Ghi nhớ nhanh các công thức và kiến thức trọng tâm.
Làm từng câu hỏi dưới áp lực thời gian.
TẤM LÒNG THẦM LẶNG
Ngày nọ, bố tôi lái xe đưa ông chủ đi tham dự một buổi họp quan trọng tại một thành phố khác. Trong lúc nghỉ ở giữa đường, mấy cậu bé đang chơi quanh đấy hiếu kì kéo đến vây quanh, ngắm nghía và sờ mó chiếc xe sang trọng. Thấy một cậu bé trong nhóm đi cà nhắc vì bị tật ở chân, ông chủ liền bước ra khỏi xe, đến chỗ cậu bé và hỏi:
- Cháu có muốn đôi chân được lành lặn bình thường không?
- Chắc chắn là muốn ạ! Nhưng sao ông lại hỏi cháu như thế? - Cậu bé ngạc nhiên trước sự quan tâm của người xa lạ.
Chiều hôm đó, theo lời dặn của ông chủ, bố tôi đã đến gặp gia đình cậu bé có đôi chân tật nguyền ấy. - Chào chị! – Bố tôi lên tiếng trước. - Chị có phải là mẹ cháu Giêm-mi không? Tôi đến đây để xin phép chị cho chúng tôi đưa Giêm-mi đi phẫu thuật để đôi chân cháu trở lại bình thường.
- Thế điều kiện của ông là gì? Đời này chẳng có ai có gì cho không cả. - Mẹ Giêm-mi nghi ngờ nói.
Trong gần một tiếng đồng hồ sau đó, bố tôi kiên nhẫn giải thích mọi chuyện và trả lời mọi câu hỏi của hai vợ chồng. Cuối cùng, hai người đồng ý cho Giêm-mi phẫu thuật.
Kết quả cuối cùng hết sức tốt đẹp. Đôi chân Giêm-mi đã khoẻ mạnh và lành lặn trở lại. Giêm-mi kể cho bố tôi nghe ước mơ được trở thành doanh nhân thành công và sẽ giúp đỡ những người có hoàn cảnh không may mắn như cậu.
Về sau, cậu bé Giêm-mi may mắn ấy trở thành một nhà kinh doanh rất thành đạt như ước mơ của mình. Đến tận khi qua đời, theo tôi biết, Giêm-mi vẫn không biết ai là người đã giúp đỡ ông chữa bệnh hồi đó... Nhiều năm trôi qua, tôi luôn ghi nhớ lời ông chủ đã nói với bố tôi: "Cho đi mà không cần phải nhận lại sẽ là niềm vui lâu dài".
(Bích Thuỷ)
Cậu bé trong câu chuyện gặp điều không may gì?
Bị tật ở chân.
Bị ốm nặng
Bị khiếm thị
Bị khiếm thính
Ông chủ đã giúp đỡ cậu bé như thế nào?
Nhận cậu bé về làm con nuôi rồi chữa bệnh và cho cậu ăn học đàng hoàng.
Đến nhà và đích thân chữa bệnh cho cậu bé.
Cho người lái xe riêng đến thuyết phục cha mẹ cậu để ông được trả tiền chữa bệnh cho cậu bé.
Cho một số tiền lớn để cậu bé có vốn làm ăn buôn bán.
Vì sao ông chủ lại bảo người lái xe của mình làm việc đó?
Vì ông đang ở nước ngoài, chưa thể về nước được.
Vì ông không muốn gia đình người được giúp đỡ biết mình là ai.
Vì ông không có thời gian tới gặp họ.
Vì ông muốn nhận cháu bé làm con nuôi nhưng sợ bố mẹ cậu bé từ chối.
Cậu bé được ông chủ giúp đỡ đã trở thành một người như thế nào?
Trở thành một bác sĩ phẫu thuật vô cùng tài năng.
Trở thành một doanh nhân thành đạt và biết giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Trở thành một nhà hảo tâm chuyên giúp đỡ những người gặp khó khăn trong cuộc sống.
Trở thành con nuôi của ông chủ và biết giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn như mình.
Ông chủ đã nói với người lái xe câu nói nào khiến nhân vật tôi phải ghi nhớ?
Cho đi mà không cần phải nhận lại sẽ là niềm vui lâu dài.
Cho đi nghĩa là còn lại mãi.
Làm ơn không mong báo đáp.
Cho đi một đóa hoa trên tay vẫn còn thoảng hương thơm.
Câu chuyện trên muốn nói với em điều gì?
Hãy giúp đỡ những đứa trẻ tật nguyền.
Hãy giúp đỡ người khác khi mình có điều kiện hơn họ.
Hãy giúp đỡ người khác một cách chân thành mà không đòi hỏi sự báo đáp.
Hãy giúp đỡ những người nghèo khó.
Em hãy nối để tạo thành câu phù hợp
Sắp xếp các tính từ sau vào nhóm thích hợp: xanh non, hiền lành, hung dữ, tím biếc, thon thả, đỏ rực, lều nghều, cao ráo, dịu dàng.
| Tính từ chỉ màu sắc | Tính từ chỉ hình dáng | Tính từ chỉ tính cách |
| ……………………………….………………………………. | ……………………………….………………………………. | ……………………………….………………………………. |
Em hãy đọc đoạn văn sau và trả lời câu hỏi:
Hồ Chủ tịch là người Việt Nam, Việt Nam hơn người Việt Nam nào hết. Ngót ba mươi năm bôn tẩu bốn phương trời, Người vẫn giữ thuần túy phong độ, ngôn ngữ, tính tình của một người Việt Nam. Ngôn ngữ của Người phong phú, ý vị như ngôn ngữ của người dân quê Việt Nam.
(theo Phạm Văn Đồng)
a. Em hãy viết lại câu chủ đề trong đoạn văn trên:
b. Hãy tìm danh từ riêng trong câu chủ đề của đoạn văn.
Gạch dưới các động từ có trong đoạn văn sau:
Sau mấy lần ngã chỏng vó nằm trên nền đất đỏ lầy lội vì đường quá dốc và trơn, chúng tôi cũng đến được nơi các em đang ở. Đấy là những bản làng hẻo lánh, các hộ gia đình sống thành từng cụm.
Dựa vào vở kịch “Ở vương quốc Tương Lai”, hãy viết một đoạn văn về vương quốc đó theo tưởng tượng của em.
Viết bài văn tả một cây hoa (hoặc cây ăn quả, cây bóng mát, cây lương thực, cây cảnh) mà em yêu thích.