù vù bên tai, cơ thể tôi lướt đi nhanh như gió. Tôi đã tìm thấy đôi cánh thực sự của mình và nhận ra bấy lâu nay mình đã bỏ quên món quà vô giá của bản thân.

Bài mẫu 7

Tôi có một đứa con trai độc nhất, nó có một vẻ đẹp tuyệt vời với bộ lông trắng muốt như mây trời nên tôi đặt tên con là Ngựa Trắng. Tôi yêu thương và nuông chiều con hết mực, lúc nào cũng dành cho con những thảm cỏ non ngon nhất thung lũng. Thế nhưng, con trai tôi lại có một tâm hồn quá đỗi mộng mơ, nó luôn muốn mọc cánh để bay lượn như chim.

Một ngày nọ, Ngựa Trắng chạy về xin tôi được đi xa cùng chú Đại Bàng để tìm kiếm đôi cánh. Nhìn ánh mắt kiên định của con, lòng tôi thắt lại vì lo lắng, nhưng tôi hiểu loài ngựa phải được chạy nhảy mới khôn lớn nên đã đồng ý. Suốt mấy ngày con đi xa, tôi đứng ngồi không yên, lòng luôn cầu nguyện cho con được bình an vô sự.

Hôm con trở về, tôi vỡ òa trong hạnh phúc. Ngựa Trắng lao vào lòng tôi, vừa thở hổn hển vừa kể lại chuyến đi bão táp. Nó kể về con Sói dữ tợn trong đêm tối, về sự dũng cảm của Đại Bàng và bài học đắt giá về đôi chân. Nhìn con trai giờ đây dũng mãnh, tự tin phi nước đại vòng quanh thung lũng với chiếc bờm tung bay, tôi mỉm cười hạnh phúc vì biết con mình đã thực sự trưởng thành và tìm thấy đôi cánh của cuộc đời.

Bài mẫu 8

Tôi là Đại Bàng, kẻ độc hành của bầu trời cao rộng. Trong một lần dừng chân tại một thung lũng xanh, tôi đã gặp một chú Ngựa Trắng có vẻ ngoài rất đẹp nhưng tâm hồn lại tràn ngập những mộng tưởng viển vông. Chú ta không chịu gặm cỏ mà cứ nhìn tôi ao ước được mọc cánh để bay lên trời. Thấy chú thiết tha quá, tôi đã đồng ý cho chú đi theo trong chuyến hành trình của mình.

Ngựa Trắng đi dưới đất, tôi bay trên trời, chúng tôi cùng nhau đi qua nhiều vùng đất mới. Nhưng cậu bạn này còn quá non nớt, chưa hề biết đến những hiểm nguy của thế giới hoang dã. Đêm hôm đó, khi tôi đang an tọa trên một cành cây cao thì nghe thấy tiếng khóc thét cứu mạng của Ngựa Trắng bên dưới. Nhìn xuống, tôi thấy một con Sói xám hung ác đang chực vồ lấy chú.

Không chần chừ một giây, tôi dang rộng cánh, lao thẳng xuống từ không trung. Tôi dùng hết sức mạnh của bộ móng vuốt và chiếc mỏ sắc nhọn mổ liên tục vào mắt, vào mặt con Sói dữ. Bị đòn bất ngờ, con Sói đau đớn gầm rú rồi chạy trốn vào bóng tối. Nhìn Ngựa Trắng khóc nức nở vì tủi thân không có cánh, tôi đã chỉ cho cậu ấy thấy sức mạnh của bốn chiếc chân khỏe khoắn. Khi nhìn Ngựa Trắng lấy đà và phi nhanh như một cơn gió trên mặt đất, tôi biết cậu ấy đã hiểu ra và tôi rất tự hào về người bạn này.

Bài mẫu 9

Ta là Sói xám, chúa tể rình rập của khu rừng già này. Nhắc lại chuyện cũ, ta vẫn còn cảm thấy vừa đau đớn vừa tức tối. Đêm hôm đó, trời tối đen như mực, ta đang đi kiếm mồi thì phát hiện một chú Ngựa Trắng ngơ ngác, bơ vơ đứng một mình dưới gốc cây. Nhìn bộ dạng non nớt của nó, ta thầm nghĩ bụng: "Hôm nay trúng mánh lớn rồi, có một bữa tối ngon lành béo bở!".

Ta từ từ áp sát, nhe hàm răng sắc nhọn rồi lấy đà lao vút ra khỏi bụi rậm định vồ trọn con mồi. Thấy ta, con ngựa ngốc nghếch ấy sợ đến mức đứng im re, chỉ biết khóc lóc kêu cứu. Tưởng như chiến thắng đã nắm chắc trong tay, thì bỗng nhiên, một luồng gió mạnh từ trên trời ập xuống. Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, ta đã bị một gã Đại Bàng khổng lồ dùng mỏ mổ liên tiếp vào đầu, vào mắt đau điếng.

Móng vuốt của gã cào rách cả mặt ta. Đau đớn và hoảng sợ trước sự hung dữ của gã Đại Bàng, ta đành phải cúp đuôi, tháo chạy bán sống bán chết vào sâu trong rừng thẳm. Núp trong bụi rậm nhìn ra, ta thấy chú Ngựa Trắng kia sau khi nghe gã Đại Bàng nói gì đó liền phóng chạy với tốc độ kinh hoàng, nhanh đến mức ta có nằm mơ cũng không đuổi kịp. Thật là một bài học nhớ đời cho cái thói khinh địch của ta!

Bài mẫu 10

Tôi là gió, tôi đi khắp muôn nơi và chứng kiến biết bao câu chuyện trên thế gian này, nhưng câu chuyện về chú Ngựa Trắng đi tìm cánh vẫn làm tôi nhớ mãi. Ngày ấy, tôi thường dạo chơi qua thung lũng xanh và thấy một chú Ngựa Trắng xinh đẹp luôn thích đua tót cùng tôi, nhưng chú lại luôn buồn bã vì mình không thể bay lên cao.

Tôi đã đi theo chú trong chuyến hành trình rời xa vòng tay mẹ để đi theo Đại Bàng. Tôi đã thấy sự háo hức ban đầu của chú, và cũng chính tôi đã run rẩy cùng chú khi chứng kiến con Sói xám hung ác hiện hình trong đêm tối. Khoảnh khắc Đại Bàng lao xuống cứu Ngựa Trắng, tôi đã thổi một luồng gió mạnh để tiếp thêm sức mạnh cho đôi cánh của Đại Bàng đánh đuổi kẻ ác.

Nhưng điều tuyệt vời nhất là khi Đại Bàng thức tỉnh Ngựa Trắng về sức mạnh của đôi chân. Khi Ngựa Trắng dồn lực chạy, chính tôi đã nâng bờm chú lên, hòa vào bước chạy của chú. Chú chạy nhanh đến mức tôi cũng phải gồng mình mới đuổi kịp. Tôi thì thầm vào tai chú rằng chú đã có một đôi cánh tuyệt vời nhất, đó chính là đôi chân vạn dặm dũng mãnh này.

Bài mẫu 11

Mỗi loài vật trên thế gian này sinh ra đều được thiên nhiên ban tặng cho những món quà vô giá, nhưng không phải ai cũng sớm nhận ra điều đó. Chú Ngựa Trắng trong câu chuyện "Đôi cánh của Ngựa Trắng" cũng vậy, chú đã phải trải qua một chuyến phiêu lưu đầy nguy hiểm để hiểu được giá trị đích thực của bản thân mình.

Ngựa Trắng sống trong thung lũng yên bình với mẹ, có bộ lông trắng muốt như mây. Vì quá ngây thơ, chú luôn ao ước mọc cánh giống như anh Đại Bàng để được bay lượn trên trời xanh. Để thực hiện ước mơ, chú quyết định lên đường cùng Đại Bàng. Tuy nhiên, thế giới bên ngoài không chỉ có cảnh đẹp mà còn đầy rẫy hiểm nguy. Đêm xuống, khi Đại Bàng ngủ trên cây, Ngựa Trắng dưới đất đã bị một con Sói xám hung tợn tấn công. Trong lúc nguy kịch, tiếng kêu cứu của chú đã gọi anh Đại Bàng lao xuống, dũng mãnh dùng mỏ và vuốt đánh đuổi Sói xám cứu mạng chú.

Sau trận chiến hú vía, Ngựa Trắng khóc nức nở vì tiếc nuối mình không có cánh để bay lên cao trốn thoát. Đại Bàng liền ôn tồn bảo chú hãy nhìn xuống bốn chân của mình, đó chính là đôi cánh thần kỳ nhất. Ngựa Trắng nghe theo, chú thử sải bước phi nước đại và vỡ òa hạnh phúc khi thấy mình lướt đi nhanh như gió. Câu chuyện là một bài học sâu sắc nhắc nhở chúng ta đừng mộng mơ viển vông mà hãy trân trọng những gì mình đang sở hữu.

Bài mẫu 12

Chuyến đi nhớ đời cùng anh Đại Bàng đã hoàn toàn thay đổi chú Ngựa Trắng mộng mơ ngày nào. Sau khi nhận ra đôi chân chính là đôi cánh của mình, Ngựa Trắng tạm biệt anh Đại Bàng thông thái và háo hức phi một mạch về lại thung lũng quê hương. Tiếng móng guốc của chú gõ xuống mặt đất giòn giã "lộc cộc, lộc cộc" vang vọng cả núi rừng.

Từ xa, thấy bóng dáng ngựa mẹ đang lo lắng đứng ngóng trông ở cửa hang, Ngựa Trắng hí lên một tiếng vang dội rồi lao thẳng vào lòng mẹ. Chú vừa thở hổn hển, vừa hào hứng kể cho mẹ nghe về trận chiến nảy lửa với Sói xám hung dữ trong đêm tối, và việc anh Đại Bàng đã dũng cảm lao xuống cứu chú như thế nào. Đặc biệt, Ngựa Trắng tự hào khoe với mẹ lời nói của anh Đại Bàng về bốn chiếc chân thần kỳ.

Ngựa mẹ âu yếm liếm lên bờm con, ánh mắt ngập tràn niềm vui sướng và bảo: "Mẹ biết con trai của mẹ rất giỏi mà! Từ nay, con hãy dùng 'đôi cánh' tuyệt vời này để chạy nhảy và giúp đỡ các loài vật khác trên mặt đất nhé!". Từ đó, thung lũng xanh luôn rộn rã tiếng cười và những bước chạy dũng mãnh của chú Ngựa Trắng trưởng thành.

Bài mẫu 13

Ngày xưa, có một chú Ngựa Trắng kiêu ngạo luôn chê bai mặt đất chật hẹp, bẩn thỉu. Chú tự hào về bộ lông trắng của mình và nghĩ mình xứng đáng có một đôi cánh để bay lượn trên bầu trời cao xanh. Chính vì thế, chú đã từ chối lời khuyên của mẹ và quyết định đi theo Đại Bàng để tìm cách làm cho cánh mọc ra.

Nhưng trò đùa của số phận đã đưa chú vào một thử thách sinh tử. Trong đêm tối hoang vu, khi không có cánh để bay lên cao, chú đã trở thành con mồi ngon trong mắt lão Sói xám gian ác. Sói xám nhe nanh cười sằng sặc, lao đến vồ lấy chú. Sự kiêu ngạo của Ngựa Trắng biến mất, thay vào đó là sự bất lực và những giọt nước mắt hối hận muộn màng. May mắn thay, người bạn đường Đại Bàng đã kịp thời xuất hiện, giáng những đòn sấm sét đuổi lão Sói đi.

Lời giải thích của Đại Bàng sau đó về bốn chiếc chân chính là đôi cánh thực sự đã khiến Ngựa Trắng bừng tỉnh. Chú hiểu ra rằng sự kiêu ngạo trước đây là ngu ngốc. Chú lấy đà chạy, từng sải chân mạnh mẽ giúp chú lướt đi như bay trên thảo nguyên. Ngựa Trắng đã học được bài học đắt giá về sự khiêm tốn và giá trị thực của bản thân sau chuyến đi bão táp ấy.

Bài mẫu 14

Câu chuyện "Đôi cánh của Ngựa Trắng" không chỉ hấp dẫn bởi hành trình trưởng thành của chú Ngựa Trắng, mà còn để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc về một tình bạn vô cùng cao đẹp giữa Ngựa Trắng và Đại Bàng.

Ngựa Trắng vì muốn có cánh nên đã xin đi theo Đại Bàng để khám phá thế giới. Đại Bàng không hề từ chối mà vui vẻ đồng hành cùng chú. Khi hoạn nạn ập đến, lúc Ngựa Trắng bị con Sói xám hung dữ bao vây và đe dọa mạng sống, Đại Bàng đã thể hiện một nghĩa cử anh hùng. Từ trên không trung, Đại Bàng lao xuống như một chiến sĩ, dùng hết sức bình sinh đánh đuổi con Sói xám cứu bạn mình thoát khỏi hiểm nguy.

Không chỉ cứu mạng, Đại Bàng còn là một người bạn thông thái khi giúp Ngựa Trắng nhận ra sức mạnh tiềm ẩn của chính mình. Câu nói khẳng định bốn chân của Ngựa Trắng chính là đôi cánh đã giúp chú tự tin sải bước phi nước đại nhanh như gió. Tình bạn của họ là sự kết hợp giữa lòng dũng cảm, sự sẻ chia và thấu hiểu, giúp nhau cùng tiến bộ và vững bước trong cuộc đời.

Bài mẫu 15

Trong một thung lũng nọ, có chú Ngựa Trắng luôn ao ước: "Ước gì mình có cánh để bay như chim nhỉ, đi bộ dưới đất chán quá!". Thế là khi gặp Đại Bàng, chú liền nài nỉ: "Anh Đại Bàng ơi, cho em đi theo để tìm cánh với!". Đại Bàng gật đầu: "Được thôi, đi theo tôi, cậu sẽ thấy thế giới rộng lớn thế nào!". Ngựa mẹ lo lắng dặn dò: "Con đi phải cẩn thận nhé!", rồi Ngựa Trắng háo hức lên đường.

Thế nhưng, thế giới bên ngoài thật đáng sợ khi đêm đến. Một con Sói xám thình lình nhảy ra gầm gừ: "Ha ha, một chú ngựa non béo bở!". Ngựa Trắng khóc thét: "Cứu em với!". Từ trên cao, Đại Bàng hét lớn: "Lão Sói kia, không được đụng vào bạn tôi!". Ngay lập tức, Đại Bàng lao xuống mổ liên tiếp vào đầu Sói, khiến nó đau đớn kêu lên "Ái chà đau quá!" rồi chạy biến vào rừng.

Ngựa Trắng vẫn sụt sùi: "Em chẳng có cánh nên suýt bị Sói ăn thịt". Đại Bàng bật cười bảo: "Cậu ngốc quá, nhìn xuống bốn cái chân của cậu xem! Đó chính là đôi cánh thần kỳ đấy, chạy thử đi!". Ngựa Trắng liền dậm chân, lấy đà rồi phóng vút về phía trước. Chú reo lên sung sướng: "Ôi, em đang bay này! Gió mát quá!". Chú hiểu ra rằng, mỗi loài đều có một thế mạnh riêng và đôi chân của chú chính là đôi cánh tuyệt vời nhất.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...