Ghi nhớ nhanh các công thức và kiến thức trọng tâm.
Làm từng câu hỏi dưới áp lực thời gian.
Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi bên dưới bằng cách ghi vào giấy thi.
Chiều xuống. Trên cây mận sau nhà chợt vang tiếng kêu “Chich... Chích” liên hồi. Chú bé đưa mắt nhìn cha lo lắng. Nét mặt người cha lặng buồn. Ông khẽ nói với con:
- Chích bông mẹ đấy! Nó đang bay tìm chích bỗng con. Nghe thảm quá! Giá như con trả nó về tổ.
Dế Vần rân rấn nước mắt. Giọng chủ nghẹn ngào. Tay run run chìa ra phía trước, trong lòng bàn tay, chích bông con đã bất động. Chủ bỗng bật khóc nức nở: “Chích bông ơi!”. Tiếng khốc dường như làm rung cả chiều thu buồn bã với những chiếc lá vàng đang rơi xuống như nước mắt của rừng.
Chiều, bên gốc cây mận sau nhà, một nấm mộ nhỏ như chiếc bát úp mọc lên với một nén hương ngủn khỏi. Dế Vần ngồi bên với một chiếc siêm vẫn còn dinh đất, nước mắt chảy trên khuôn mặt đượm đầy ân hận. Giờ mỗi lần nhớ lại, chú bé vẫn còn nghe thấy tiếng kêu “Chích...Chính” thảm thiết của chích bông mẹ và tiếng nức nở ân hận ngày nào như vẫn còn run rẩy trong lòng.
Bao năm qua, giờ nhớ lại Vần như vẫn nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đòi con của chích bông mẹ và tiếng nức nở ân hận như vẫn run rẩy trong lòng.
Giọng kể của Dế Vần tựa như dòng suối vừa vượt qua những ghềnh đá, giờ êm xuôi hoài niệm mơ màng. Thấy pa ngừng kể, Khìn nhìn pa khẽ hỏi:
- Pa ơi, chủ bé ấy là pa phải không?
Dế Vần nhìn con, khẽ gật đầu. Khìn cầm tay pa:
- Pa à, pa hãy cứu chích bông kia đi, nếu không nó sẽ không ra khỏi chỗ đó được đâu, rồi sẽ chết mất. Có lẽ bố mẹ nó đang đi tìm chích bông con đấy.
Nghe con giục, vẻ mặt Dế Vần bỗng trở nên rạng rỡ, ông vội dắt con bước đến khóm cây mác hủ, rồi lựa tay gỡ con chim khỏi bụi gai. Nhìn mắt con lấp lánh vui, ông thấy lòng dịu lại, rồi nhẹ nhàng đặt chú chim nhỏ vào tay con. Vui sướng khiến Khìn muốn hét lên, nhưng chỉ định thôi chứ không dám, vì như thế có thể làm chích bông giật mình bay đi mất, giây phút kỳ diệu được ngắm chú chim nhỏ sẽ rất ngắn.
Nâng chích bông trên đôi bàn tay, Ò Khìn chim môi khẽ thổi, những chiếc lông vàng nhạt nhẹ rung. Nó khe khẽ:
- Bay đi chích bông ơi! Hãy bay về với pa mẻ mày đi nhé. Pa mẻ mày đang đợi mày về đấy! Chích bông ơi!
Bất ngờ chủ chim tung cánh bay vút lên. Ò Khìn nhìn theo, bàn tay với những ngón nhỏ như tia nắng đưa lên vẫy vẫy tạm biệt. Nhìn chích bông chấp chới trong nắng thu, Dế Vần thấy lòng ấm áp và thư thái lạ lùng.
(Chích bông ơi, Cao Duy Sơn, Sách Ngữ văn 6, Cánh diều, tập 2, trang 76)
Xác định ngôi kể và nhân vật chính trong đoạn trích.
Các câu văn sau sử dụng biện pháp tu từ nào? Hãy nêu tác dụng của phép tu từ đó.
- Bay đi chích bông ơi! Hãy bay về với pa mẻ mày đi nhé. Pa mê mày đang đợi mày về đấy! Chích bông ơi!
Sau khi nghe pa kể, vì sao Khìn giục pa cứu chim chích bông và thả nó bay đi?
Theo em, Dế Vần là người như thế nào?
Từ hình ảnh hai cha con trong đoạn trích, em rút ra cho mình bài học gì trong cuộc sống? Theo em, con người cần có cách ứng xử như thế nào đối với sự sống của muôn loài?
Viết bài văn biểu cảm về một kỉ niệm đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất.